Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Tôi xuyên sách rồi.
Xuyên vào một cuốn truyện ngược mà tôi vừa mới đọc xong.
Lúc tỉnh dậy trên chiếc giường xa lạ, tôi vẫn còn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Cho đến khi một giọng nói máy móc vang lên trong đầu, nói với tôi rằng tôi đã kết thúc mạng sống ở thế giới ba chiều, và có thể tiếp tục sống ở thế giới này bằng cách hoàn thành nhiệm vụ.
Lúc ấy tôi mới đột nhiên nhớ ra ký ức cuối cùng của mình, đúng thật là tôi bị một chiếc xe lao đến tông bay lên trời.
"Tống Khiêm là nam chính của thế giới này, nhiệm vụ của ký chủ là tấn công nam chính, sống hạnh phúc với nam chính để duy trì sự tồn tại của thế giới này." Giọng máy chủ lạnh lùng truyền đạt thông tin cơ bản về thế giới xong, liền công bố nhiệm vụ của tôi.
Điều khiến tôi sốc không phải là việc có thế giới như vậy tồn tại, mà là thế giới này lại giống hệt cuốn truyện ngược tôi vừa đọc xong!
Lý do phải tấn công Tống Khiêm là bởi vì cuối cùng anh ấy sẽ chết vì nữ chính.
Tống Khiêm chết, thế giới này cũng tan biến.
Nhưng tôi đã đọc xong toàn bộ cuốn sách nên hiểu rất rõ Tống Khiêm yêu nữ chính sâu đậm đến mức nào.
Hệ thống dường như nhận ra sự nghi ngờ của tôi: "Hiện tại vẫn là học kỳ đầu năm lớp 12 của Tống Khiêm, nữ chính Cố Tiểu Tiểu vẫn chưa xuất hiện."
Vậy thì đúng là dễ hơn thật.
Vả lại, tôi vừa đọc xong tiểu thuyết rất rõ lúc đó Cố Tiểu Tiểu đã mở khóa trái tim lạnh lùng của Tống Khiêm như thế nào, tôi chỉ cần làm giống cô ấy trước khi cô ấy xuất hiện là được.
Nghĩ đến đây, tôi vui vẻ giao dịch với hệ thống.
"Thân phận hiện tại của ký chủ là học sinh lớp 11, tên là Diệp Giản, gia đình hạnh phúc, thành tích xuất sắc..."
Diệp Giản dường như là tôi ở một thế giới khác, tôi gần như không cần phải cố gắng gì để nhập vai.
Sau khi đi học hai ngày, tôi quyết định bắt đầu hành động.
Nhưng lúc tôi bỏ một bức thư tình vào ngăn bàn của Tống Khiêm, lại hoàn toàn quên mất trong tiểu thuyết này còn có một nữ phụ điên cuồng và độc ác.
Vì thế khi Bùi Nhược An cầm bức thư tình đó chặn tôi trong hẻm, tôi hoàn toàn đơ người.
"Đây là thư tình cậu viết cho Tống Khiêm?" Bùi Nhược An ép tôi vào góc tường, ánh mắt nhìn tôi vô cùng không thân thiện.
Tôi nhìn lá thư trong tay cô ta, nuốt nước bọt một cái.
Chỉ cần tôi thừa nhận, thì ngày mai người bị bạo lực học đường chắc chắn sẽ là tôi.
Tôi lắc đầu, nói bừa: "Hả? Không phải! Tôi để nhầm đấy, là định đưa cho bạn cùng bàn của cậu ấy mà."
Bùi Nhược An không ngờ tôi sẽ nói vậy, cả người ngẩn ra.
Ngay lúc tôi chuẩn bị cười trừ để kết thúc sự ngượng ngùng này, cô ta đột nhiên quay đầu, ném bức thư trong tay cho người vừa đi tới.
"Anh, thư của anh này."
???
2
Anh trai của Bùi Nhược An tên là Bùi Ứng Hàn.
Tuy tác giả chỉ nhắc sơ vài câu về người này, nhưng tôi vẫn nhớ rõ tính cách bất ổn của anh ta, cực kỳ khó chọc.
Bùi Ứng Hàn bắt lấy bức thư bị ném trúng người, không thèm liếc nhìn đã tiện tay ném vào thùng rác bên cạnh.
Anh ta ngẩng đầu liếc nhìn tôi một cái.
Ánh mắt u ám, rõ ràng là một đôi mắt rất đẹp nhưng lại như không hề có chút ánh sáng nào.
Anh ta và Tống Khiêm như thuộc về hai thế giới khác nhau.
Tống Khiêm tuy lạnh lùng nhưng mang khí chất chính trực, còn chỉ cần nhìn Bùi Ứng Hàn một cái là hiểu ngay anh ta đến từ nơi tối tăm của vực sâu.
Ánh mắt ấy khiến tôi sợ đến run cả người.
Bùi Ứng Hàn khẽ cười khẩy, bước lên xách cặp của Bùi Nhược An: “Về nhà.”
Bùi Nhược An kéo dây cặp của mình, tỏ ra không cam lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo bước chân anh ta ra khỏi con hẻm.
Chỉ là cô ta vừa đi được mấy bước lại quay đầu nhìn tôi.
“Cậu thật sự thích anh tôi à?”
Tôi nhìn bóng lưng Bùi Ứng Hàn, nuốt nước bọt một cái.
Không dám thích.
Nhưng cũng không dám không thích.
Tôi cố tình tỏ ra thẹn thùng, không gật cũng chẳng lắc.
Còn chưa kịp để cô ta nói gì thêm, Bùi Ứng Hàn đã kéo cặp của cô ta, lôi cô ta đi mất.
Lúc này tôi mới thở phào một hơi.
Hai anh em nhà họ Bùi là nhân vật phản diện trong tiểu thuyết, mà Bùi Nhược An còn là người có ảnh hưởng trực tiếp đến kết cục của Tống Khiêm.
Tôi nằm trên giường, nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra cách nào có thể tránh khỏi bọn họ.
Mất ngủ cả đêm, hôm sau hai mắt tôi đen như gấu trúc đi đến trường.
Điều khiến tôi hoàn toàn không ngờ là Bùi Nhược An vậy mà lại tới lớp tôi tìm tôi.
Cô ta dẫn theo một đám người oai phong lẫm liệt xuất hiện ở cửa sổ, nhìn tôi đang ngủ gật cạnh cửa sổ, lớn tiếng gọi: “Chào chị dâu!”
Tôi giật mình, tay chống đầu trượt xuống, đầu đập “bốp” một phát vào bàn.
Tôi vừa ngẩng đầu lên, cô ta đã cười híp mắt lại gần: “Đau không?”
Tôi sững người.
Thấy tôi chưa phản ứng, cô ta quay đầu nói với đám người phía sau: “Còn không chào chị dâu? Vô lễ!”
Tôi chớp mắt, không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.
Cả đám người phía sau cũng đồng thanh hô: “Chào chị dâu!”
Âm thanh vang dội như sấm.
Không cần quay đầu lại tôi cũng cảm nhận được sự chấn động của các bạn cùng lớp.
Dù gì tôi còn sốc hơn họ gấp trăm lần.