Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
09
Tôi lại phải giải thích với Triệu Dương Phàm thêm một lần nữa.
Không phải là không muốn để ý đến cậu ấy, mà là không muốn làm lỡ dở việc học của cậu ấy.
Tất nhiên, tin đồn cũng thực sự khiến tôi thấy phiền lòng đôi chút.
Tôi cứ tưởng lần này cậu ấy hiểu rồi.
Ai ngờ, sáng hôm sau khi tôi còn đang lười biếng nằm ngủ nướng trên giường, bạn cùng phòng đột nhiên lao vào phòng, hớn hở nói:
“Tiểu Tuyết, cậu nổi rồi đó! Giờ cả khu ký túc nữ đều đang hỏi về cậu đấy!”
Tôi lờ đờ dụi mắt: “Hả?”
“Triệu Dương Phàm đang ở dưới kìa, nói là đang chờ cậu! Mà đã đứng đợi hơn nửa tiếng rồi!”
Tôi lập tức tỉnh như sáo.
Lại gần cửa sổ nhìn xuống, quả nhiên, cậu trai cao hơn mét tám đang đứng dưới ký túc xá nữ, vô cùng nổi bật.
Nửa tiếng trước, cậu ấy có gửi cho tôi một tin nhắn WeChat, bảo có bài không hiểu, người khác giảng cũng không rõ, nhất định phải là tôi dạy mới được.
Tôi bảo cậu ấy đi ngay đi, tìm giáo viên khác mà hỏi, tóm lại là đừng tới hỏi tôi nữa.
Triệu Dương Phàm nhận được tin nhắn của tôi, ngẩng đầu nhìn lên, biểu cảm đầy thất vọng.
Bạn cùng phòng ôm ngực, đóng vai “diễn sâu”: “Thư Tuyết, tớ thật sự đã nhìn nhầm cậu rồi! Thế mà cậu dám từ chối Triệu Dương Phàm! Cậu là người phụ nữ máu lạnh, sắt đá thật!”
“Cảm ơn lời khen.”
“Nhưng mà, nói thật nha,” Bạn cùng phòng ghé sát lại, hỏi đầy tò mò, “Hai người là bạn học cấp ba đúng không? Sao tớ thấy cậu chẳng có vẻ gì là thích cậu ta cả?”
Thế thì cô ấy nhìn nhầm rồi.
Tôi từng giấu Triệu Dương Phàm trong tận đáy lòng, không để ai chạm tới.
Thậm chí, việc tôi thi đỗ được vào ngôi trường này cũng có phần nhờ cậu ấy.
Triệu Dương Phàm có thành tích thể thao cực tốt, vào thẳng một trường 985 trong tỉnh là chuyện dễ như trở bàn tay, còn tôi hồi đó chỉ đủ điểm vào một trường 211 bình thường.
Tôi đã nỗ lực học hành như điên, chỉ để có thể sánh vai với cậu ấy.
Nhưng năm lớp 12, đã xảy ra một chuyện.
Triệu Dương Phàm có một trận thi đấu.
Trượt tuyết thì vốn không cần đội cổ vũ, nhưng Hội học sinh cứ khăng khăng tổ chức, bảo là để tăng tinh thần cho cậu ấy.
Tất cả người đăng ký đều là fan girl của cậu ấy.
Tôi, một chị gái lớp 12 cũng lặng lẽ tham gia.
Thật ra tôi chưa từng nghĩ mình sẽ được chọn, vì bình thường thì học sinh lớp 12 sẽ bị loại trước tiên.
Thế mà ai ngờ, tôi lại lọt qua khe cửa hẹp, mù mờ được vào vòng tuyển chọn đội trưởng.
Vòng này dùng hình thức bỏ phiếu.
Ảnh của các ứng viên được dán trên bảng đen, thành viên Hội học sinh sẽ bầu chọn.
Hôm đó tôi tình cờ đi ngang qua phòng đó.
Tôi đứng ngoài cửa sổ, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng “thảm thiết” ấy.
10
Như đã nói trước đó, tôi là người rất bình thường, ảnh của tôi đặt cạnh các em gái lớp dưới thật sự rất mờ nhạt.
Không một ai bầu cho tôi, phía sau tên tôi là một con số 0 to tướng.
Đã xấu hổ lắm rồi.
Đúng lúc ấy, Triệu Dương Phàm bước đến bảng đen, đưa lá phiếu của mình bầu cho tôi.
Lập tức, cả phòng cười ầm lên.
Chủ tịch Hội học sinh lớn tiếng đùa: “Triệu Dương Phàm, phiếu đồng cảm của cậu chất lượng ghê đấy! Nếu tớ là Thư Tuyết, chắc đã khóc lóc cảm động rồi!”
Triệu Dương Phàm quay lại đáp gì đó.
Cậu ấy rất bình tĩnh, còn mỉm cười, nhưng tôi nghe không rõ.
Mà tôi cũng chẳng muốn nghe rõ làm gì.
Tôi vội vã bỏ chạy.
Hai năm yêu thầm đơn phương, đến đây coi như chấm dứt.
Lòng tự tôn là thứ rất vi diệu.
Tôi thà để mình mãi là số 0, còn hơn nhận sự thương hại.
Lá phiếu ấy của Triệu Dương Phàm không khiến tôi cảm động, ngược lại, chỉ khiến tôi thấy thất bại hơn.
À phải, sau đó ảnh của trận thi đấu hôm ấy được đăng lên trang chính thức của trường.
Ngoài ảnh của cậu ấy, còn có một tấm ảnh chụp cả đội cổ vũ.
Người đứng ở vị trí trung tâm chính là đội trưởng được chọn nhiều phiếu nhất.
Cô gái ấy rất xinh đẹp, trên cổ còn quàng chiếc khăn tôi đã tặng Triệu Dương Phàm.
—Trước khi chọn đội cổ vũ, lớp tôi có quyên góp một số món quà nhỏ để cổ vũ cậu, ai muốn tặng thì tặng.
Tôi nghĩ ở sân tuyết rất lạnh, nên đã tặng cậu ấy một chiếc khăn quàng, tự tay tôi đan.
Nhưng, nó lại được quàng lên cổ một cô gái khác.
Từ khoảnh khắc đó, cái tên Triệu Dương Phàm bị tôi gạch khỏi cuộc đời mình.
Tôi vẫn tiếp tục học hành chăm chỉ, nhưng không còn vì muốn đứng cạnh ai nữa, mà là vì chính bản thân tôi.
Cho đến hôm nay, mỗi khi nhìn thấy Triệu Dương Phàm, tôi vẫn thấy tim đập mạnh.
Nhưng tôi hiểu rõ ranh giới, sẽ không bao giờ cho phép mình bước thêm một bước nào nữa.
Đồng ý dạy kèm cho cậu ấy, chỉ là vì chút nghĩa tình bạn cũ mà thôi.
Buổi tối, bạn cùng phòng lại hớt hải lao vào.
“Thư Tuyết, cậu lại nổi nữa rồi!!!”
Tôi vô cảm vừa đắp mặt nạ vừa hỏi: “Sao? Triệu Dương Phàm lại tới nữa à?”
“Không phải! Cậu ấy công khai gọi tên cậu trên tường tỏ tình, nói muốn theo đuổi cậu đó!!!”
“???”