Thái Tử Ca Ca Đừng Sủng Ái Ta - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tiểu Thu phấn khích reo lên:

“Tiểu thư! Người chơi điện hạ như vậy, mà ngài ấy còn đặc biệt sai người báo tin! Kế hoạch của chúng ta chắc chắn sẽ thành công!”


Ta bịt miệng nàng:

“Đừng nói bậy!”


Cái gì mà ta chơi hắn, rõ ràng là hắn chơi ta!


Cái nha đầu chết tiệt này, ba ngày không gặp, chẳng biết quan tâm gì đến thân thể của ta.


Chủ tử nhà ngươi thân thể sắp rã rời rồi, ngươi còn tưởng là ai chơi ai?


Rõ ràng là hắn chơi đến mức ta tan cả vào trong đó.



5



Tiểu Thu không hiểu chuyện gì cả.


Nhưng nhìn qua thì rất vui vẻ.


Cũng chẳng biết cả ngày cười cười là vì cái gì.


Ta dậy muộn, lười quay về nhà, chỉ viết một phong thư gửi cha mẹ báo hôm nay không về.


Ta nằm ườn trên ghế dài trong sân, ngửa mặt nhìn sắc trời từ từ ngả sang màu hoàng hôn.


Vừa xoa eo, vừa sai người mang chút đồ ăn đến.


[Cốc cốc! Cuối cùng cũng có hình rồi! Muội nói xem, nằm ngoài sân làm gì, còn là ghế dài nữa?]


[Tiểu đáng thương vẫn đang xoa eo, chắc mệt lắm rồi. Nam chính cũng không biết giúp đỡ một chút!]


[Để hắn xoa? Hắn không bẻ gãy eo muội muội thì còn gọi là nhịn à!]


Ta: …


Im lặng rút tay lại.


Cái gì mà bẻ gãy chứ!


Nói chuyện đúng là không biết giữ miệng!


Ta sai Tiểu Thu mang thư về phủ. Không rõ vui vì cái gì, nàng ấy cứ cười ngốc mãi.


Chờ xung quanh không còn ai, ta nhỏ giọng hỏi: 


“Các ngươi… Là ai vậy?”


Có thể thấy được hành động của ta, còn biết cả tình huống ta gặp phải?


[Ơ? Muội muội đang nói chuyện với ai thế?]


[“Các ngươi”? Ở đây rõ ràng không có người mà? Đừng nói là có bug cốt truyện khiến xuất hiện người vô hình nhé?]


Ta nhíu mày. Nếu đã nghĩ tới người vô hình, sao không nghĩ đến việc ta đang nói chuyện với chính bọn họ?


“Là các ngươi.”


Ta chỉ tay, từ phải qua trái: 


“Chính mấy dòng chữ kia, từ đây đến đây, không thẳng hàng, còn biết chuyển động.”


[?]


[???]


[Nghe ta phân tích! Văn tự, biết chuyển động… Nàng đang trả lời tụi mình sao?]


[Chẳng lẽ—]


Sau dòng “chẳng lẽ”, đạn mạc im bặt.


[Chẳng lẽ cái gì? Nói nốt đi đừng úp úp mở mở thế chứ!]


Rồi giữa màn hình chầm chậm trôi qua một dòng chữ:


[Muội muội, ngươi… Có thể nhìn thấy tụi ta sao?]


Cuối cùng cũng hiểu rồi.


Ta gật đầu: 


“Có thể. Các ngươi là ai?”


Văn tự biến mất một lúc.


Vài giây sau, như núi lửa phun trào.


Tất cả đều nói một câu giống nhau:


[Ngàn lời vạn chữ gộp lại thành một câu: Má ơi!]


[Má ơi!]


[Má ơi!]


...


Má ơi?


Là nằm trong rãnh?

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo