Thư Sinh Nghèo - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1.

Ta là một cô gái giặt lụa, vừa đi giặt lụa ở bờ suối về đến nhà thì phát hiện trước cửa có một người đang nằm.

Thăm dò hơi thở, vẫn còn sống.

Ta mở cửa, ném hắn vào trong sân rồi vội vàng xuống bếp nấu cơm.

Hũ gạo còn lại nửa gáo, ta bỏ thêm vào nồi một phần ăn của người nữa, trong lúc chờ nồi cơm sủi bọt ùng ục, ta ngồi cắn hạt dưa giữa sân.

Đợi cơm chín, hắn cũng nửa tỉnh nửa mê mở mắt ra, đưa mắt nhìn quanh rồi đứng dậy hành lễ.

Đúng tác phong của một vị thư sinh chính trực.

Nhưng thật khéo, ta lại chỉ thích cứu tế hạng thư sinh nghèo này.

Ta nhổ vỏ hạt dưa ra, vội vàng giương cao khóe miệng, đỡ hắn ngồi xuống ghế rồi ôn tồn bảo:

"Ta thấy công tử ngất xỉu trước cửa nhà, định bụng mời ngươi vào dùng bát cơm, uống chén trà, đợi nghỉ ngơi khỏe lại rồi mới mời công tử lên đường, mong công tử đừng chê cười."

Thư sinh lúng túng hành lễ thêm cái nữa, lắp ba lắp bắp: "Không, không chê... Làm phiền cô nương rồi."

2.

Ăn xong, thư sinh hỏi chiếc gùi sách mình đeo trên lưng đâu rồi.

Khóe miệng ta hơi mím lại, giả bộ ngại ngùng lên tiếng:

"Công tử thật xin lỗi, ta thấy gùi sách của ngươi có vài chỗ thủng nên đã tự ý mang ra chỗ bác thợ mộc họ Trương ở trong trấn sửa giúp, có lẽ mai là lấy được rồi. Nếu công tử gấp, giờ ta đi lấy về ngay..."

Áo thư sinh khâu vài mảnh vá, đến cả cái gùi đeo cũng chẳng biết đã dùng bao lâu, thủng mấy lỗ lớn, sách vở cứ thế rơi ra ngoài.

Ta để ý thấy chân cẳng hắn đi đứng cũng không tiện, đêm nay chắc chắn chẳng đi được bao xa.

Quả nhiên, ta vừa đứng dậy đi ra ngoài được hai bước, giọng của thư sinh đã vang lên từ phía sau:

"Thôi chẳng dám làm phiền cô nương... Cô nương có thể chỉ cho ta nhà bác thợ Trương ở đâu, mai ta tự đi lấy. Đêm nay, đêm nay liệu có thể tạm trú lại chỗ cô nương được không..."

Thư sinh tính tình hay thẹn, nói chuyện với người khác cứ lắp bắp, mặt đỏ bừng lên tận mang tai.

Cái nết này, định bụng là người biết ơn tất báo đây.

Ta hớn hở quay người lại, tất bật dẫn hắn vào trong phòng.

"Tất nhiên là được chứ công tử, nhà ta vừa khéo còn phòng trống, công tử muốn ở bao lâu cũng được..."

Ta cố ý nói lời mập mờ, rồi lén quan sát biểu cảm của hắn.

Quả nhiên, hàng mi hắn khẽ chớp, đôi mày đen rung nhẹ, mặt lại bắt đầu đỏ lên.

3.

Phòng của thư sinh được ta dọn dẹp cực kỳ sạch sẽ, lại đặc biệt đốt thêm hương trầm trợ giấc.

Hắn đã đi đường nhiều ngày, người sớm đã mệt mỏi rã rời, cộng thêm buổi chiều lại ngồi đọc sách suốt buổi trong sân, nên buổi tối rất cần giấc ngủ để bổ sung tinh lực.

Hắn tắm rửa xong xuôi rồi nằm lên giường, đảm bảo vừa chạm gối là có thể ngủ ngay.

