Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
8.
Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua.
Trái tim ta đã chịu quá nhiều lừa lọc, giờ có thấy thư sinh gặp nạn cũng chẳng mảy may động lòng, một chút cũng chẳng muốn quan tâm.
Mùa xuân lặng lẽ đến, nước giặt lụa vẫn lạnh buốt như thế, ta ngồi xổm bên bờ sông đập khăn lụa, tai khẽ vểnh lên nghe hai mẫu nữ nhà bên cạnh trò chuyện.
"Ôi nương ơi, nương nói mấy chuyện đó làm gì, ta mới mười sáu, chưa muốn xuất giá đâu."
"Hừ, lớn thế này rồi còn không gả đi, đợi đến lúc hai mươi mốt tuổi như nàng ta thì có mà ế chỏng gọng!"
Nói đoạn, bà ta còn liếc ta một cái.
Ta lườm nguýt lại, chỉ chó mắng mèo bảo ai đấy, ta hai mươi mốt tuổi thì đã làm sao.
Làm ăn thất bát, đến cái tuổi tác cũng bị người ta đem ra chỉ trích, ta bực bội bê chậu gỗ chuẩn bị đi về.
Nhưng bỗng dưng lại nghe thấy cô con gái gọi khẽ: "Nương, nương nói nhỏ thôi, không phải nàng ấy cũng tên là Hoàng Tứ Nương sao? Ngộ nhỡ nàng ấy chính là người mà tân khoa Trạng nguyên đang tìm kiếm thì sao, mình đắc tội không nổi đâu."
Lại một tiếng hừ lạnh:
"Nương để ý rồi, làm sao có thể là nàng ta được, Trạng nguyên lang là người Thọ Xuân, Hoài Nam, bắn đại bác cũng chẳng tới chỗ nàng ta, làm sao có thể là nàng ta chứ!"
...
9.
Ta bóp chặt cánh tay Trang Thắng, sốt ruột truy hỏi:
"Trang Thắng, rốt cuộc ngươi có biết gì không thì bảo, mau nói đi, lề mề quá đấy."
"Ấy kìa, chẳng phải đang nghe ngóng đây sao, gấp cái gì mà gấp, nếu thực sự là ngươi thì ngươi chạy đi đâu được mà lo!"
Cũng tại mấy ngày nay ta chỉ ru rú trong nhà nên mới bỏ lỡ bao nhiêu tin tức.
Trang Thắng cũng bận bịu tìm việc làm thuê kiếm chút tiền vặt, chẳng mảy may để ý trên phố đang truyền tai nhau chuyện gì.
Cuối cùng, gã dẫn ta đến một tửu lầu, gọi một ấm trà, ngồi đó nghe kể chuyện.
Chỉ thấy viên gỗ gõ bàn rầm một cái, một tiếng quát vang lên, bên dưới đám đông hò reo cổ vũ.
Lão tiên sinh kể chuyện thong thả nói:
"Lại nói chuyện 'vinh quy bái tổ, ngựa chạy xuân phong, một ngày ngắm hết hoa Trường An'! Trạng nguyên lang dự xong yến Quỳnh Lâm, lại cưỡi ngựa dạo khắp phố dài, mới thật là ý khí phong phát làm sao! Hoa tươi, lụa là cứ thế tấp nập ném về phía ngài ấy, đám đông ồn ã, tiếng reo hò của các tiểu cô nương lớp sau át lớp trước! Nghe đâu cả công chúa đương triều cũng đứng trên lầu khách sạn trông xuống, ngắm vị Trạng nguyên trẻ tuổi này đấy, thật đúng là lúc đắc ý nhất đời người! Thế nhưng, lúc Trạng nguyên lang cưỡi ngựa qua cửa Triều Dương, hừ! Các vị đoán xem chuyện gì đã xảy ra!"
Đang nghe đến đoạn gay cấn, một tiếng quát nặng nề buông xuống, ánh mắt mọi người đều bị lão tiên sinh thu hút, có người sốt ruột hỏi:
"Xảy ra chuyện gì, lão tiên sinh mau nói đi!"
