Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
06
“Rồi sao? Cậu giải thích kiểu gì?” Bạn cùng phòng tôi hỏi, mặt đầy hóng hớt.
“Tớ… không giải thích gì hết…”
“Trời má, Thư Tuyết ơi, tớ cá là bây giờ Triệu Dương Phàm nghĩ cậu là biến thái rồi.”
“Biến gì mà biến? Tớ là thiếu nữ tuổi xuân tươi đẹp, xem cơ bụng đàn ông thì đã sao? Nghĩ đến đàn ông thì sao? Đó là bản năng của con người!”
Tôi cố hết sức biện hộ cho mình.
Nhưng chẳng bao lâu, tôi lại thở dài như chó mất chủ.
Bạn cùng phòng nói đúng, ánh mắt Triệu Dương Phàm nhìn tôi lúc đó, thật sự phức tạp lắm.
Nhưng tôi biết giải thích thế nào đây??
Nói là tôi vô tình xem trúng hả??
Nhưng cái thanh tiến trình kia đã tố cáo tôi rồi mà!!
Douyin rác rưởi chết tiệt, hủy hoại thanh danh tôi!!
Cuối cùng tôi chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra TAT.
May mà Triệu Dương Phàm cũng khá biết điều, không nói gì cả.
Đến mức sau này tôi còn quên mất không hỏi—
Cái người bạn cùng phòng cậu ấy nói định hẹn hò với tôi đâu rồi? Sao mãi chưa add tôi vậy!!
Tôi đấm đấm giường, thì điện thoại “đinh” một tiếng.
Trên Douyin, blogger cơ bụng đó đã thả tim cho bình luận của tôi.
Tôi tưởng mình nhìn nhầm.
Anh chàng đó lúc nào cũng lạnh như robot, fan chọc thế nào cũng không phản ứng.
Vậy mà hôm nay lại like tôi á?
Rồi cứ như phát điên, anh ta đăng liền mấy video mới.
Còn follow ngược tôi nữa!!!
Tôi lập tức phát huy tinh thần fangirl số một, để lại những lời tán tụng hùng hồn:
“Lạnh thế sao? Sao còn mặc quần? Xa cách quá nha!”
“Không hiểu nổi, trẻ tuổi mà lên mạng đăng clip kiểu này, đạo đức đâu? Nhân cách đâu? Địa chỉ nhà anh ở đâu?”
“Cơ bắp thế này chưa ổn đâu, luyện thêm đi! Mỗi ngày đăng ảnh cho em, em sẽ giám sát anh! Không cần cảm ơn đâu, bây giờ tìm fan có tâm như em là khó lắm đó!”
...
Và rồi, blogger đó đã thả tim cho từng bình luận của tôi.
07
Lại đến ngày dạy kèm cho Triệu Dương Phàm, tôi thật sự muốn độn thổ cho rồi.
Trong phòng tự học, Triệu Dương Phàm vô tư xoay bút, giọng điệu và vẻ mặt vẫn rất bình thường, trông như thể đã quên chuyện hôm trước.
Cậu ấy chu đáo mang bữa sáng cho tôi, tôi tìm cớ để nói chuyện: “Bạn cùng phòng của cậu đâu? Sao mãi chưa đến?”
Triệu Dương Phàm hơi khựng lại: “Cậu ta không đến nữa.”
“Sao vậy?”
“Cậu ta không xứng với cậu.”
“Không đến nỗi thế chứ? Cậu chẳng bảo cậu ta có cơ bụng, lại còn đẹp trai sao?”
“Ờ thì…” Triệu Dương Phàm ra vẻ nghiêm túc, nhưng tôi cảm giác cậu ấy đang bịa, “Cậu nhìn gương mặt này của tôi quen rồi, chắc chẳng thấy ai khác lọt mắt nữa đâu.”
“……”
Một câu đầy tự luyến như thế, vậy mà từ miệng cậu ấy nói ra lại không thể phản bác.
Tôi thì thào: “Thế mà còn nói nữa, đều tại cậu.”
