Thì ra anh ấy cũng thích tôi - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

11

 

Tôi vội vàng vào tường tỏ tình xem thử.

 

"Tôi là Triệu Dương Phàm, đính chính một chút: cô gái bị chụp hôm trước là Thư Tuyết, khoa Báo chí khóa 20. Vẫn chưa phải bạn gái. Đang theo đuổi."

 

Bình luận phía dưới thì đủ kiểu, bình luận được like nhiều nhất là: "Cô gái này nhìn cũng thường thôi mà, cùng lắm là có chút xíu nét thanh tú thôi, mà cái 'thanh tú' đó cũng không rõ ràng lắm."

 

Triệu Dương Phàm tự mình nhảy vào đáp: "Không cần mắt thì có thể đi hiến tặng."

 

Dưới đó là một loạt “hahaha”.

 

Tâm trạng tôi ngổn ngang trăm mối.

 

Ngày hôm sau, Triệu Dương Phàm đột nhiên xuất hiện trong lớp tôi.

 

Anh ấy nói bắt đầu từ hôm nay, nếu rảnh là sẽ tới học cùng tôi.

 

Tôi nghiêm túc nói: “Đừng nói đùa nữa.”

 

“Tôi không đùa.” Triệu Dương Phàm ngồi phịch xuống cạnh tôi. “Đừng vội từ chối, người khác có cơ hội, tôi cũng muốn có một.”

 

“Tự nhiên ở đâu ra người khác?”

 

“Sau bài đăng tường tỏ tình đó, mấy chàng trai add cậu, ai cũng được quan tâm, sao tôi lại không được?”

 

“Vậy còn bạn cùng phòng của cậu thì sao—”

 

“Không có thật, cái gọi là ‘bạn cùng phòng’ chính là tôi đấy. Không nói vậy thì cậu đã chẳng chịu gặp tôi rồi.”

 

“…”

 

Triệu Dương Phàm thật sự quá nổi, cả trường chỉ có mỗi anh ấy chơi trượt tuyết.

 

Giáo viên trong khoa tôi đều biết anh ấy.

 

Mỗi lần trưởng khoa vào lớp đều cười híp mắt đùa: “Triệu Dương Phàm, lại tới hả?”

 

Khiến tôi chẳng dám cúp tiết nữa.

 

Cuối cùng, khi Triệu Dương Phàm phải đi tập huấn bên ngoài, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Ngày đầu tiên anh ấy rời trường, tôi hân hoan bước vào lớp học.

 

Vừa ngồi xuống thì bị một đám người bao vây—toàn là mấy người trong ban thể thao.

 

Họ chiếm hết chỗ quanh tôi, còn “tốt bụng” để lại chỗ của bạn cùng phòng tôi.

 

Tôi hoảng hốt: “Các cậu làm gì đấy?!”

 

Họ nói: “Chị dâu đừng sợ, anh Triệu sợ chị cô đơn nên nhờ bọn em đến học cùng.”

 

“Biến, ai là chị dâu của các người!”

 

Tôi mất cả nửa ngày trời mới tống khứ được họ đi.

 

Tôi lên WeChat mắng Triệu Dương Phàm, bảo anh ấy đừng giở mấy trò vớ vẩn này nữa.

 

Triệu Dương Phàm trả lời: Nhưng tôi không ở đó, lỡ có người nhân cơ hội chen vào thì sao? Hồi trước nam sinh add cậu đâu ít, tôi phải phòng thủ nghiêm ngặt chứ.

 

Nhìn như còn thấy tủi thân?

 

Tôi nhắn lại: Nhờ phúc của cậu, giờ mấy người đó đều xóa tôi rồi.

 

Triệu Dương Phàm: Thật á? Hahahahaha.

 

…Ha cái đầu cậu á!

 

12

 

Dưới sự thúc giục kiên trì của tôi, cuối cùng anh chàng “bụng sáu múi” cũng cập nhật video mới.

 

Là fan cứng, đương nhiên tôi là người đầu tiên like và bình luận.

 

“Chào mọi người, đây là vợ tôi, chưa đăng ký kết hôn, chưa cưới hỏi, chỉ nhờ cái miệng tôi nói bừa thôi.”

 

Chắc anh chàng bị tôi trêu đến tê liệt rồi, không những thả tim mà còn trả lời: “Được đó, em nói sao thì vậy.”

 

Tôi sung sướng chụp màn hình lại gửi cho bạn cùng phòng.

 

Một lúc sau, bạn từ giường tầng trên ló đầu xuống: “Tuyết Tuyết, cái blogger cậu follow này, có phải sinh viên trường mình không?”

 

Tôi: “Tớ không biết nữa, chưa tìm hiểu bao giờ.”

 

“Tớ xem lại mấy clip cũ của anh ta, bối cảnh trông giống y chang ký túc xá trường mình luôn.”

 

“Không thể nào??”

 

Nhưng cô ấy nói đúng.

 

Trong những video trước đây, ban công và cửa sổ thật sự rất giống phòng ký túc xá của tôi.

 

Còn mấy video gần đây thì đổi bối cảnh rồi.

 

Lục tìm lại những video đầu tiên, có một khung hình lướt qua cực nhanh, góc bàn rõ ràng có một cuốn Sổ tay sinh viên của trường tôi!

 

Tôi trước giờ chỉ chăm chăm nhìn vào thân hình của anh ta thôi….. À không, là vóc dáng, chưa từng chú ý đến mấy chi tiết nhỏ thế này.

 

Anh ta rất có thể là bạn học cùng trường thật.

 

Bạn cùng phòng tặc lưỡi: “Bạn học Thư Tuyết à, cậu phải cẩn thận đó, lỡ sau này bị lộ tài khoản này thì cậu khỏi có cửa thoát kiếp FA đến khi tốt nghiệp.”

 

“À đúng rồi,” Cô ấy nói thêm, “Ngàn vạn lần đừng để Triệu Dương Phàm thấy được, nếu không thì cậu đúng là biến thái trong các thể loại biến thái đấy.”

 

Tôi: “…”

 

Nghe có lý ghê.

 

Từ trước đến nay tôi vẫn xem blogger này như một người xa lạ trên mạng.

 

Nhưng giờ nghĩ tới chuyện người đó có thể ở rất gần mình, tôi lại thấy hơi ngại.

 

Da mặt tôi mỏng lắm (thật đó), không thể ngày nào cũng gọi một bạn học cùng trường là “vợ” được.

 

Và tôi cũng không muốn bị lộ.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết định thoát tài khoản, thề không bao giờ đăng nhập lại nữa.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo