Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
16
Một học kỳ sắp kết thúc rồi.
Hôm đó, lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ xem làm sao để giúp Bùi Nhược An thoát khỏi cái mác vai phụ, thì Tống Khiêm bất ngờ xuất hiện ngoài cửa sổ lớp tôi.
Tôi bị dọa cho hết hồn.
Cậu ấy chẳng liếc nhìn tôi lấy một cái, ánh mắt nhìn thẳng vào Bùi Nhược An đang gục đầu trên bàn tôi.
“Hôm qua sao không đến?”
Tôi trừng mắt to như chuông đồng, cũng quay sang nhìn Bùi Nhược An.
Chỉ thấy em ấy chu chu môi, cầm luôn quyển sách của tôi lên che đầu: “Liên quan gì đến anh.”
Tống Khiêm rõ ràng không ngờ em ấy sẽ nói vậy, hơi nhíu mày lại: “Sắp thi cuối kỳ rồi, đến bây giờ em còn chưa hiểu xong vector, tính thi kiểu gì?”
Khoan đã.
Khoan đã nào!
Tôi mới chỉ mấy hôm không đi về cùng Nhược An sau giờ tan học thôi mà, sao tình tiết đã phát triển tới mức này rồi?
Mà điều tôi không ngờ hơn nữa là nghe Tống Khiêm nói vậy, Bùi Nhược An liền đập sách xuống bàn cái “rầm”, ngẩng đầu lên nói: “Tại sao lại không thi được? Anh tôi học cũng đâu thua gì anh! Hơn nữa lớp trưởng với lớp phó học tập còn có thể dạy thêm cho tôi!”
Cú đập đó khiến tôi giật nảy cả mình.
“Không được.” Gương mặt Tống Khiêm lạnh hẳn đi. “Chỉ tôi mới được dạy em.”
Chuyện này thật sự là quá phi lý rồi.
Tôi giơ tay lên: “Xin lỗi, cho phép tôi xen ngang một chút.”
“Em đang diễn tuồng gì vậy?” Tôi lấy sách che hai đứa lại, nhỏ giọng hỏi em.
Em nháy mắt với tôi, thì thào: “Không phải chị nói là cậu ta thích kiểu con gái nóng nảy sao?”
Tôi nói linh tinh thôi mà, chị đẹp ơi…
Tiếp đó, Bùi Nhược An quay về lớp.
Tôi nhìn theo bóng Tống Khiêm đi đằng sau em ấy, lòng rối như tơ.
Vừa hết giờ học, tôi liền chạy thẳng tới lớp của Bùi Nhược An.
Tôi khoác tay em: “Em nói thật đi, em với Tống Khiêm rốt cuộc là sao vậy!”
Em đỏ hết cả mặt.
“Cậu ấy bảo em ngốc quá, muốn dạy kèm cho em.”
“Tự dưng sao lại muốn dạy kèm?” Tống Khiêm là kiểu người nhìn thế nào cũng không giống người thích dạy học cho ai cả!
Em lén nhìn tôi một cái, rồi cúi đầu xuống: “Thì... thì hai tuần trước, lúc em đến thăm bà của cậu ấy, bị cậu ấy bắt gặp…”
Vì chuyện lần trước, tôi đã dặn em đừng tới viện dưỡng lão nữa.
Chủ yếu là sợ em lại đụng mặt với Cố Tiểu Tiểu.
Không ngờ em lại trốn tôi mà tự đi.
“Cậu ấy nói muốn cảm ơn em nên muốn dạy kèm.”
Em cắn nhẹ môi dưới, lén lút cười với tôi: “Chị Giản giỏi thật, đúng là cậu ấy thích kiểu dữ dằn.”
…
Giỏi phải là Tống Khiêm ấy.
Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Tôi và Bùi Nhược An vừa ra đến cổng trường, Tống Khiêm đã đuổi kịp.
Cậu ấy xách luôn cặp em ấy lên: “Hôm nay học bù Toán.”
Tôi, người vẫn luôn nghĩ cách để giúp Bùi Nhược An thoát kiếp nữ phụ độc ác, giờ thì hóa đá tại chỗ.
Con bé này, rõ ràng là rơi vào lưới tình rồi còn gì.
Còn độc ác cái nỗi gì nữa!
17
“Diệp Giản.”
Bùi Nhược An rời đi không bao lâu, đã có người gọi tôi từ phía sau.
Là Cố Tiểu Tiểu.
Cô ấy đeo cặp sách, vừa cười vừa chạy mấy bước về phía tôi.
Nếu không phải vì sợ Cố Tiểu Tiểu ảnh hưởng đến Bùi Nhược An, thì tôi thật sự cũng không ngại đi cùng cô ấy.
Nên lúc cô ấy chạy tới bên tôi, tôi chỉ cười hỏi: “Có chuyện gì à?”
Cô ấy gật đầu.
“Chị thân với Bùi Nhược An lắm hả?”