“Đúng rồi, tại tôi,” Triệu Dương Phàm tiếp lời, “Vậy thì, cậu muốn tôi chịu trách nhiệm không?”
Không khí bỗng chốc đông cứng.
Tôi ngồi bất động rất lâu.
“Ý cậu là—” tôi sắp xếp lại dòng suy nghĩ, “Trong việc mình tìm đối tượng, cậu sẽ có trách nhiệm sàng lọc đến cùng phải không? Cảm ơn cậu nha, bạn học cũ.”
Triệu Dương Phàm thu lại nụ cười, cúi mắt xuống.
Tôi vội rút đề thi ra: “Đừng nói chuyện nữa, làm bài đi.”
Nhưng cậu ấy mãi vẫn chưa viết gì.
Không biết qua bao lâu, cậu ấy đột nhiên hỏi: “Thư Tuyết, hồi cấp ba, cậu nhìn tôi thế nào?”
“Thì dùng mắt nhìn chứ sao.”
“Tôi hỏi nghiêm túc.”
“Ừm… giống như mọi người thôi, cảm thấy cậu giỏi giang.”
“Chỉ vậy?”
“Ừ. Mau làm bài đi.”
Tôi siết chặt cây bút, lòng thì hơi xao động.
Tất nhiên tôi nói dối rồi.
Hồi cấp ba, tôi rất ngưỡng mộ Triệu Dương Phàm, nhưng chỉ dám âm thầm quan sát từ xa.
Tuổi dậy thì mà, ai cũng biết mặt nổi mụn, người lại béo, đều là chuyện bình thường.
Mà trong trường thì có quá nhiều nữ sinh thích cậu ấy, tôi lại quá đỗi bình thường, chẳng có gì khiến cậu ấy chú ý.
Mỗi ngày chạy thể dục buổi sáng, tôi thường giả vờ nói chuyện với bạn để lén liếc về phía cậu.
Hoặc giả vờ đánh rơi bút tẩy, cúi xuống nhặt để tiện nhìn về phía cậu một chút.
Có lần vào giờ ra chơi, không hiểu sao cả lớp đang bàn về chuyện mụn tuổi dậy thì.
Đúng lúc đó, tôi có một cái mụn to trên mũi, nằm ngay giữa, khiến tôi chạy thể dục mà không dám ngẩng đầu.
Một bạn trêu tôi giống "Rudolph mũi đỏ".
Tôi giả vờ cười to tỏ vẻ không để tâm.
Đúng lúc ấy, Triệu Dương Phàm lên tiếng: “Mụn tuổi dậy thì thôi mà—”
Cậu ấy chậm rãi vén tóc mái: “Dạo này tôi cũng nổi mấy cái, nhìn nè.”
Mọi người lập tức chuyển chủ đề, nhao nhao chia sẻ bí quyết trị mụn.
Còn tôi thì cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn cậu ấy.
“Cô giáo Thư.”
Giọng Triệu Dương Phàm kéo tôi ra khỏi hồi ức.
“Tôi làm xong bài điền vào chỗ trống rồi, cô chấm đi?”
Cậu ấy đặt bút xuống, kiểu như học trò nộp bài cho cô giáo.
Đối chiếu xong đáp án, lại sai một nửa.
Triệu Dương Phàm không lấy gì làm lạ, nói: “Cô Thư, cho tôi hỏi chuyện này.”
“Đừng gọi là cô giáo, hỏi đi.”
“Tôi nhớ tiêu chuẩn chọn người yêu của cậu là phải có cơ bụng đúng không?”
“Ừ.”
“Thế cậu nghĩ sao về mấy blogger khoe cơ bụng trên mạng?”
Tôi suýt chút nữa phun nước ra ngoài.
“Không… không có gì đặc biệt…”
Triệu Dương Phàm cau mày, như thể chuyện này không đơn giản: “Sao vậy?”
“Không giữ đạo đức đàn ông.”
“……Hả?!”
“Nói chung là mình sẽ không yêu người không giữ đạo đức đàn ông.”
Gương mặt Triệu Dương Phàm cứng đờ.