Thê Chủ Du Ninh - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nửa tháng trôi qua, cây dương mai đã kết đầy quả.


Ta muốn hái quả sớm, tất cả mọi người đều phản đối, nghi ngờ.


Ta nhìn A Thăng xuyên qua đám đông, hắn nhanh nhẹn thay chiếc áo khoác vải đay.


Những người khác lác đác đi theo hắn, nhanh chóng thu hoạch một nửa số dương mai sắp chín nhưng chưa chín hẳn.


Gương mặt A Thăng vừa trắng ra một chút lại nhanh chóng đen trở lại. Quả dương mai được hái xuống cả cành lẫn lá, được cho vào trong thùng.


Bên trong đã sớm lót mấy lớp cỏ mềm thật dày, vải đay, vải bông, trong góc còn đặt mấy quả thanh mai chín đã cắt ra.


Ngựa chạy nhanh vận chuyển đến châu phủ, trên đường đi, dương mai đã tự nhiên chín. Thuê một gian hàng ở chợ hết hai tiền bạc, rất nhanh đã bán hết.


Để kiếm được khoản tiền này, công sức trông coi trên đường là vất vả nhất, vừa phải nắm rõ lộ trình, vừa phải đảm bảo quả còn tươi ngon, lại còn phải điều phối nhân lực. Ta cố gắng giữ bình tĩnh.


Mà dưới trướng ta, người hoàn toàn nghe lời, chỉ có một mình A Thăng mà thôi.


Dường như bất kể ta muốn làm gì, A Thăng đều sẽ đi theo ta.


Trở về nhà, ta phải tắm gội thay đồ trước, A Thăng cũng về phòng mình nghỉ ngơi.


Ta còn chưa kịp khoe thành quả của mình với phụ thân và nương, Triệu ma ma đã đi trước một bước để mách lẻo.


Đợi đến lúc ta đi, phụ thânta không nói gì, ông đang bận rộn chuyện trong trường học, ông trước sau vẫn cho rằng, thương nhân không thể đặt lên bàn cân.


nươngta nghe lời Triệu ma ma nói, chỉ bảo:


"Đối với rể ở rể không thể không tốt, để tránh cuộc sống không yên ổn, nhưng càng không thể quá tốt, e rằng nuôi lớn dã tâm, bị cuỗm hết gia sản."


Ta nắm chặt túi tiền, ghi nhớ kỹ nửa sau.


Lúc ta đối tốt với hắn, trông mới chân thành làm sao.


Bóc tách ra để xem tận đáy lòng, lại là một sự lạnh lẽo và cứng rắn mơ hồ.


Có lẽ, là do mưa dầm thấm lâu.


nươnglại nói: "Mà thôi, chỉ là rể ở rể, nếu không sống nổi, cũng có thể đổi."


Ta không muốn nghe nữa, có chút mong chờ mà mở túi tiền ra, muốn cho nươngxem một cái. Bà nhìn, rồi bỏ đi.


Mười sáu lạng bạc ta kiếm được, chỉ nhận lại một cái gật đầu rồi không ai thèm để ý.


Ta cúi đầu nhìn xuống gạch lát sàn, chớp mắt mấy cái, dần dần không nhìn rõ được những đường kẽ hở trên gạch.


Trong sảnh sớm đã không còn ai, ta im lặng đứng đó, một lát sau mới quay người.


Ngoài phòng vang lên vài bước chân vội vã, ta đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, tim đập như trống giục, nhưng lại không sao vùng vẫy ra được sức lực để đuổi theo giải thích.


Đợi tiếng bước chân đi xa, ta mới bước ra khỏi cửa.


8


Cuối năm, sáng sớm tinh mơ ta đã lấy lại "tiền tiêu vặt" mà ta phát cho A Thăng, chỉ để gom góp đủ một trăm lạng.


"A Thăng, đợi ta mang đi cho nươngxem xong sẽ trả lại cho ngươi."


A Thăng mặc chiếc áo bông mới tinh, từ đầu đông ta đã mua cho hắn năm cái, đây là lời hứa của ta trước khi lên núi.


Ta cảm thấy vô cùng thành tựu, nhón chân vỗ vỗ vai hắn.


Hắn nhìn ta chằm chằm: "Du Ninh, của ta vốn dĩ là của nàng."


Một năm nay, A Thăng được ta nuôi nấng nên đã đỡ đen hơn, để lộ vẻ tuấn tú anh khí. Trong lúc đối nhân xử thế cùng ta trải qua nhiều chuyện, vẻ rụt rè sợ sệt trên người hắn cũng bớt đi.


Lúc hắn nhìn ta nghiêm túc, khí thế toát ra, ta suýt thì quên mất đây là chàng rể ở rể mà ta chọn, cái người sẽ khóc trong hốc đá.


Miệng hắn nói hắn là của ta, nhưng trong mắt dường như còn cất giấu nửa câu sau.


Ta sững người một chút, rụt tay về, giả vờ không nhìn thấy, quay về nhà.


Lên xe ngựa, ta vứt bỏ những suy nghĩ thừa thãi, nâng niu một trăm lạng bạc trong tay.


Đối với ta đây là một khoản bạc rất lớn! Mà ta chỉ dùng một năm đã kiếm được!


Lần này, chắc là, sẽ khen ta rồi nhỉ.


Ta nhếch mép cười, rồi lại giả vờ đè xuống. Lúc xuống xe ngựa, ta giẫm phải một vũng nước nhỏ, phu xe vội cúi đầu lia lịa, ta không để tâm mà xua tay.


Ta chạy đến trước mặt nương, bà nhíu mày đánh giá vạt váy hơi ướt của ta.


"Trời đông giá rét, thân thể con yếu ớt, sao lại không cẩn thận như vậy."


Ta giấu vạt váy đi, quần áo của ta dày, thực ra chút nước này căn bản không lạnh.


Ta lại lấy lại tinh thần, cẩn thận đặt một trăm lạng bạc lên bàn.


Bà nhướng mi mắt liếc qua, rồi dừng lại trên mu bàn tay ửng đỏ của ta.


"Làm ăn buôn bán kỵ nhất là tự mãn, mới một trăm lạng đã cuống cuồng lên, sao gánh vác nổi gia nghiệp, nếu không có sẵn núi và người, con có biết chi phí là bao nhiêu không? Nhà ta chẳng lẽ thật sự thiếu chút tiền này của con sao? Triệu ma ma, mau lấy quần áo cho Du Ninh..."


Lúc này ta mới, như rơi vào hầm băng. Đẩy bà già léo nhéo bên cạnh ra, ta quay người muốn trở về núi.


Trong tầm mắt, nươngta lúc này mới ngạc nhiên ngẩng đầu, phụ thânta chặn ta ở cửa.


"nữ nhi ngoan, nếu con thiếu bạc, tìm cha, phụ thâncó thể cho con, hà tất phải tự làm mình khổ sở thế này, không giống tiểu thư cưng nữa, tiền học phí năm nay của trường vừa thu xong..."


Ta bực bội đẩy phụ thânra. Phía sau truyền đến tiếng quát mắng nghiêm khắc.


"Châu Du Ninh! Con làm cái trò gì vậy!"


Ta chạy về căn phòng mình ở lúc còn ở nhà, chui vào chăn khóc lớn không thành tiếng.


Khóc đến mệt rồi ngủ thiếp đi, nửa đêm lại giật mình tỉnh giấc, cứ lặp đi lặp lại như vậy, phảng phất như mắc phải một căn bệnh không bao giờ chữa khỏi.


Thứ ta muốn, trước nay vẫn chưa từng xuất hiện, có lẽ vĩnh viễn sẽ không xuất hiện.


Sau khi tỉnh lại, ta không bao giờ lên núi nữa.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo