Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi cúi đầu rũ mắt, xé ống hút cắm vào ly, ngập ngừng mở lời: "Tớ, vừa rồi..."
"Sao thế?"
"Gặp anh ấy."
Đợi một lúc lâu, người đối diện vẫn không nói gì, ngẩng đầu lên mới phát hiện cô ấy đang cầm điện thoại gõ gõ cạch cạch, trên mặt còn nở nụ cười gian xảo.
"Cậu đang làm gì đấy?"
Tôi ghé đầu lại muốn xem cô nàng này đang làm gì, lại bị một bàn tay đẩy ra.
"Chia sẻ với các chị em, có người ngoại tình đến tận chồng cũ luôn~"
"Có thể nghiêm túc một chút được không?"
"Được thôi, vậy nói nghiêm túc, cậu còn thích anh ta không?"
Biểu cảm của tôi nhất thời cứng lại, để che giấu, tôi bưng ly cà phê lên trước mặt, mới dám mở lời: "Sao có thể chứ, đương nhiên..."
Lời chưa nói hết đã nuốt xuống cùng với cà phê, vị đắng từ cuống lưỡi lan ra.
Đắng quá, rõ ràng gọi cà phê hoa quả mà.
"Đến cả bản thân còn không lừa được, còn muốn lừa chúng tớ à?" Người bạn thở dài một hơi, ánh mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ, "Lúc chia tay không phải rất dứt khoát sao?"
Vị đắng trong miệng càng đậm hơn, giống như trào lên từ sâu trong cơ thể, cả người đều toát ra vị chát chúa.
Lúc chia tay, lý do rất cũ kỹ, yêu xa là một rào cản của nhiều cặp đôi, không vượt qua được là chết, vượt qua được cũng có thể là chết.
Khi đó công việc không hề nhẹ nhàng, áp lực vắt kiệt sức lực, chỉ khi ở bên anh mới có được khoảnh khắc thoát ly. Nhưng anh lại có cơ hội mới, đầy hoài bão, mặc dù hiểu rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai, nhưng khoảng cách xa xôi cuối cùng vẫn đánh bại đam mê của tình yêu.
Dù là ghim lên đầu, giao diện trò chuyện muốn tìm được đối phương cũng phải lướt qua một hàng dài các nhóm chat công việc. Hầu hết các lời hỏi thăm đều diễn ra trong những khoảng trống bận rộn, vội vã vài câu, huống chi ngay cả thời gian để cãi nhau cũng không có. So với người lạ chỉ hơn ở cái danh xưng người yêu.
"Là tớ không chịu nổi trước."
Tôi đặt ly cà phê xuống bàn, vị đắng trong miệng dâng lên đến khóe mắt, nước mắt đọng lại nơi khóe mi.
"Nhưng anh ấy cũng đã đồng ý..."
Nước mắt cuối cùng cũng không thắng được trọng lực.
Người bạn thấy vậy, vội vàng luống cuống lấy giấy ăn, nhưng tay lại không nhẹ nhàng chút nào.
"Trời ơi, đừng khóc mà, bà cô của tôi ơi."
"Tớ sai rồi, tớ không nên nói chuyện này."
"Lần sau gặp anh ta, tớ giúp cậu đánh anh ta một trận cho hả giận."
"Thôi đừng khóc nữa, người không biết còn tưởng tớ bắt nạt cậu đấy."
Tôi giật lấy giấy ăn từ tay cô ấy lau nước mắt, sự chua xót trong lòng dâng lên khi gặp lại cũng dần nguôi ngoai.
Có chút xấu hổ nhìn xung quanh, cũng may không có nhiều người.
Thế là tôi mặt đỏ bừng, lý không thẳng khí không hùng dọa dẫm: "Chuyện hôm nay không được nói ra ngoài!"
"Được được được, bà cô của tôi."
Khóc một trận xong, cũng không dám ngồi lâu trong quán, tôi uống vội chỗ cà phê còn lại, kéo bạn vào trung tâm thương mại.
Lúc đi về, trời lại đổ một cơn mưa nhỏ.
Xe taxi chỉ có thể dừng ở cổng khu chung cư, còn một đoạn nữa mới đến căn hộ, ở trung tâm thương mại cũng quên mua ô, đành phải đội mưa chạy về.
Dọn dẹp tắm rửa xong nằm lên giường, tôi cầm điện thoại lên, bấm vào tin nhắn.
[Có khác chứ, anh cũng đã và sẽ luôn là của em.]
Đọc đi đọc lại vài lần, tôi do dự một lúc lâu ở mục trả lời, rồi lại tắt đi.
Chuyển sang mở WeChat đã bị bỏ bê cả ngày, chấm đỏ phía trên không ngừng tăng lên, nhưng ngày nghỉ không muốn làm việc, buổi tối chỉ xem có việc gì cần xử lý khẩn cấp vào thứ hai không.
Yêu cầu kết bạn cũng có vài chấm đỏ, tôi bấm vào định bỏ qua, lại thấy một ảnh đại diện quen thuộc trong số đó.
Nền là ngọn núi tuyết năm đó hai người cùng nhau leo lên, tiền cảnh là bóng lưng nghiêng của hai người đang ôm nhau, trai tài gái sắc, tháng ngày như nước chảy.
Khi đó là kỷ niệm một năm, bọn họ đã lên kế hoạch rất lâu, cuối cùng thống nhất chọn núi tuyết. Leo núi và phản ứng độ cao lấy đi nửa cái mạng, nhưng khi lên đến đỉnh núi lại cảm thấy không hề uổng công. Ánh nắng chan hòa, núi tuyết rực rỡ, tình yêu trong mắt nhau, còn có khoảnh khắc nào đẹp hơn thế. Trên đường đi bọn họ đã chụp rất nhiều ảnh, cuối cùng chọn ra tấm cả hai cùng thích nhất để đổi ảnh đại diện.
Sau khi chia tay tôi đã xóa bạn bè, ảnh đại diện không ngừng thay đổi, giống như để che đi những ký ức đó, nhưng mỗi tấm đều là núi tuyết.
Đồng ý, khóa màn hình, vứt điện thoại, kéo chăn lên, một mạch trôi chảy.
Đêm tĩnh lặng không che giấu được trái tim đang xao động, tiếng "thình thịch" hòa cùng tiếng "tí tách" bên ngoài cửa sổ, cùng nhau chìm vào giấc ngủ sâu.