Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những chuyện trước kia, nối lại với nhau bỗng thành một chuỗi hoàn chỉnh.
Blogger đột nhiên bắt đầu thả tim bài viết của tôi, chính là từ cái ngày Triệu Dương Phàm nhìn thấy video đó trong điện thoại tôi.
Tôi nói mình có bạn trai rồi, hôm sau Triệu Dương Phàm lập tức lao về trường.
Chỉ là, thật quá xấu hổ.
Tôi trong phần bình luận và tôi ngoài đời như hai con người hoàn toàn khác nhau, chỉ có “khán giả” là cùng một người.
Không chỉ là xấu hổ, mà còn có một nỗi hụt hẫng không biết giải thích thế nào.
Tối hôm đó, tôi dọn đồ quay về ký túc xá.
Thật ra, chuyện này cũng chẳng phải quá to tát.
Chờ tôi nghĩ thông rồi thì đâu lại vào đấy.
Nhưng sáng hôm sau, tôi quay lại nhà Triệu Dương Phàm lấy đồ thì thấy cửa không khóa.
Bên trong vọng ra giọng nói của một cô gái.
Tôi đứng bên ngoài khe cửa, thấy một bóng dáng quen thuộc, đang khóc lóc nói chuyện với Triệu Dương Phàm.
Anh rót cho cô ấy một ly nước, ngồi bên cạnh, hình như đang an ủi.
Tôi không nghe rõ họ nói gì.
Nhưng tôi nhận ra, cô ấy chính là đội trưởng đội cổ vũ được chọn hồi cấp ba.
Chiếc khăn quàng mà tôi từng tặng Triệu Dương Phàm, giờ đang quàng trên cổ cô ấy.
Tôi chưa từng biết bọn họ vẫn còn liên lạc.
Tôi như trở thành người thừa, thậm chí không có dũng khí để đẩy cửa bước vào chất vấn.
Tôi lặng lẽ rời đi.
Sau đó nhắn tin cho Triệu Dương Phàm: Chúng ta chia tay đi.
19
Cả buổi chiều hôm đó, Triệu Dương Phàm đứng chờ tôi dưới ký túc xá.
Cô quản lý ký túc xá đã quen mặt anh từ lâu.
Vừa thấy tôi, cô liền gọi ngay: “Mau lên, bạn cháu đang đợi kìa!”
Triệu Dương Phàm đứng trước mặt tôi, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Có lẽ anh đã gọi cho tôi suốt cả buổi chiều nhưng không ai nghe máy.
Các bạn cùng phòng thấy tình hình nhạy cảm nên nhanh chóng tránh đi.
“Tuyết Tuyết,” Giọng anh khàn đặc, “Em đừng vội chia tay như vậy, nghe anh giải thích được không?”
“Được, anh nói đi.”
“Anh không nói cho em biết người dùng tài khoản đó là anh, là có lý do.”
“Lý do gì?”
“Em từng nói, con trai mà khoe cơ bụng lên mạng là không có đức hạnh…”
Phải, tôi đã từng nói như vậy.
“Em còn nói sẽ không bao giờ yêu một người đàn ông như thế…”
Tôi: ……
Triệu Dương Phàm: “Anh sợ em chê, nên mới giấu. Nhưng anh tuyệt đối không có ý chê cười em, cũng không nói chuyện với fan nữ nào khác, tin nhắn hay bình luận anh đều không đọc.”
“Những gì anh muốn nói chỉ vậy thôi à?”
“Ừ, chuyện này rất quan trọng, anh không muốn em hiểu nhầm.” Anh chân thành nhìn tôi, “Có thể cho gối ôm size đại của em một cơ hội tái hợp không?”
Dáng vẻ anh chân thành như vậy, ba bốn năm trước, tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng đến.
Nhưng còn cô gái kia thì sao?
Tại sao anh lại không hề nhắc đến chuyện hôm nay có con gái đến nhà?
Câu hỏi như mắc kẹt trong cổ họng, tôi không thể nói ra.
Tôi lại nhớ đến buổi chiều ráng đỏ rực rỡ kia.
Triệu Dương Phàm bước từng bước đi lên bảng đen, giữa tiếng trêu đùa của mọi người, anh bỏ cho tôi một lá phiếu.
Giống như một nhát dao nhẹ nhàng, mang danh nghĩa dịu dàng, cắm vào lòng tự trọng của tôi.
Tôi lắc đầu: “Xin lỗi.”
20
Triệu Dương Phàm lại chuẩn bị đi thi đấu ở nơi khác.
Trước khi đi, anh xách vali đứng chờ rất lâu dưới ký túc xá của bọn tôi.
