Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
04
Tôi đồng ý dạy kèm cho Triệu Dương Phàm, chủ yếu là vì cậu ấy trả học phí cao quá khụ khụ.
Cậu ấy học từ vựng, làm đề, cũng không ảnh hưởng đến việc tôi ôn cấp sáu.
Nhưng hôm nay lại không được suôn sẻ.
Chúng tôi vừa ngồi vào chỗ trong phòng tự học được một lúc thì Phó ban thể thao đến tìm.
Cô ta được xem là “nữ thần” của trường, là học sinh năng khiếu thể dục nhịp điệu, thân hình đẹp, khí chất tốt.
Cô ta nhìn Triệu Dương Phàm trước, rồi mới liếc sang tôi, ánh mắt đánh giá đầy bất ngờ.
“Triệu Dương Phàm, tìm cậu nãy giờ,” cô ta mỉm cười bước tới, gần như không thèm để ý đến tôi, “Cậu mà cũng chịu học à? Hiếm thấy thật đó.”
Triệu Dương Phàm ngẩng đầu: “Có việc gì?”
“Cậu không xem WeChat à?” Phó ban tỏ vẻ thân thiết nói, “Mình nói này, thỉnh thoảng cũng phải để ý điện thoại một chút, không thì lỡ thông báo cũng không biết. Đã bao lần rồi? Trong ban có việc đều phải mình đích thân đi tìm cậu.”
Sau đó, cô ta mới tỏ vẻ như mới nhìn thấy tôi, ngạc nhiên hỏi: “Đây… Chẳng lẽ là bạn gái của cậu?”
Má thật.
Là sao đây?
Tôi không xứng chắc?
Tôi hơi bực, nhưng vẫn giữ phép lịch sự: “Chào cậu, tôi là cô giáo của Triệu Dương Phàm.”
Phó ban rõ ràng hoảng hốt: “Cô, cô giáo? Xin lỗi, vừa rồi mình hơi lỡ lời… Khoan đã, sao cô giáo lại đang làm đề cấp sáu?”
Rất nhanh, cô ta nhìn thấy cái tên “Khóa 20 - Khoa Báo chí - Thư Tuyết” trên bài làm của tôi.
Cô ta lập tức nhướng mày: “Mình tưởng cậu là giáo viên thật, hóa ra chỉ là dạy kèm thôi à.”
“Rốt cuộc cậu có chuyện gì?” Triệu Dương Phàm ngắt lời, đã hơi mất kiên nhẫn.
Lúc này cô ta mới mở tờ rơi ra: “Sinh hoạt tập thể của ban, mình đã đăng ký cho cậu rồi.”
“Không đi.”
“Sao thế? Ai cũng đi cả, chỉ còn thiếu cậu thôi.”
“Đừng ảnh hưởng đến việc ôn thi cấp bốn của tôi.”
“Chỉ đi một ngày thôi, về học bù vẫn kịp mà.”
“Không kịp đâu.” Triệu Dương Phàm nghiêng đầu nhìn tôi, “Cô giáo Thư dạy đắt lắm, không bỏ được đâu.”
Vừa dứt lời, phó ban lại nhìn tôi lần nữa, ánh mắt đầy thù địch.
“Nói thật nhé, nếu cậu cần học bù, mình có thể giới thiệu giáo viên chuyên nghiệp cho cậu, còn được giảm giá nữa. Chứ học kiểu này liệu có hiệu quả không? Tốn thời gian lại chẳng hiệu quả.” Phó ban âm thầm châm chọc tôi.
Triệu Dương Phàm mỉm cười: “Cậu nghiêm túc đấy à? Với trình độ tiếng Anh của cậu… tôi dám tin tưởng giáo viên cậu giới thiệu chắc?”
Cô ta nghẹn họng, cuối cùng lại quay về đề tài sinh hoạt nhóm: “Lần này đi biển, mình còn chuẩn bị lò nướng BBQ, có thể tự nướng thịt luôn, rất có cảm giác mùa hè. À, con gái còn tự chuẩn bị đồ bơi nữa đó, cậu suy nghĩ lại đi?”
“Không đi.” Triệu Dương Phàm vẫn từ chối, “Tôi không thích ngắm biển.”
“Thế cậu thích gì—?”
Triệu Dương Phàm thản nhiên: “Tôi chỉ thích tuyết.”
05
Câu nói đó của cậu ấy nghe rất mập mờ.
Tôi gần như sững lại một giây.
Nhưng rồi nhanh chóng phản ứng, cậu ấy là vận động viên môn thể thao tuyết, từ nhỏ đã tiếp xúc với tuyết, chắc không có ý gì khác.
Phó ban rút lui trong thất bại.
Cô ta vừa đi khỏi, Triệu Dương Phàm đã quay sang hỏi tôi: “Vừa nãy tôi xử lý ổn chứ?”
“Cái gì cơ?”
“Vì việc học, tôi đã từ chối giải trí, cậu có nên khen tôi một câu không?”
Ánh mắt cậu ấy sáng rỡ nhìn tôi, như một chú chó to đợi được vuốt ve khen ngợi.
Tim tôi đập như trống dồn, ngoài mặt vẫn bình tĩnh nói: “Ừm, cậu giỏi lắm.”
Không hiểu sao, rõ ràng chỉ là câu khen bình thường, nhưng Triệu Dương Phàm lại vui ra mặt, làm bài tập càng chăm chỉ hơn.
Còn tôi thì không tài nào bình tĩnh nổi.
“Tôi chỉ thích tuyết.”
Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu tôi mãi không thôi.
Tôi lấy cớ đi vệ sinh, rửa mặt bằng nước lạnh.
Khi cúi người, tôi bất chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp Triệu Dương Phàm.
Đó là năm lớp 10, ngày đầu tiên đi học thì cậu ấy đến muộn.
Đúng lúc chuông reo, cửa sau lớp học bị đẩy ra.
Triệu Dương Phàm lao vào, chống tay lên bàn, nhảy vọt vào chỗ ngồi.
Lúc ấy tôi quay đầu lại thì thấy áo khoác rộng của cậu ấy bị gió thổi phồng, vạt áo phông bị cuốn lên một chút, mơ hồ có thể ngửi thấy mùi xà phòng mát lạnh.
Cậu ấy mỉm cười với giáo viên chủ nhiệm, mặt mày sáng bừng, cả người toát lên vẻ thanh xuân.
Tới tận bây giờ, nhớ lại khoảnh khắc đó, tôi vẫn thất thần.
Nhưng tôi đã tự dặn lòng: Triệu Dương Phàm là người thuộc về một thế giới khác, đừng vọng tưởng.
Chuyện đã qua cũng không thể để ai biết, đặc biệt là cậu ấy.
Để bản thân bình tĩnh lại, tôi mở Douyin bằng tài khoản phụ.
Tài khoản này chỉ theo dõi một blogger thể hình.
Anh ta thỉnh thoảng đăng vài clip tập luyện, chưa bao giờ để lộ mặt.
Cơ bắp của anh ta không quá đồ sộ nhưng rất vừa phải, không hề thô tục.
Chính là vóc dáng bạn trai lý tưởng trong mộng của tôi.
Vừa xem tôi vừa bình luận:
“Chào vợ yêu!”
“Vợ ơi, hôm nay em mới để ý, cơ ngực của anh đẹp quá đó!”
“Mông cũng đẹp nữa nha~”
Blogger này chưa từng trả lời tôi, cũng chẳng sao, bình luận là để vui thôi mà.
Khi những video cơ bụng ấy dần thay thế Triệu Dương Phàm trong đầu tôi, tôi mới quay lại phòng tự học.
Triệu Dương Phàm đã làm xong đề.
Tôi giảng giải cho cậu ấy một chút.
Mục cuối cùng là bài viết luận.
Tôi định lên mạng tìm một bài mẫu cho học trò kém cỏi này xem thử.
Mở điện thoại ra thì video cơ bụng vừa xem dở lúc nãy bật lên.
Khoảnh khắc đó, cả tôi và Triệu Dương Phàm đều sững người.