Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi từng thầm thích Triệu Dương Phàm suốt ba năm.
Sau khi cậu ấy nhìn thấy bài viết "tìm người yêu" tôi đăng trên tường tỏ tình của trường, bất ngờ nhắn tin riêng cho tôi.
Triệu Dương Phàm: [hình ảnh] Đây là cậu đăng à?
Tôi giữ vẻ dè dặt trả lời: Đúng rồi đó ~
Triệu Dương Phàm: Bạn cùng phòng của tôi có chút hứng thú với cậu, cậu có muốn cân nhắc thử không?
...Khỉ thật.
Lúc nãy tôi còn ngốc nghếch mong chờ điều gì chứ?
Đây là Triệu Dương Phàm cơ mà!
Mấy năm nay chúng tôi chẳng nói chuyện với nhau, cậu ấy còn có thể lục ra được WeChat của tôi đã là may mắn lắm rồi.
Tôi hỏi cậu ấy: Bạn cùng phòng cậu có đạt tiêu chuẩn chọn bạn trai của mình không? Cao trên 1m80, đẹp trai có cơ bụng, nụ cười rạng rỡ và phẩm chất tốt.
Triệu Dương Phàm: ...Cậu yêu cầu cũng cao thật.
Tôi: Cậu chỉ cần nói có đạt hay không thôi.
Triệu Dương Phàm: Cũng coi như đạt.
Tốt lắm!
Tôi: Kêu cậu ấy add mình ngay đi! Ngay lập tức! Nhân tiện hỏi luôn cậu ta thích khu nhà nào gần trường học!
Triệu Dương Phàm: ...
Triệu Dương Phàm: Cậu ấy hơi ngại, không tiện lắm. Hay thế này, để tôi làm cầu nối, bọn mình cùng đi ăn một bữa nhé?
02
Triệu Dương Phàm nói sẽ dẫn bạn cùng phòng đến mời tôi ăn cơm.
Tôi có chút ngẩn ngơ.
Không ngờ tôi lại sắp gặp mặt Triệu Dương Phàm.
Tính ra thì, từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, chúng tôi chưa từng gặp lại.
Dù cùng đỗ vào một trường đại học, nhưng cậu ấy là người bận rộn, tôi chỉ có thể nhìn thấy cậu ấy trong các bản tin.
Triệu Dương Phàm là học sinh năng khiếu trượt tuyết đơn ván.
Những người có năng khiếu kiểu này hiếm như gấu trúc, đi đến đâu cũng là tâm điểm chú ý.
Hồi cấp ba, tôi từng lặng lẽ ngưỡng mộ cậu ấy rất lâu.
Nhưng cậu ấy không hề biết, tôi cũng chẳng dám nói, đó là bí mật của riêng tôi.
Sắp đến cửa nhà hàng, từ xa tôi đã thấy Triệu Dương Phàm.
Cậu ấy mặc áo đen, đứng dưới ngọn đèn đường chập chờn, đôi chân dài, thần thái điềm tĩnh.
Trước mặt cậu ấy là một cô gái hai má đỏ bừng.
“Triệu Dương Phàm, trận đấu nào của cậu mình cũng theo dõi, không ngờ hôm nay có thể gặp cậu gần trường, đây chắc chắn là duyên phận rồi...”
Cô gái tràn đầy nhiệt tình và xúc động, sau khi dạo đầu xong, mới nói: “Triệu Dương Phàm, mình thích cậu.”
Không khí bỗng trở nên im ắng.
Từ góc độ của tôi, chỉ thấy chiếc cổ của Triệu Dương Phàm, nhờ áo khoác đen và mái tóc đen tuyền làm nổi bật, trông trắng trẻo lại lạnh lẽo.
Một cơn gió thổi qua, Triệu Dương Phàm mở miệng.
“Tôi không có hứng thú với cậu.”
Có lẽ không ngờ sẽ bị từ chối thẳng thừng như vậy, sắc mặt cô gái tái nhợt, lắp bắp xin lỗi rồi chạy đi.
Trong tai tôi chỉ còn lại giọng nói lạnh nhạt của cậu ấy.
Tôi bắt đầu chùn bước.
Vẻ ngoài của Triệu Dương Phàm khiến tôi cảm thấy, mượn cớ đi ăn cùng bạn cùng phòng của cậu ấy để gặp mặt cậu, là một chuyện nực cười.
Lâu quá không gặp, tôi suýt quên mất cậu ấy luôn rất được con gái yêu thích.
Tình cảm của người khác trong mắt cậu ấy dường như rất nhẹ, và cậu ấy cũng chẳng mảy may quan tâm.
Tôi bỗng nhiên không muốn đến nữa.
Tôi len lén rút lui, tính lát nữa sẽ nhắn tin WeChat nói là có việc đột xuất, không đến được.
