Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng lẽ mấy người tạo ra chữ này không phải người, là trâu ngựa chắc?
[Bên đây không nhìn thấy màn hình đâu, ngươi nhìn thấy từ đâu thế?]
Ta nghiêng đầu:
“Trước mắt.”
Chữ cái cứ vô cớ mà xuất hiện ngay trước mắt ta.
Chuyển động theo ánh nhìn, nằm ở phía trên, bình thường nếu không để ý thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống.
[A? Gì mà “trước mắt”? Nghe không hiểu gì hết.]
[Đây không phải phòng phát sóng trực tiếp ảo à? Nữ chính sao lại tương tác với chúng ta? Trong kịch bản làm gì có đoạn này?]
Phòng phát sóng trực tiếp?
“Phòng phát sóng trực tiếp là cái gì?”
[Ta vào hệ thống kiểm tra rồi, có bug thật. Hiện tại nữ chính có thể nhìn thấy đạn mạc.]
[Thế tức là trước giờ nàng đều thấy?]
Chúng nó bắt đầu gõ ra một đống thứ ta chẳng hiểu gì cả.
Rất kinh ngạc.
Ta chăm chú đọc từng cái, cố thử lý giải ý nghĩa văn tự.
Đến mức Thái tử ca ca đến đứng ngay bên cạnh mà ta còn chẳng phát hiện ra.
Hắn ôm lấy ta:
“Vãn Vãn đang làm gì thế?”
[Nam chính đến rồi oa oa oa~]
[Mặc kệ cái gì phát sóng với không phát sóng, có mỹ cảnh thì phải ngắm cái đã.]
[Vãn Vãn bảo bối đến hắn đến cũng không phát hiện, mau hung hăng trừng phạt nàng!]
[Nói chi tiết trừng phạt đi!]
“Đang nghĩ hai ký hiệu kỳ lạ này là gì.”
Tạ Cảnh Sơ xoa eo ta:
“Hai cái nào?”
Ta chấm đầu ngón tay vào chén trà, vẽ hai ký hiệu “♂,♀” lên bàn đá.
Mượn chút ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn cho hắn nhìn rõ.
Mặt trời đã lặn.
Thế giới dần chìm vào bóng đêm.
“Vãn Vãn thấy hai ký hiệu này ở đâu?”
“Giữa hai chữ ‘trừng, phạt’.”
Hắn ngẫm nghĩ:
“Trừng phạt gì cơ?”
Ta cảm thấy mặt mình nóng lên, chắc đỏ rồi.
May mà trời tối, hắn không nhìn thấy.
“Chính là… Chính là bọn họ nói… Ta không phát hiện chàng đến, bảo chàng trừng phạt ta thật mạnh…”
Giọng mỗi lúc một nhỏ hơn.
Nghe thế nào cũng không phải lời hay.
Tạ Cảnh Sơ như đang suy tính gì đó.
“Đúng thật, Vãn Vãn của chúng ta không phát hiện ta đến thì phải làm sao đây?”
Hắn ôm ta, hôn một cái.
[Ê ê? Không điều chỉnh được độ sáng hả? Tối thế này khác gì màn hình đen! Sửa lẹ đi mà trời ơi!]
“Ưm…”
[Ưm? Vừa nãy có tiếng? Là tiếng muội muội đúng không?!]
Tạ Cảnh Sơ vuốt tóc ta:
“Không có ai ở đây cả.”
[Không ai ở đây? Xin lỗi chứ ngữ cảnh gì vậy? Ta van các ngươi, ta muốn biết!]
Ta nghẹn giọng:
“…Có. Có người nghe được.”
[Cầu xin các ngươi đừng chặn mà, hu hu hu ta là hội viên trả phí đấy!]