Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Bùi Nhược An bị điên thật rồi.
Giờ thì cả thế giới đều biết tôi thích Bùi Ứng Hàn, còn Bùi Ứng Hàn thì không thèm để mắt tới tôi.
Bởi vì ngay trong buổi sáng hôm đó, khi Bùi Nhược An dẫn theo một đám người đến gọi tôi là “chị dâu”, Bùi Ứng Hàn lại đúng lúc đi ngang qua cửa sổ lớp tôi.
Nghe thấy tiếng “chị dâu” của Bùi Nhược An, anh ta khẽ cau mày, lạnh giọng nói: “Cô ta không xứng.”
Trời ơi, ba chữ đó suýt chút nữa làm tôi bốc hỏa tại chỗ.
Nhưng chuyện khiến tôi muốn bùng nổ hơn nữa là Tống Khiêm cũng nghe thấy.
Cậu ấy đứng không xa, ngẩng đầu lên nhìn tôi một cái.
Đúng là nhờ “phúc” của Bùi Ứng Hàn, tôi còn chưa kịp nói chuyện gì với Tống Khiêm thì cậu ấy đã biết tôi là ai rồi.
Dù tình huống lúc này… thật sự rất khó coi.
Nhưng nhiệm vụ thì vẫn phải tiếp tục.
Tôi cố gắng dò hỏi mới biết chiều nay Tống Khiêm sẽ đi chơi bóng rổ, quyết định cắn răng liều thêm lần nữa.
Khi tôi mua nước xong chạy đến sân bóng, trận đấu đã bắt đầu.
Tôi trốn trong đám con gái, nhìn về phía sân đấu.
Đúng lúc chuẩn bị hô to “Tống Khiêm cố lên” cùng mọi người, thì tôi thấy Bùi Ứng Hàn.
Anh ta ném bừa một cái đã ghi được ba điểm, rồi bỗng ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Hai chữ “Tống Khiêm” lập tức kẹt cứng nơi cổ họng.
Không phải chứ?
Loại người như Bùi Ứng Hàn cũng chơi bóng rổ á?
“Nam phụ cũng có sở thích và cuộc sống riêng.” Hệ thống đã mất tích hai ngày bỗng lạnh lùng lên tiếng.
“Cuối cùng mày cũng chịu lên tiếng, mày có biết hai ngày nay tao thảm đến cỡ nào không?”
“Đánh bại nữ phụ, ở bên nam chính vốn là một phần trong nhiệm vụ của ký chủ.”
…
Đánh bại kiểu gì?
Ngay cả nữ chính ban đầu còn bị hai anh em nhà này hại chết, tôi thì làm được cái gì chứ!
Đang định cãi lý với hệ thống, thì Bùi Nhược An cũng chen qua đám đông bước lại.
Vừa thấy tôi, hai mắt cô ta sáng bừng.
Sợ thật sự.
Rất sợ.
“Chị dâu!” Cô ta chen đến cạnh tôi, nháy mắt đầy hứng thú: “Chị đến cổ vũ anh em à?”
Tôi…
Còn chưa kịp nói gì, sân bóng đã vang lên tiếng còi báo nghỉ giữa trận.
“Anh ơi, chị dâu đến đưa nước cho anh này.” Bùi Nhược An đẩy tôi một cái.
Trời ơi!
Sao số tôi lại khổ như thế này!
Tôi cầm chai nước, cứng đờ người đứng tại chỗ.
Nhìn Bùi Ứng Hàn bước từng bước về phía tôi.
Anh ta dừng trước mặt tôi, cúi đầu nhìn tôi.
Nhìn đến mức khiến da đầu tôi tê dại.
Vì vậy tôi giơ chai nước trong tay lên, như thể chấp nhận số phận mà nói: “Cho anh.”
Sau đó chai nước tôi chuẩn bị đưa cho Tống Khiêm lại bị Bùi Ứng Hàn dứt khoát ném thẳng vào thùng rác.
Tôi lại cảm ơn tổ tiên tám đời nhà anh quá.
4
“Chị dâu, chị đừng nản, em thấy anh em nhất định sẽ thích chị. Em nhận định chị là chị dâu rồi đó.”
Trên đường tan học, Bùi Nhược An đi bên cạnh tôi, giọng đầy an ủi.
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.
Một cô gái trông cũng xinh xắn, sao đầu óc lại thành ra thế này?
“Cảm ơn nha.” Tôi gượng cười: “Nhưng mà… có thể đừng gọi tôi là chị dâu nữa được không?”
Tôi thật sự chịu hết nổi rồi.
“Tại sao chứ?”
“Vì ảnh hưởng không tốt. Yêu sớm sẽ bị nhà trường phê bình đấy.” Tôi thở dài, “Cứ gọi tôi là Diệp Giản thôi.”
Nghe vậy, cô ta nhíu mày.
Thấy lông mày cô ta nhíu lại, tôi như thấy được tương lai thảm hại của mình.
Nhưng còn chưa kịp nói gì thêm, cô ta đã nói ngay:
“Được!”
“Giản Giản, sau này chúng ta là người một nhà rồi.” Cô ta thân thiết khoác tay tôi, ghé tai thì thầm đầy thần bí:
“Em nói cho chị một bí mật.”
“Em thích Tống Khiêm.”
Chị gái ơi, cái này gọi là bí mật á?
Tôi lập tức bày ra vẻ mặt bừng tỉnh trong mộng:
“Á? Thật không?”
“Thật mà. Sau này em giúp chị theo đuổi anh em, chị giúp em theo đuổi Tống Khiêm, được không?”
……
Hệ thống, mày tự nhìn đi, cô ta đưa ra cái đề nghị gì đây?
“Ta thấy rất tốt, như vậy cô có thể chính đại quang minh tiếp cận Tống Khiêm rồi.”
Hả?
Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ?
“Được, vậy trước tiên tôi giúp cô theo đuổi Tống Khiêm.”
Vậy là từ đó, Bùi Nhược An trở thành “người bạn tốt nhất” của tôi.
Chúng tôi cùng đi học, cùng tan học.
Cùng nhìn Tống Khiêm nhận từng lá thư tình một.
“Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.” Tôi nắm lấy bàn tay đang siết chặt của Bùi Nhược An.
Đúng lúc đó, Bùi Ứng Hàn vừa học xong thể dục cũng bị một nữ sinh chặn lại.
Cô gái đỏ mặt nhét thư tình vào tay anh ta rồi lập tức bỏ chạy.
Bùi Ứng Hàn đúng là đẹp trai thật. Dù quanh người luôn toát ra khí chất “cút hết cho tôi”, vẫn không che được vẻ quyến rũ đó.
Nữ sinh đưa thư tình cũng chẳng phải chuyện lạ.
Bùi Nhược An vỗ vỗ tay tôi, đầy kiên định: “Chị yên tâm, anh em chỉ có thể là của chị thôi.”
Chị đây mới là người không yên tâm đó!
“Không được, chúng ta cứ ngồi chờ thế này không được đâu, hôm nay tan học chị qua nhà em, chúng ta cùng lên kế hoạch cụ thể.”
Chuông tan học vừa vang lên, Bùi Nhược An đã chạy tới kéo tôi về nhà cô ta.
Hai mươi phút sau, tôi đứng trước một căn biệt thự lớn, choáng ngợp tận tâm can.
Trong tiểu thuyết có nhắc là họ rất giàu, nhưng tôi không ngờ lại giàu đến mức này.
Người phụ nữ lớn tuổi ra mở cửa vừa thấy tôi đã sững sờ.
Phản ứng lại xong, bà lập tức đón lấy cặp sách của tôi và Bùi Nhược An.
Bà đi sau lưng tôi, cười đến không khép nổi miệng: “Đây là lần đầu tiên tiểu thư đưa bạn về nhà đấy.”
Câu này… sao nghe quen tai thế nhỉ…