Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì lý do nhân đạo, tôi đặt phòng tiêu chuẩn, có hai giường đơn.
Ai ngờ vừa vào phòng, mặt Triệu Dương Phàm đã xanh lè.
Anh tức giận nói: “Sao em không đặt luôn hai phòng cho rồi?”
Tôi: “Ơ? Thật ra ban đầu em cũng định vậy…”
Triệu Dương Phàm: …
Ngay sau đó, anh chạy như một chú chó Alaska ra quầy lễ tân, nằng nặc đòi đổi sang phòng giường đôi.
Tối đó, hai đứa cùng một phòng, anh thì thản nhiên còn tôi thì như ngồi trên đống lửa.
Tôi hiểu, đằng sau vẻ điềm tĩnh đó của Triệu Dương Phàm, chắc chắn là một trái tim đau khổ.
Đổi sang phòng này, hẳn là sự phản kháng cuối cùng trong lòng anh.
Tôi do dự mãi, cuối cùng chọn cách nói uyển chuyển nhất để không làm tổn thương lòng tự tôn của anh: “Triệu Dương Phàm, thật ra anh không cần cố gắng gượng ép.”
Khuôn mặt anh lập tức cứng đờ.
Đấy thấy chưa, anh một giây là hiểu ngay ý tôi.
Bệnh tình xác thực rồi.
“Em nghĩ là, nếu có vấn đề thì đừng trốn tránh, tích cực chữa trị, biết đâu còn cứu được.” Tôi cổ vũ anh.
Triệu Dương Phàm nghiến răng: “Thư Tuyết, em đang nói linh tinh gì vậy?!”
“Bắt em phải nói toạc ra à? Không hay lắm đâu—”
Triệu Dương Phàm tức cười.
“Trong đợt tập huấn có một quy định, vận động viên phải kiêng s**, em không biết à?”
“?”
“Về sau bớt lên Zhihu đọc mấy thứ vớ vẩn đi.”
“……”
Vừa nói, anh vừa cởi áo thun ra, để lộ cơ bụng.
Tôi trố cả mắt.
Đây chính là kiểu tôi thích!! Cân đối không quá gân, săn chắc có thịt! Giống hệt anh chàng blogger tôi follow!
Triệu Dương Phàm cúi người, chống tay lên ghế sofa đơn, vây tôi trong bóng râm.
“Trước giờ anh không dám chạm vào em là vì sợ không kiềm chế được.” Giọng anh nhẹ nhưng thở lại gấp, “Chỉ cần em hôn anh một cái, anh sẽ mất kiểm soát. Không tin thì thử xem.”
Tôi không tin, bèn thật sự hôn anh một cái.
Thế là, đêm nay anh dạy tôi thế nào là “làm người”.
17
Tôi và Triệu Dương Phàm ở bên nhau rất hạnh phúc.
Mọi mặt đều hạnh phúc.
Chớp mắt, kỳ học mới đã trôi qua được một nửa, Triệu Dương Phàm cũng bắt đầu bận rộn với mùa trượt tuyết của mình.
Anh thường xuyên chạy qua chạy lại giữa trường và sân thi đấu, để tiện hơn thì thuê một căn hộ bên ngoài trường.
Mỗi khi anh quay về trường, tôi sẽ qua chỗ anh.
Đúng hôm đó là thứ Sáu, tôi ở lại nhà anh qua đêm.
Triệu Dương Phàm ngủ sớm hơn tôi.
Tôi vẫn còn lướt Douyin.
Đang lướt thì chợt nhớ tới blogger kia, người từng nghi là bạn học cùng trường.
Không biết dạo này anh ta thế nào rồi?
Vì tò mò, tôi đăng nhập vào tài khoản phụ, thấy có một tin nhắn chưa đọc.
Lần trước, tôi đã bảo với anh ta rằng tôi có bạn trai rồi.
Phải mấy tiếng sau, anh ta mới nhắn lại:
“Không thể nào.”
Dù đã mấy tháng trôi qua, đọc ba chữ này tôi vẫn buồn cười.
Sao? Trong mắt anh ta, fan cuồng như tôi không thể nào thoát kiếp FA à?
Tôi nhanh chóng gõ một tràng trả lời:
“Anh bạn, nói thật nhé, bạn trai tôi giờ đang nằm ngay cạnh tôi.”
“Anh ấy đẹp trai, dáng chuẩn, chẳng thua kém gì anh đâu!”
“Đừng không tin, bọn con gái tụi tôi là thế đấy, online thì gọi chồng chồng vợ vợ, offline là nắm tay người khác liền.”
Từng tin nhắn được gửi đi, tôi bỗng nhận ra điện thoại của Triệu Dương Phàm cứ rung mãi.
Anh vẫn chưa tỉnh.
Tôi chỉ cúi xuống liếc một cái, bỗng chết lặng.
Tin nhắn anh nhận được chính là tin nhắn phản hồi của tôi.
Tôi biết lén xem điện thoại người khác là sai.
Nhưng khoảnh khắc đó, đầu tôi như trống rỗng.
Tôi mở Douyin của anh, cái ID quen thuộc kia hiện lên ngay lập tức.
Triệu Dương Phàm tỉnh dậy, giọng khàn khàn: “Chưa ngủ được à? Lại đây, anh ôm em ngủ.”
Tôi không trả lời.
Anh chờ một lúc, thấy tôi không động đậy, cuối cùng cũng mở mắt.
“Triệu Dương Phàm,” Tôi lên tiếng, “Anh sớm đã biết người phát cuồng trong phần bình luận đó là em, đúng không?”
Anh khựng lại.
“Em muốn biết, lúc đó anh nghĩ gì về em?” Tôi cười nhạt, “Em có giống một con hề không?”