Cuối cùng vì sắp trễ chuyến bay, anh mới rời đi.
Dáng vẻ cô đơn ấy bị ai đó chụp lại, đăng lên trang confession của trường.
“Mọi người ơi, có ai từng thấy nam thần Triệu trông như vậy chưa? Tôi chỉ muốn hỏi là sinh viên khóa 20, Thư Tuyết có gì hay ho chứ? Cô cũng chẳng phải đại mỹ nhân, đừng có mà không biết điều!”
Triệu Dương Phàm lại đích thân đáp trả: “Liên quan gì đến cậu, tôi thích thì sao?”
Từ đó về sau, chuyện Triệu Dương Phàm si tình với tôi coi như được xác thực.
Nhờ vậy mà danh tiếng của tôi trong trường tăng vọt.
Ai cũng muốn biết rốt cuộc Thư Tuyết là thần thánh phương nào, mà khiến Triệu Dương Phàm si mê thành kẻ ngốc như vậy.
Trước kỳ nghỉ Tết Dương lịch, các bạn cùng phòng cứ muốn nói lại thôi với tôi.
Tôi truy hỏi: “Có gì thì nói nhanh đi!”
“Khụ khụ” Bạn cùng phòng nói: “Tuyết Tuyết, dạo này cậu có xem video luyện tập của Triệu Dương Phàm không?”
“Tớ không.”
“Hình như cậu ấy đang xuống phong độ đấy, cậu xem thử đi?”
Vừa nói, cô ấy vừa đưa điện thoại cho tôi.
Tôi cúi đầu nhìn, liền thấy Triệu Dương Phàm bị ngã.
Cú ngã có vẻ khá nghiêm trọng, anh nằm trên mặt đất mấy phút mới gượng dậy nổi.
Sau đó, anh vỗ tuyết trên người, lặng lẽ trượt đi.
Dáng vẻ ấy trông cô đơn không nói nên lời.
Lòng tôi đủ thứ mùi vị.
Tôi cảm thấy có lẽ chuyện này có liên quan nhiều đến tôi.
Chẳng phải bên cạnh anh đã có cô gái kia an ủi sao?
Tối hôm đó, sau khi tắt đèn trong ký túc xá, tôi trằn trọc mãi không ngủ được, cuối cùng lén lút lấy điện thoại, gửi tin nhắn WeChat cho chị trợ lý trong đội.
Tôi vòng vo hỏi thăm tình hình của Triệu Dương Phàm.
Chị trợ lý trả lời ngay:
“Tiểu Thư à, cuối cùng em cũng chịu xuất hiện rồi!!! Em với Tiểu Triệu chia tay thật hả? Gần đây cậu ấy xuống tinh thần lắm.”
Tôi hỏi: “Dạ…. Không có ai an ủi anh ấy sao?”
Chị ấy nói: “Huấn luyện viên, chị và mấy người trong đội đều đã cố gắng an ủi cậu ấy rồi, nhưng chẳng có tác dụng gì cả.”
Không lâu sau, dường như chị trợ lý hiểu được ẩn ý của tôi.
Giữa con gái với nhau, giác quan thứ sáu rất nhạy bén.
“Tiểu Thư, em nói là những cô gái cùng trang lứa phải không? Em với Tiểu Triệu có hiểu lầm gì à? Chị nói thật, ngoài em ra, chị chưa từng thấy cậu ấy thân thiết với cô gái nào khác đâu.”
Thật sao?
Tôi hơi bối rối.
Chị trợ lý lại nói tiếp:
“Ngày mai là nghỉ lễ rồi, em có muốn đến xem cậu ấy thi đấu không? Chị nghĩ… Nếu em đến, chắc chắn cậu ấy sẽ khá hơn đấy.”
Sáng hôm sau, khi bạn cùng phòng vẫn còn ngủ say, tôi lặng lẽ dậy, lao vội ra sân bay.
Tôi mua chuyến bay sớm nhất, tiêu gần hết tiền sinh hoạt tháng, đau ví chết đi được.
Bốn tiếng sau, tôi đến nơi thi đấu.
Tôi gọi điện cho chị trợ lý, chị ấy ra tận cổng đón tôi.
Sân tuyết ngoài trời lạnh hơn trong thành phố rất nhiều. Lúc nhìn thấy Triệu Dương Phàm, mũi tôi đỏ ửng vì lạnh.
Tôi còn chưa nghĩ ra nên chào hỏi thế nào.
Chỉ thấy anh khựng lại, mắt trợn tròn đầy kinh ngạc.
Sau đó, anh bỗng nhào đến, ôm chầm lấy tôi.