Đèn đường kéo bóng chúng tôi dài ra dưới chân, cô ấy nhìn cái bóng ấy rất lâu rồi mới hỏi ra câu đó.
Tôi biết ngay Cố Tiểu Tiểu không phải vô cớ mà tìm tôi.
“Ừm, là bạn thân.”
Cô lại gật đầu, ngẩng đầu liếc nhìn tôi một cái, rồi ngượng ngùng cúi xuống nhìn cái bóng dưới chân: “Em hỏi chị một chuyện được không?”
“Ừ?”
“Chị có biết Tống Khiêm với Nhược An là quan hệ gì không?”
Tay tôi siết chặt quai cặp.
Ngay lúc đó, có một đám người bỗng dưng từ phía trước lao ra.
“Chính là nó, lần trước thằng Tống Khiêm đánh tao cũng vì nó đấy.” Một tên tóc vàng chỉ vào Cố Tiểu Tiểu, nói với tên tóc đỏ bên cạnh.
Tình tiết này tôi quen quá rồi.
Trong truyện, tên tóc vàng định giở trò với Cố Tiểu Tiểu, bị Tống Khiêm đánh cho một trận.
Sau đó hắn gọi người đến trả thù, chặn đường Tiểu Tiểu lúc tan học đi một mình.
Nhưng vấn đề là bây giờ đâu phải chỉ mình cô ấy!
Tình tiết kiểu gì mà loạn quá vậy trời?!
Hơn nữa tôi mới tận mắt thấy Tống Khiêm đi với Bùi Nhược An, chắc chắn giờ không thể tới cứu chúng tôi rồi.
Cố Tiểu Tiểu vươn tay chắn trước mặt tôi: “Chị chạy trước đi gọi người tới đi.”
Tôi xúc động muốn khóc luôn.
Không hổ danh là nữ chính được tác giả ưu ái!
Nhưng đúng lúc tôi định quay đầu bỏ chạy, thì đằng sau cũng bị chặn lại.
“Hôm nay hai đứa tụi mày, đứa nào cũng đừng hòng thoát.”
Thế là tôi với Cố Tiểu Tiểu bị lũ đó dồn đến tận trong cùng một xưởng bỏ hoang.
“Cả hai đều xinh đấy. Chi bằng cho tụi tao vui xong rồi mới đi tìm thằng Tống Khiêm tính sổ.” Ai đó trong đám lên tiếng.
Chuyện kiểu này tôi chỉ từng thấy trên tivi.
Tức thì tôi hét lên: “Đừng lại gần! Mấy người làm vậy là phạm pháp đó!”
Chúng nó như nghe thấy gì buồn cười lắm, cười ha hả.
“Vậy thì tụi tao phạm pháp của mày trước nhé.”
Vừa dứt lời, có người lao tới túm lấy cổ áo tôi.
Khi áo bị kéo xuống, gió lạnh ập tới khiến tôi lạnh run, cả người ngã ngồi xuống đất.
Tay tôi quờ trúng một tấm ván gỗ phía sau.
Tôi dốc hết sức quật mạnh, nghe thấy tiếng rên của ai đó.
Ngay sau đó là tiếng đấm đá hỗn loạn và chửi rủa.
Tôi vừa mở mắt ra thì thấy giữa đám người là Bùi Ứng Hàn.
Anh ấy hình như rất giỏi đánh nhau, chỉ trong chốc lát đã hạ gục mấy tên đó nằm lăn lóc dưới đất.
Ánh mắt anh nhìn bọn chúng lạnh băng: “Cút hết cho tao.”
Khi tất cả đã chạy sạch, anh mới quay lại nhìn tôi với Cố Tiểu Tiểu.
Khoảnh khắc ánh mắt anh dừng lại ở Cố Tiểu Tiểu, tôi bất giác cảm thấy hoảng loạn.
Trong đầu bỗng hiện lên đoạn miêu tả trong truyện về thứ tình cảm mơ hồ anh dành cho cô ấy.
Anh ấy xuất hiện ở đây…
Có phải là vì cô ấy không?
Cho đến khi anh sải bước về phía tôi, cởi áo khoác choàng lên người tôi, ôm tôi như ôm một món đồ sứ dễ vỡ.
“Không sao rồi, không sao rồi.”
Tôi mới òa lên một tiếng, bật khóc.
Khóc xong, tôi gục đầu lên vai anh, liếc mắt sang bên kia thấy Cố Tiểu Tiểu đang được một nam sinh đỡ dậy.
Cậu đó, tôi nhớ ra rồi.
Là người đã từng xuất hiện trong giấc mơ của tôi, đứng bên cạnh Cố Tiểu Tiểu.
Lúc Bùi Ứng Hàn bế tôi đi ra ngoài, tôi quay đầu nhìn cô ấy, trả lời câu hỏi khi nãy của cô ấy: “Họ là… thích nhau.”
Chuyện đã tới nước này rồi…
Tôi không thể không nhúng một tay vào.