Kinh đường mộc đập một phát, lời kể tiếp nối:
"Vị Trạng nguyên lang này tuổi trẻ tài cao, lại có dung mạo đoan chính, đúng là một thiếu niên khôi ngô, khiến không biết bao nhiêu cô gái xiêu lòng. Nhưng ai mà ngờ được vị thiếu niên khôi ngô này cũng đã có người trong mộng rồi! Một cơn gió thổi qua người Trạng nguyên, thế nào lại thổi rơi từ trong lồng ngực ngài ấy một dải lụa mỏng, trên đó có viết một bài thơ tình!
Nào là 'Lễ nguyệt cầu thiên thời bất vong, tối thị ân trọng Hoàng Tứ Nương', ôi chao, mấy lời này lão già này chẳng thèm đọc nhiều đâu, ngượng lắm. Mà cô nương kia cũng họa lại một bài thơ nữa cơ, đại loại là 'Tài cao tám đấu sánh Tử Kiến, dung mạo hào hoa tỷ Phan An, cả hai đều hội tụ nơi Đỗ lang'. Ôi trời đất ơi, chuyện riêng tư của đôi trẻ, chúng ta không nên nói nhiều, xấu hổ chết đi được! Cả kinh thành giờ đều truyền khắp rồi, bảo rằng Trạng nguyên lang và nàng Hoàng Tứ Nương này tình sâu nghĩa nặng, lòng son sắt hơn vàng."
Nghe đến đây, ta đã chắc chắn đến chín phần mười rằng người được nhắc đến chính là mình.
Ta thẹn đến mức phát ngộp, ai mà ngờ hắn vẫn còn giữ cái thứ đó, lại còn đem mấy lời quỷ quái ta nói bừa thêu lên dải lụa.
Mặt ta đỏ bừng bừng, Trang Thắng chẳng hiểu mô tê gì, hỏi ta sao nghe kể chuyện thôi mà cũng đỏ mặt.
Ta bực dọc gạt tay gã ra, hỏi lão tiên sinh: "Lão tiên sinh, Trạng nguyên lang tên là gì vậy?"
Lão tiên sinh liếc ta một cái, hắng giọng kể tiếp: "Trạng nguyên lang tuổi trẻ tài cao, mới có hai mươi ba, tên gọi Đỗ Hồi, người Thọ Xuân, Hoài Nam, ..."
Nghe thấy cái tên này, ta hoàn toàn xác thực rồi.
Cũng may, quăng bao nhiêu cái lưới, cuối cùng cũng bắt được một con cá, mà còn là cá lớn nữa chứ.
Trong lòng ta sướng rơn, chẳng còn tâm trí đâu mà nghe thêm mấy thứ khác, "rầm" một tiếng đứng dậy, ném mấy đồng tiền lên bàn.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía ta, ta chẳng màng, hai tay chắp sau lưng, ung dung tự tại bước ra ngoài.
Sau lưng vang lên tiếng của Trang Thắng: "Ngươi làm bộ làm tịch cái gì đấy, bình thường keo kiệt đến phát khiếp, lúc này lại bày đặt thưởng tiền."
Xen lẫn tiếng xì xào của đám đông: "Nàng ta phản ứng mạnh thế, không lẽ chính là nàng ta đấy chứ? Nàng vừa nghe nói người trong lòng Trạng nguyên tên là Hoàng Tứ Nương mà!"
"Là ta thì cũng không thể là nàng ta được! Chắc nàng ta định giả vờ để người khác tưởng là mình đấy, tính toán ghê thật!"
"Hả? Thế thì nàng ta tâm cơ quá rồi."
Lão tiên sinh đập gỗ kinh đường, quát lớn yêu cầu trật tự, cả sảnh im phăng phắc, lão tiếp tục kể:
"Lúc đầu, mọi người truyền tai nhau có phần sai lệch, có người nói hai người tình sâu tựa biển, có kẻ lại bảo là một cặp nghiệt duyên sâu nặng. Nhưng Trạng nguyên lang cũng không lên tiếng ngăn cản trò hề này, đến cả đương kim Thánh thượng còn nói đùa rằng sẽ ban hôn cho hai người họ nữa kia..."
Ta đã đi xa, tiếng người ồn ã dần tan biến.
Chỉ còn một kẻ nhỏ bé trong lòng không ngừng lải nhải bên tai: "Hoàng Tứ Nương, đến rồi đến rồi, người báo ân đến rồi, phú quý trời ban này, ngươi nhất định phải nắm lấy đấy!"