Thế là vào lúc nửa đêm, khi tiếng ngáy của hắn dần trở nên đều đặn, ta lẻn vào phòng, lấy ra bộ y phục bẩn của hắn.

Sau đó, ta chày gỗ, giặt giũ suốt cả một đêm.

Ngày hôm sau, chọn đúng lúc sắp đến giờ cơm trưa, ta mới đánh thức hắn dậy.

Ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ tỏa trên chăn màn, mùi thức ăn thơm phức vờn quanh cánh mũi hắn.

Hắn vừa mở mắt ra là có thể thấy ta đang tươi cười rạng rỡ, bưng bát cơm gọi hắn dậy ăn.

Nắng không gắt, nhiệt độ vừa vặn, y phục của hắn giặt một đêm sớm đã khô thấu, trước khi ra khỏi phòng hắn đã có thể mặc lên người bộ đồ sạch sẽ chỉnh tề.

Mà khi xuống giường, hắn lại thấy toàn thân sảng khoái, đầu không hôn mê, mắt không khô rát, cả người tinh thần minh mẫn.

Ta nghĩ, sự tiếp đãi như thế này chẳng ai là không động lòng.

Và ta muốn những ngày tháng ấm áp này sẽ khắc ghi trong lòng hắn cả đời.

4.

Đúng như ta nghĩ, thư sinh rất cảm động.

Hắn vốn là người trầm mặc nhưng giàu tình cảm, chiêu thức này đối với hắn là hợp nhất.

Ta lại thừa thắng xông lên, vô tình hỏi han đến đôi chân của hắn.

"Công tử, ta thấy chân của ngươi có phải bị thương rồi không... Xin lỗi, có lẽ ta hơi đường đột, mong ngươi đừng để tâm..."

Thư sinh cúi đầu, ngón tay siết chặt vạt áo, rồi chậm rãi nói:

"Không sao, đây là chứng bệnh từ nhỏ của ta rồi, hồi đó không có tiền chạy chữa, để lâu ngày nên mới thành ra thế này."

Bất kỳ ai khi hồi tưởng về quá khứ, chẳng qua cũng chỉ là hai cảm xúc hạnh phúc hoặc đau buồn lóe lên.

Vẻ mặt của thư sinh từ lúng túng lúc trước trở nên thản nhiên, xem ra hắn sớm đã chịu không ít ủy khuất, nhớ lại những chuyện không hay trong quá khứ cũng có thể bình thản đối mặt.

Thực ra linh hồn mong manh kia của hắn sớm đã gào thét, liệu có ai đó nhìn thấu sự thấp kém của hắn, để rồi đến an ủi, xót thương hắn hay không.

Tay ta chậm rãi đặt lên chân hắn, vẻ mặt lộ rõ vẻ xót xa:

"Ôi, công tử thật đáng thương...

Giá mà hồi nhỏ ta gặp được công tử thì tốt biết mấy, phụ thân ta là một thầy lang, nhất định có thể chữa khỏi chân cho công tử."

Vẻ mặt hắn thoáng chút động dung, rồi rất nhanh lại vùi đầu xuống, lí nhí đáp: "Ừm, cảm ơn ngươi."

Người tự ti là như vậy đó, họ sẽ vì một chút lòng tốt của người khác mà cảm động, lại vì sự thấp kém của bản thân mà lúng túng.

Hắn sẽ từ từ xích lại gần người mà hắn tin tưởng, rồi mở rộng lòng mình; hắn sẽ vụng về lấy lòng, tỏ vẻ thân thiện với người duy nhất đối xử tốt với mình.

Thế là, sau một quãng nghỉ ngắn trong cuộc đối thoại, thư sinh chủ động hỏi ta:

"Cô nương thông tuệ lương thiện, lệnh đường chắc hẳn là một người rất tốt."

Ta nhếch môi, đáp: "Vâng, quả thực rất tốt, ngoài y thuật ra, người cái gì cũng dạy cho ta cả."

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo