Thư tình thất lạc - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

18


Hôm đó sau khi Bùi Ứng Hàn cứu tôi, không biết anh đã nói gì với Bùi Nhược An.


Hôm sau con bé tìm tôi, mắt sưng đỏ cả lên.


“Sau này em sẽ không bao giờ bỏ chị lại một mình nữa.”


Bùi Ứng Hàn đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, cúi đầu nhìn tôi: “Sau này anh đưa em về.”


Anh nói được làm được.


Từ hôm đó trở đi, mỗi ngày tan học anh đều đúng giờ xuất hiện ở cổng trường.


Tôi đeo cặp đi cạnh anh.


Đèn đường trên đầu kéo bóng hai chúng tôi dài loằng ngoằng dưới chân.


Tôi nhìn bóng hai người kề sát nhau, không hiểu sao mặt hơi nóng lên.


“Nghe nói ngày mai là trận bóng cuối cùng của các anh à?” Tôi hỏi.


“Ừ.”


“T-thế… mai anh khỏi cần đưa em về…” Câu này còn chưa kịp nói ra, đã nghe anh tiếp lời: “Mai đến sân bóng đợi anh.”


“Hả?” Tôi ngẩng đầu nhìn anh: “Ờm… được.”


Các anh ấy sắp thi đại học rồi, trận này là trận cuối cùng của thời cấp ba.


Tôi và Bùi Nhược An đến sân bóng thì nơi đó đã bị vây kín từng lớp từng lớp người.


May mà trận đấu chưa bắt đầu.


Tôi kéo tay nó chen vào trong đám đông.


Chen chưa được bao lâu thì đám người trước mặt đột nhiên tản ra.


Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy Bùi Ứng Hàn và Tống Khiêm đang bước về phía chúng tôi.


Ánh hoàng hôn đổ sau lưng họ khiến họ như đang phát sáng, nét tự tin và ngạo nghễ giữa chân mày không ai sánh bằng.


Khoảnh khắc đó, tôi bỗng cảm thấy ánh sáng dường như không còn chỉ đuổi theo mình Tống Khiêm nữa.


Tống Khiêm là nam chính.


Bùi Ứng Hàn cũng vậy.


Tôi đưa chai nước ra trước mặt Bùi Ứng Hàn: “Uống miếng nước đi.”


Lần này là tôi mua riêng cho anh.


Anh cũng không còn giống lần trước, dửng dưng vứt vào thùng rác nữa.


Tôi đứng giữa đám đông, nhìn bóng lăn vào khung thành hết lần này đến lần khác.


Tiếng hò hét vang dội cả sân.


Bùi Nhược An đứng bên cạnh tôi cũng nhảy cẫng lên, hét to: “Tống Khiêm giỏi quá!”


Tống Khiêm quay đầu nhìn nó.


Ánh mắt cong cong, ngay cả tôi cũng nhìn ra được sự cưng chiều trong đó.


Cùng lúc đó, ở bên kia sân bóng, tôi thấy Cố Tiểu Tiểu đi ngang qua.


Cô ấy nhìn sang đây một cái, nhưng không dừng lại.


Nam sinh đi sau cô cười toe, chạy lên phía trước, không biết nói gì mà khiến cô bỗng bật cười.


Ánh sáng cũng không còn chỉ rọi lên mỗi mình cô ấy nữa.


Cô ấy cười lên, rực rỡ không khác gì Bùi Nhược An đang đứng cạnh tôi.



19


Tôi và Bùi Nhược An nhanh chóng bước vào năm cuối cấp ba.


Dù tôi là người xuyên sách, nhưng muốn sống cho tử tế ở thế giới này thì vẫn phải thi đại học đàng hoàng.


Thế nên năm nay chúng tôi đều rất chăm chỉ.


Không biết có phải vì Cố Tiểu Tiểu không còn ở trường nữa, hay vì Bùi Nhược An đã thoát được cái “thiết lập nữ phụ”.


Mà năm nay mọi chuyện đều suôn sẻ một cách lạ thường.


Bùi Nhược An cũng nhờ Tống Khiêm kèm cặp mà thành tích vọt lên vù vù, cuối cùng thi được một kết quả rất tốt.


Ngày thi xong, tôi với con bé đều uống không ít.


Lúc chờ Bùi Ứng Hàn đến đón, hai đứa ngồi bên bờ sông hóng gió.


“Cố Tiểu Tiểu có bạn trai rồi!” Bùi Nhược An bỗng trợn to mắt khi đang lướt điện thoại.


Tôi cũng ghé vào xem.


“Em kết bạn với cô ấy từ bao giờ vậy?”


Nó cười hì hì: “Trước đó Tống Khiêm đối xử với cô ấy tốt quá, em muốn tìm hiểu chút chút…”


“Nói chị nghe này.” Nó bỗng hào hứng hẳn lên: “Tống Khiêm kỳ lắm, chị còn nhớ hồi Cố Tiểu Tiểu mới chuyển đến trường mình không? Có một thời gian Tống Khiêm cứ như không quen em vậy, em nói gì anh ấy cũng chẳng để ý, mắt lúc nào cũng dán vào Cố Tiểu Tiểu.”


Chắc là bị kịch bản ảnh hưởng.


Nhưng chuyện này tôi đâu thể giải thích được.


Cũng may nó chẳng cần tôi giải thích, vẫn tiếp tục nói: “Sau đó có hôm tự dưng anh ấy chạy tới tìm em, lảm nhảm gì đó, nói sau này sẽ không bao giờ nhận nhầm người nữa.”


Tôi ngẩn ra.


Từ trước đến giờ tôi cứ nghĩ, Tống Khiêm thích Bùi Nhược An là vì tôi làm rối cốt truyện gốc.


Chưa từng nghĩ, hóa ra ngay từ đầu là anh ấy đã thích Nhược An, rồi tự vùng vẫy thoát khỏi vai diễn của mình.


Đúng lúc này, xe của Bùi Ứng Hàn cũng dừng lại phía sau.


Anh xuống xe, cởi áo vest khoác lên vai tôi.


“Bùi Ứng Hàn.” Tôi gọi tên anh.


“Ừ?”


“Thì ra, mọi người đều đã rất nỗ lực.” Nỗ lực để không trở thành nhân vật phụ.


Nỗ lực để thoát khỏi định mệnh sắp đặt sẵn.


Bùi Ứng Hàn khựng lại một chút, rồi bật cười, giơ tay xoa đầu tôi: “Em cũng rất chăm chỉ. Cả tháng ôn thi mà không thèm gặp anh.”


Chứ chẳng phải tại sợ gặp anh thì lơ là học hành sao!


Tôi ôm đầu, bị anh bế ngang lên xe.


“Nhược An!” Tôi hốt hoảng kêu lên, quay đầu nhìn Bùi Nhược An vẫn đang ngồi ở bậc thềm.


“Có người đến đón rồi.”


Lời anh vừa dứt, tôi đã thấy Tống Khiêm chạy tới phía con bé.


Bùi Nhược An cũng nhìn thấy anh.


Đôi mắt tròn xoe của con bé sáng rực lên.


Nó nói: “Tống Khiêm, anh từng nói, chỉ cần em đậu cùng trường với anh thì có thể làm bạn gái anh đúng không?”


Tống Khiêm ngồi xuống bên cạnh, để mặc con bé dựa đầu vào vai mình.


“Ừ.” Khóe môi và đuôi mắt anh đều ánh lên nụ cười dịu dàng.


Tốt thật.


Tôi được Bùi Ứng Hàn nhẹ nhàng đặt vào trong xe.


Ánh đèn mờ ảo trong xe càng khiến đầu tôi choáng váng hơn.


Đợi đến khi anh lên xe, tôi liền ngả đầu vào đùi anh.


“Bùi Ứng Hàn.”


“Ừ?”


Câu muốn nói phía sau tôi lại quên mất, mơ màng thiếp đi.


Lúc mơ hồ, tôi cảm thấy trán mình như bị một chiếc lông ướt lướt qua.


Giọng Bùi Ứng Hàn cũng mơ hồ như gió thoảng.


“Diệp Giản, năm đó em viết gì trong bức thư tình ấy?”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo