Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
Ta ở nhà chờ đợi đến phát chán.
Nghe nói có không ít cô gái tên Hoàng Tứ Nương đã lên đường đi kinh thành rồi.
Ta chẳng vội, ta chủ trương án binh bất động.
Đợi đến khi Đỗ Hồi gặp phải những kẻ mạo danh kia, hai bên đối chiếu, hắn sẽ biết cái phẩm chất không màng danh lợi, đạm bạc của ta đáng quý biết bao.
Khi chiếc chuông nhỏ bên cạnh cái gùi rách của hắn kêu leng keng, hắn sẽ biết có một cô gái ở Vũ Dương đang đợi hắn.
Khi hắn chạm vào dải lụa mỏng trong lòng ngực, nhìn thấy bài thơ trên đó, hắn sẽ biết mình còn nợ Hoàng Tứ Nương một trăm lượng.
Sự ân cần mấy ngày đó ta vẫn còn nhớ như in, hắn lừa ta ba năm, sao hắn dám quên!
11.
Gió xuân mang theo giấc mộng mị, cỏ non ngập quá móng ngựa.
Chim oanh lót hót, cò trắng vờn bay.
Trong nhất thời, cái tên "Hoàng Tứ Nương" truyền khắp kinh thành, thậm chí lan tận làng quê.
Quần chúng không rõ sự tình thi nhau mường tượng ra một mối nghiệt duyên sâu nặng, đến cả hoàng thượng cũng góp vui mà ban hôn.
Ta chờ đến mức hoa cũng tàn rồi, cuối cùng vào một buổi sáng tinh sương, có người gõ vang cánh cổng nhà ta.
Toàn thân đẫm sương, phong trần mệt mỏi, Đỗ Hồi cuối cùng cũng đến.
Hắn chạy chết mấy con ngựa mới tới được trước cửa nhà ta, tùy tùng phía sau nhanh chóng dâng lên trăm lượng bạc, Đỗ Hồi đầy vẻ áy náy, lời lẽ khẩn thiết nói với ta:
"Xin lỗi, ta đến muộn."
Ta còn chưa kịp dụi đôi mắt ngái ngủ, tóc tai bù xù, khóe mắt còn dính gỉ, vậy mà trong hoàn cảnh đó, Đỗ Hồi lại nắm chặt lấy tay ta.
Vành tai chàng đỏ bừng vì thẹn thùng:
"Cả kinh thành xôn xao, Thánh thượng nghe tin đồn nên ban hôn cho hai ta. Nếu cô nương không chê, Đỗ mỗ xin dâng trăm lượng bạc, cầu xin nàng cứu ta thêm một lần nữa!"
Ta: "Hả?!"
12.
Lúc tin đồn lan ra thì ngươi không ngăn cản!
Lúc sự việc rùm beng lên thì ngươi chẳng làm gì!
Đến khi hoàng thượng ban hôn rồi, ngươi mới đến bảo ta cứu ngươi thêm lần nữa.
Ta từ chối.
Ta siết chặt hai tay, quay mặt đi chỗ khác, khéo léo khước từ:
"Ta là kẻ thô kệch, sao có thể xứng đáng với ngài được. Thế này đi... bạc ta xin nhận trước, coi như là lòng thành công tử cảm tạ ta, còn những việc khác, ta thân đơn thế cô, thật sự là... lực bất tòng tâm."
Sắc mặt Đỗ Hồi thay đổi xoạch xoạch, cuối cùng làm như chịu nỗi oan ức tày trời, lôi dải lụa mỏng thủ phạm gây ra mọi chuyện từ trong lòng ngực ra, bắt đầu chấm nước mắt.
"Nhưng Thánh thượng đã ban hôn rồi, nếu nàng không đồng ý, hai ta sẽ phạm tội khi quân, phải chém đầu đấy. Ta vừa mới đỗ Trạng nguyên, nàng cũng còn trẻ trung thế này, chết đi như vậy thì oan uổng quá."
Ta giật nảy mình, bàn tay đang sờ bạc cũng run bắn lên.
"Thật sao? Thánh thượng ban hôn cẩu thả thế à, còn đòi chém đầu ta? Như thế chẳng phải là quá vô pháp vô thiên rồi sao."
Có lẽ do ta nói quá to, tên tùy tùng của Đỗ Hồi hốt hoảng nhắc nhở: "Cô nương, thận trọng lời nói!"
Ta mới sực tỉnh, vội vàng bịt chặt miệng lại.
Đỗ Hồi mỉm cười, gương mặt rạng rỡ sạch sẽ, khẽ chớp mắt nói:
"Đúng vậy! Thánh thượng chính là người không nói lý lẽ như thế đấy. Ta đã bảo với ngài đó là thơ cảm tạ, nhưng họ cứ khăng khăng là thơ tình, còn trách ta là kẻ phụ bạc, thái độ cứng rắn bắt ta phải chịu trách nhiệm, thế là ban hôn cho hai ta luôn."
Ta dời ghế lùi ra sau một chút, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Ta cảm thấy Đỗ Hồi thay tính đổi nết rồi.
Hắn chẳng còn đơn thuần, dễ lừa như trước nữa.
Hắn lại định lừa ta.
Ta suy nghĩ một lát, rồi bảo: "Hả? Ra là thế à. Vậy đằng nào Thánh thượng cũng chẳng biết Hoàng Tứ Nương trông như thế nào, hay là ngươi chọn cô nương nào ngươi thích, rồi thưa với Thánh thượng nàng ấy tên là Hoàng Tứ Nương đi. Chuyện này trời biết đất biết, ngươi biết ta biết, ta tuyệt đối không tiết lộ nửa lời!"
Ta giơ hai tay lên trời thề thốt, y hệt như cái cách hắn từng thề nhất định sẽ quay lại tìm ta.
Để rồi bắt ta chờ đợi khổ sở suốt ba năm trời.
Tuy nhiên, trước chuyện liên quan đến tính mạng thế này, ta tuyệt đối sẽ không nhỏ mọn mà đi trả thù hắn đâu.
Đỗ Hồi nắm lấy bàn tay đang giơ lên của ta, giọng điệu ôn hòa, thậm chí còn khẽ cười một tiếng:
"Không còn cách nào khác đâu Tứ Nương ạ, ta đã thưa với Thánh thượng rằng, cô nương tên Hoàng Tứ Nương kia nhà ở huyện Vũ Dương, phủ Hứa Châu, trong nhà chỉ còn lại một mình nàng ấy, lại còn đang gánh khoản nợ một trăm lượng, thật là đáng thương vô cùng. Thánh thượng có lòng nhân từ, sợ ta để nàng chịu ấm ức nên đã đặc biệt phái đoàn rước dâu đi rồi, tính thời gian thì chắc sắp đến nơi rồi đấy."
Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa, trong thoáng chốc, ta thực sự ngỡ rằng đoàn rước dâu đã đến, hốt hoảng đứng bật dậy.
Thế nhưng lại bị hắn kéo ngồi phắt xuống đùi mình.
Hắn nâng ống tay áo lau sạch mặt cho ta, phẩy tay để tùy tùng bưng khay bạc đi, rồi cười khẽ:
"Tứ Nương đừng gấp, đoàn rước dâu không có ở đây đâu. Ta đưa nàng về phủ của ta, chúng ta cùng ôn lại chuyện cũ thật tốt đã."
13.
Đỗ Hồi đã biến thành cái người mà ta chẳng còn nhận ra nữa.
Sự ung dung tự tại trước kia của ta, trước mặt hắn đều tan tành mây khói.
Giờ đây tình cảnh hai người đảo ngược, ta đã thực sự thấm thía cái cảm giác lúng túng của hắn khi ở trước mặt ta ngày xưa.
Nhưng mà không đúng nha, lúc hắn sa cơ lỡ vận, ta đã cho ăn ngon mặc đẹp, sưởi ấm lòng hắn, giúp hắn giặt giũ nấu cơm, dù sao cũng đã ân cần hầu hạ suốt sáu ngày trời.
Nếu không nhờ bát cơm của ta, hắn sớm đã chết đói trước cửa nhà rồi.
Giờ hắn phất lên rồi, lại báo đáp ân nhân cứu mạng thế này đây?
Khủng bố, đe dọa.
Toàn là thủ đoạn hạ lưu.