Thủy Tinh - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Thời tiết mùa hè thật khó lường, trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, tôi nghe thấy tiếng mưa rơi tí tách, đến khi tỉnh táo hoàn toàn thì mặt trời đã đúng giờ treo ở phía đông.

Không biết có phải do nhiệt độ điều hòa quá thấp hay không, lúc ngủ tôi luôn cảm thấy lành lạnh, đầu óc hỗn loạn, trong mơ lẫn lộn những ký ức xưa cũ, giấc ngủ không được ngon lắm.

Ngày nghỉ bình thường tôi có thể ngủ đến khi tự tỉnh, nhưng hôm đó lại gặp ác mộng, lúc giật mình tỉnh dậy, tôi cảm thấy người mình nhớp nháp, đầu óc nặng trịch, cứ như vừa bị ai đó đánh một trận.

Tôi đưa tay lên sờ trán một cái, một tay toàn mồ hôi lạnh, mu bàn tay lạnh, đầu thì nóng.

Quả nhiên gặp anh là không có chuyện gì tốt, miệng quạ đen nói đâu trúng đó.

Tôi mệt mỏi nằm vật ra giường, mò mẫm tìm điện thoại mở WeChat.

Dưới mục tin nhắn nhóm đã được gập lại, tin nhắn đầu tiên chính là của anh:

-Trước khi ngủ nhớ uống một gói thuốc cảm.

-Nếu sốt thì nhớ nói cho anh biết.

Mắt tôi lập tức cay xè, tôi lại nhìn chằm chằm vào tin nhắn của anh một lúc lâu, cuối cùng bực bội ném điện thoại sang bên cạnh gối, dùng tay che đi dòng nước mắt sắp tuôn trào.

Chắc chắn là do cảm cúm, ống lệ bị tắc nên mới chảy nước mắt.

Trong đầu tôi tìm lý do, nhưng suy nghĩ lại không khỏi bay về quá khứ.

••

Một tuần trước khi quyết định chia tay, thời tiết cũng rất thất thường, vì công việc ngày đêm đảo lộn, đến sáng ngày thứ sáu, sau khi hoàn thành tất cả công việc, cuối cùng tôi cũng gục ngã vì ốm. Tôi nằm liệt trên giường, ngay cả sức lực để dậy cũng không có, cố gắng lục lọi trong nhà một lúc lâu cũng không tìm thấy thuốc.

Tôi đặt thuốc qua mạng, mở cửa sổ trò chuyện đã lâu không liên lạc, câu nói gần nhất vẫn là hỏi anh khi nào về.

Lúc đó anh cũng có một công việc gấp, bận rộn mấy ngày mấy đêm liên tục, dự kiến thứ năm sẽ hoàn thành, thứ sáu được nghỉ bù, như vậy hai người có thể có một kỳ nghỉ ngắn.

Khi ốm, con người sẽ trở nên yếu đuối, yếu đuối thì muốn được yếu mềm.

/ Em hình như bị cảm rồi, anh bao giờ về?

/ Em nhớ anh!

Gửi xong tôi lại mơ màng ngủ thiếp đi, cho đến khi bị tiếng chuông cửa giao hàng đánh thức.

Điện thoại hiện có hơn mười cuộc gọi nhỡ khác nhau, và tin nhắn của anh.

-Xin lỗi em, em yêu.

-Anh cũng nhớ em.

-Có chút trục trặc, chắc hôm nay khó xong được.

-Em uống thuốc trước đi, nghỉ ngơi cho khỏe.

/ Vâng!

Tôi khoác chăn ra lấy đồ ăn, mở ra thì thấy thuốc có chút khác so với loại thuốc tôi nhớ đã đặt, nhưng đầu óc choáng váng không thể nghĩ nhiều, tôi uống thuốc theo hướng dẫn rồi lại nằm xuống giường.

Ngoài cửa sổ, mưa rơi tí tách, điều hòa thổi ra hơi lạnh, bình hoa cát tường trên bàn trang điểm, cánh hoa đã quăn lại với những nếp nhăn vàng úa, điện thoại vẫn không nhận được thêm tin nhắn nào của anh nữa.

Thế giới vừa yên tĩnh vừa ồn ào, trong mơ người đến rồi đi, trong lòng bàn tay có một bàn tay khác.

Khi ý thức tỉnh táo trở lại, tôi cảm thấy cả người mình sảng khoái, nhìn đồng hồ đã là trưa thứ bảy.

Tôi khát khô cả họng, ra phòng bếp lấy nước thì phát hiện mình đã thay một bộ đồ ngủ khác, mở WeChat ra xem thì thấy tin nhắn của người bạn từ sáng:

— Tớ về rồi.

— Sao gọi cho cậu mãi không được thế?

— May mà tớ đến nhà cậu xem.

— Quà tớ để trên bàn rồi.

— Cháo trong nồi đất.

— Dậy thì nhớ ăn nhé.

Nhà bếp và phòng khách dường như đã được dọn dẹp, thuốc để lung tung và cốc đã uống được đặt lại chỗ cũ, rác cũng đã được dọn sạch.

Thật không giống phong cách của người bạn này, trước đây đến nhà cô ấy lúc nào cũng thấy đồ đạc bừa bộn, lần này lại giúp mình dọn dẹp gọn gàng như vậy.

Tôi vừa định trả lời thì tin nhắn của anh hiện lên:

-Thuốc cảm uống ngày ba lần, đừng quên.

Bấm vào thì thấy còn có vài tin nhắn khác:

-Em yêu, sao không nghe máy?

-Công việc của anh vẫn chưa xong.

-Lần này không thể ở bên em, lần sau sẽ bù.

Tôi lấy một chiếc bát sứ màu trơn từ trong tủ, múc cháo ra, ngồi xuống ghế sofa.

Gió điều hòa đã ngừng, ánh nắng xuyên qua rèm cửa màu nhạt, chiếu lên người có chút ấm áp, bông hoa hải quỳ trên bàn trà cúi đầu, thân cây cong queo.

"Hoa phải thay rồi."

/ Vâng

Tin nhắn vẫn dừng lại ở đây, cho đến ngày chia tay.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo