Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa xuân năm sau, trong cơn nôn nao vô cớ vì không có gì làm, ta đón ngày cưới của mình và A Thăng.
Nửa tháng sau Lưu Cảnh phải lên kinh ứng thí, Tử Tô ở lại nhà. Mấy ngày nay, hai người họ đều qua giúp đỡ hôn lễ của ta.
Tử Tô lôi bộ hỉ phục đã chuẩn bị sẵn trong nhà ra xem xét tỉ mỉ, ta lười biếng dựa vào cửa sổ.
"Không ngờ cái kẻ mặt lạnh tâm lạnh như Lưu Cảnh, cũng có ngày đi lo liệu hôn lễ cho người khác."
Nàng lườm ta. "Nói gì đấy, A Hạc nhà chúng ta nhiệt tình lắm."
Ta bĩu môi, từ nhỏ nàng đã thiên vị Lưu Cảnh.
Rõ ràng là một tảng băng, vậy mà cứ để nàng nhìn ra hơi ấm của lò sưởi.
Ngay cả Lý trưởng phu nhân cũng nói, con trai cả nhà bà thông minh nhưng tính tình kỳ quái, cũng chỉ có Tử Tô là không chê hắn.
"Phu thê là người sống với nhau cả đời, ngươi đối xử với A Thăng cũng lạnh nhạt quá rồi."
"Hắn thay ngươi trông coi ngọn núi mỗi ngày, mọi việc trên núi không thiếu một thứ gì, ngươi không thèm liếc mắt nhìn ngọn núi lấy một lần, còn sai hắn chạy xuống núi.
Hôm nay là một đóa hoa lụa, ngày mai là một tập thơ, hắn đi đi về về mấy nơi, lại không biết những thứ đó đều là đồ bám bụi trong rương của ngươi.
Ngươi đòi nhiều như vậy, nhưng thực ra không có thứ nào là ngươi muốn. Rốt cuộc là đang hành hạ ai vậy."
Nàng đột nhiên hỏi, ta có chút không biết phải làm sao.
Ta chỉ vào mình. "Ta đối xử với A Thăng không tốt? Cả thôn Linh Thủy này đều biết ta đối với A Thăng cực kỳ tốt."
Tử Tô chỉ nhìn ta chằm chằm.
Hồi nhỏ nàng cao lớn, sau này thì không cao thêm nữa.
Bây giờ ta cao hơn nàng nửa cái đầu, nhưng vẫn không tài nào dám nhìn thẳng vào mắt nàng.
Tử Tô thở dài.
"Không hiểu nổi mấy người thích đọc sách các ngươi. Ta thì luôn thấy, sống qua ngày chỉ cần bản thân mình thoải mái là được, chẳng nghĩ đến mấy thứ lằng nhằng kia."
Ta tức giận quay mặt đi. "Ai thích đọc sách chứ, sao lại xếp ta cùng loại với Lưu Cảnh nhà ngươi."
Nàng đến kéo ta. "Tại sao ngươi cứ phải day dứt chuyện của phụ thânnươngnuôi ngươi chứ, dù sao cũng chưa thực sự xảy ra, sao không coi như không biết gì?"
"Đến bản thân ngươi còn sống không tốt, lấy đâu ra tâm tư mà thực sự đối tốt với người khác."
Đầu óc ta trống rỗng trong giây lát, như thể có một nồi nước sôi dội lên đầu, chuyện cũ năm xưa nhanh chóng ùa về tâm trí, bên tai rít lên một tiếng rồi ong ong.
"Ai nói ta sống không tốt? Ngươi dựa vào đâu mà phỏng đoán!"
Ta theo phản xạ muốn hất tay nàng ra. Nàng nắm chặt cứng, ta cũng cố sống cố chết mà giãy giụa.
"Tóm lại, điều ta thực sự hy vọng, là ngươi sống tốt."
Sự giãy giụa của ta ngưng lại trong giây lát, nàng hất ta ra.
9
Nàng đi rồi, mãi cho đến đêm trước hôn lễ, cũng không đến nữa.
"nữ nhi ngoan, con bé Tử Tô sao mấy hôm nay không đến vậy."
Ta cao giọng: "Làm sao con biết được suy nghĩ của nó!"
Kể từ khi ta không còn khao khát sự công nhận nữa, hoàn toàn biến thành "tiểu thư cưng" mà phụ thânta mong muốn, ở nhà có thể nói là động một chút là nổi nóng.
Tử Tô cũng không đến, sự nôn nao trong lòng ta hoàn toàn biến thành một ngọn lửa lớn.
phụ thânta rụt rè lùi lại nửa bước. "Nửa năm nay, sao tính tình con lại nóng nảy thế. Sắp thành thân rồi, sau này làm sao mà sống với A Thăng."
"Không phải phụ thânnói muốn con làm tiểu thư cưng sao?"
Tiểu thư cưng thì mới không lúc nào cũng phải suy nghĩ đến cảm nhận của người khác.
"Không phải nươngnói, rể ở rể lúc nào cũng có thể đổi, vậy con quan tâm hắn làm gì? Con dựa vào đâu mà phải vì hắn thay đổi? Rõ ràng là các người bảo con làm, bây gờ lại chê."
Ta vừa dứt lời, bên ngoài cửa sổ có tiếng bước chân vội vã rời đi.
Ta mở cửa sổ, nhìn về phía bóng đen kia.
"A Thăng, qua đây."
"Sau này tính tình của ta chính là như vậy, ngươi chỉ có thể chịu đựng, nếu có thể, ngày mai cứ thành hôn, nếu ngươi không chịu được, ta hoàn toàn có thể..."
Hắn vội vàng ngắt lời ta.
"Có thể, Du Ninh ta có thể."
Ta đóng sầm cửa sổ lại, không muốn nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ của hắn nữa.
Quay người nhìn phụ thânta đang ngây người tại chỗ. "Cha, trời khuya rồi."
Ta đã không còn sức lực để cãi nhau với ai nữa.
Cơ thể ta như trút được gánh nặng, nhưng ngọn lửa lại càng bùng lên dữ dội.
Hoàng hôn ngày hôm sau, Tử Tô không đến.
Ta là thê chủ, phải đứng ở phía trước chào hỏi khách khứa.
Đây là cảnh tượng mà trước đây ta mơ cũng muốn thấy, đường đường là nữ nhi đứng ra chủ sự, vậy mà bây giờ ta chỉ thấy đám đàn ông này ồn ào.
Ta từng nghĩ thế giới của bọn họ vô cùng tốt đẹp, không ngờ cũng chỉ là những lời nói hành động vô bổ và mùi hôi thối.
Bọn họ e dè gia thế của nhà họ Châu nên tỏ ra lịch sự với ta, nhưng trong đáy mắt lại là sự khinh miệt không thể che giấu.
Bên tai phảng phất giọng nói của Mạnh Tử Tô năm mười tuổi.
"Chúng ta sinh ra là nữ nhi, hà tất phải coi mình là nam nhi, nữ nhi có nhiều chỗ tốt hơn nam nhi, bọn họ cả đời cũng không bì kịp."
Lưu Cảnh đến đỡ rượu, ta nhìn chằm chằm hắn.
Hắn mặt không cảm xúc. "Ta là để trả lễ cho A Thăng, sau này ngươi đối xử tốt với cậu ấy một chút."
Ta quay người đi, nhìn mọi thứ trước mắt, đột nhiên cảm thấy thật vô vị.
Lúc đẩy cửa ra, ta thấy A Thăng đang ngồi ngay ngắn trong phòng tân hôn chờ ta.
Ta có chút mệt mỏi ngồi xuống ghế, ta vẫn chưa nghĩ xong, phải đối mặt với hắn thế nào.
Không phải A Thăng có lỗi, ngược lại là hắn quá tốt, đối với ta có thể nói là trăm lần vâng dạ ngàn lần thuận theo.
Tốt đến mức ta không tìm được cớ để nổi nóng, chỉ có thể đoán già đoán non xem hắn có mưu cầu gì khác không.
Ta nhắm mắt day day trán, lúc mở mắt ra, A Thăng hai tay nâng ly rượu, ngồi xổm trước mặt ta.
"Nương tử, rượu hợp cẩn."