Nhưng vừa đi được vài bước, tay tôi bị ai đó nắm lấy.
Giọng nói lạnh lùng, xa lạ nhiều năm vang lên ngay sau đầu tôi.
Triệu Dương Phàm kéo lấy tôi.
“Thư Tuyết, tôi ở đây. Cậu định đi đâu vậy?”
03
Tôi bị Triệu Dương Phàm kéo vào nhà hàng, chỉ có hai chúng tôi.
Tôi hỏi: “Bạn cùng phòng của cậu đâu? Sao chỉ có mình cậu?”
Lông mi cậu ấy rất dài, trông có vẻ hờ hững: “Thầy giáo tìm cậu ta có việc, không đến được, để lần sau vậy.”
...Sao giống hệt cái cớ tôi vừa nghĩ ra thế?
Tôi lẩm bẩm: “Đúng là xui thật.”
Triệu Dương Phàm nghe thấy, hỏi: “Cậu thất vọng lắm à?”
“Không… chỉ là tôi cứ tưởng hôm nay là buổi xem mắt.”
Triệu Dương Phàm khẽ cười: “Cũng gần như vậy thôi.”
Tôi: ??
Cậu ấy cười rất đẹp, xóa tan sự xa cách, mang theo nét phóng khoáng của tuổi trẻ.
Tôi còn chưa kịp nghĩ sâu về câu nói đó, thì cậu ấy đã đẩy thực đơn đến trước mặt tôi.
Thời gian đợi đồ ăn khá gian nan, tôi tìm chủ đề trò chuyện: “Dạo này cậu quay lại trường là vì không có cuộc thi à?”
Triệu Dương Phàm: “Ừ, quay lại ôn thi cấp bốn.”
“Tuyển thủ năng khiếu cũng phải thi cấp bốn sao?”
“Thi cho yên tâm. Cậu thì sao? Thi qua chưa?”
“Học kỳ trước thi qua rồi.”
“Bao nhiêu điểm?”
“Hơn sáu trăm một chút.”
Vừa nói đến đó, WeChat sáng lên.
Trong nhóm ký túc xá, mấy cô bạn đang phát cuồng.
“Tuyết Tuyết, thế nào rồi? Thuận lợi không?”
“Đẹp trai không? Chụp cái ảnh đi!”
“Tớ không quan tâm ‘1m80 với cơ bụng’ đâu, tớ chỉ muốn ngắm Triệu Dương Phàm QAQ!”
Tất nhiên là không thể chụp ảnh rồi.
Tôi lén trả lời trong nhóm:
“Còn đẹp trai hơn cả ảnh trường dán.”
“Tớ đang nói về Triệu Dương Phàm đó.”
Sau đó mấy đứa “A a a a a” suốt cả buổi.
Triệu Dương Phàm bỗng nhiên nói: “Hơn sáu trăm, điểm cao đấy. Tôi bỏ lỡ nhiều tiết tiếng Anh, hay là cậu dạy thêm cho tôi ôn cấp bốn nhé?”
“Hả?” Tôi không ngờ câu chuyện lại rẽ hướng như vậy, “Nhưng mình chưa từng dạy ai cả.”
“Không sao, dạy qua loa thôi, cậu coi như làm thêm, tôi trả tiền giờ dạy.”
Nghe thì có vẻ lời.
Nhưng tôi không nhịn được mà thử thăm dò: “Cậu không có ai phù hợp hơn sao? Cậu có thể nhờ bạn gái dạy mà.”
Triệu Dương Phàm cười như không cười: “Bạn gái nào chứ?”
“Ồ, cậu không có à…”
“Tôi cũng muốn có đấy, dù là giả cũng được, có thể giúp tôi bớt phiền phức, như chuyện bị tỏ tình chẳng hạn.”
Tôi nói: “Vậy cậu có thể tuyển người giả làm bạn gái.”
“Nhưng nếu là người lạ thì cũng khá phiền phức.” Cậu ấy cầm đôi đũa mới, gắp hết miếng thịt to nhất trong đĩa bỏ vào bát tôi, rồi bất ngờ nói, “Hay là, cậu làm nhé?”
Tôi ngẩn người.
Cậu ấy thấy tôi không phản ứng gì, bèn nói: “Tôi đùa đấy, bạn cũ à.”
Tôi nghĩ, đúng rồi, cậu ấy đi thay mặt bạn cùng phòng làm mối, biết đâu là thử tôi xem thế nào.
Để chứng minh tôi không phải loại con gái lẳng lơ, tôi nói: “Ừm, không hợp đâu.”
Nụ cười của Triệu Dương Phàm nhạt dần, cậu ấy mím môi, không nói thêm gì nữa.