Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong thời gian bị cảm, trong tay tôi không có việc gì mới nên đã xin nghỉ phép năm, dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài một phen, thu dọn tất cả đồ đạc của anh, lái xe đến thành phố của anh.
Nhà anh tôi đã đến nhiều lần, lúc nào cũng ngăn nắp, mỗi món đồ đều có vị trí riêng. Không hiểu sao lần này lại có chút bừa bộn, như thể chủ nhân gần đây luôn vội vàng trở về, lại vội vã rời đi.
Tôi giúp anh dọn dẹp đồ đạc về đúng vị trí, tiện tay bỏ mấy chiếc áo sơ mi trong giỏ đồ bẩn vào máy giặt.
Khi chuẩn bị phơi đồ, tôi nhìn thấy sắc trời bên ngoài cửa sổ xám xịt, có một chiếc máy bay từ từ lướt qua, giống như cảnh quay dài trong một bộ phim cũ về những người yêu nhau chia ly.
Tủ lạnh trống trơn lạ thường, chỉ còn sót lại vài lon bia, tôi ra ngoài mua sắm thực phẩm để lấp đầy, chuẩn bị bữa tối, sau đó dọn dẹp đồ đạc của mình, nhét vào vali.
Khi trời gần tối, cuối cùng tôi cũng đợi được anh về.
Một tháng không gặp, anh gầy đi rất nhiều, mắt hằn lên những vệt máu đỏ, nhìn anh như vậy, lòng tôi đau như cắt, miệng lắp bắp muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
Hai người im lặng ăn xong bữa cơm cuối cùng, anh đứng trước bồn rửa bát rất lâu, lưng cúi xuống, ánh đèn vàng mờ ảo chiếu lên tóc.
"Chúng ta chia tay đi... Em mệt rồi..." Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng mệt mỏi của anh, cuối cùng quyết định phá vỡ sự im lặng, "Anh cũng mệt rồi."
"Đồ của anh em đã dọn dẹp mang đến đây, đồ của em hôm nay cũng đã dọn dẹp mang về."
Bóng lưng của anh hơi chao đảo, một lúc lâu sau mới có tiếng trả lời trầm thấp: "Ừ."
Tôi nhìn bóng lưng anh, cố kìm nén không để nước mắt rơi xuống, quay người rời đi.
Trên đường trở về, bó hoa loa kèn ở ghế sau đã héo rũ, về đến nhà tôi ném nó vào thùng rác.
Đêm tối im lặng, ngón tay tôi dừng lại trên WeChat của anh, vô thức vuốt ve nhẹ nhàng, rồi xóa, sau đó chặn số điện thoại.
Tình yêu của người trưởng thành kết thúc đột ngột, đôi khi, không có kết cục lại là kết cục tốt nhất.
Ký ức ngày càng mờ nhạt, những điều tốt đẹp và tồi tệ, đều cùng với những bông hoa, bị bỏ lại trong mùa hè.
Nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi, hòa cùng nước mũi làm nghẹt thở. Khóc một hồi, đầu óc dường như tỉnh táo hơn, tôi cố gắng đứng dậy vào phòng tắm rửa mặt, sau đó ra phòng khách tìm nhiệt kế, đo thì thấy sốt đến 38°.
Hiếm có, hiếm có, lâu lắm rồi không bị sốt.
Đúng lúc thuốc hạ sốt trong hộp thuốc lại hết, tôi đành phải đặt đồ ăn ngoài, tiện tay bấm vào WeChat của anh, với một tâm trạng thầm kín, trả lời một câu:
/ Nhờ phúc của anh, tôi sốt rồi.
Trên người tôi nhớp nháp khó chịu, nhân lúc đầu óc còn tỉnh táo, tôi tính toán thời gian giao hàng, quyết định đi tắm trước.
Vừa ra khỏi phòng tắm thì chuông cửa đột ngột vang lên, đoán là người giao hàng, tôi vừa lau mái tóc ướt đẫm vừa ra mở cửa.
"Giao hàng à? Đưa cho tôi đi."
Vừa dứt lời, thấy người đối diện không mặc đồng phục giao hàng màu xanh quen thuộc, tôi ngẩng đầu lên định xác nhận thì nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên từ trên đỉnh đầu.
"Sốt mà còn tắm à?" Người đàn ông mặc chiếc áo phông vừa vặn màu xám, tay phải xách một túi giấy đựng thuốc màu xanh, hai hàng chân mày nhíu chặt, sự khó chịu trong mắt tràn ra cùng lời nói: "Về nằm đi."
"Anh đến đây làm gì?" Miệng tôi tỏ ra ghét bỏ, nhưng cơ thể lại thành thật, buông tay nắm cửa, sau đó quay người vào phòng khách.
Anh thuận thế vào nhà, tay kia xách theo một ít nguyên liệu nấu ăn, vừa đóng cửa vừa nói: "Nhờ phúc đến chăm sóc bà cô nhỏ."
"Ai cần anh chăm sóc." Tôi bĩu môi, tiện tay ném chiếc khăn tắm ướt lên lưng ghế ăn, rồi bước mấy bước ngồi xuống ghế sofa, quay đầu nhìn anh chằm chằm.
"Lần nào em ốm mà anh không chăm sóc?"
Giọng điệu của người đàn ông tràn ngập sự bất đắc dĩ, anh bước tới, đầu tiên đặt nguyên liệu nấu ăn lên bàn bếp, cầm lấy chiếc khăn bị ném trên lưng ghế, đi qua phòng khách thì đặt túi thuốc lên bàn trà, quay người vào phòng tắm.
Lần trước khi chia tay.
Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng rộng lớn của anh, âm thầm trả lời, vẻ mặt vô thức có chút cô đơn.
"Khó chịu lắm à?" Trong lúc nói chuyện, anh bước ba bước thành hai, đặt chiếc máy sấy tóc trên tay sang một bên. Sau đó đưa tay lên sờ trán, quay người rót nước từ trên bàn trà, cùng với thuốc đưa lên” "Uống thuốc trước đi."
Tôi ngoan ngoãn nhận lấy uống, cơ thể bị anh điều chỉnh tư thế.
"Sốt rồi còn không chịu yên, tóc cũng không sấy, lát nữa lại đau đầu." Anh không ngừng lẩm bẩm, ngón tay nhẹ nhàng luồn vào tóc sấy khô.
Ngón tay lướt qua mái tóc, gió nóng thổi vào gáy nhạy cảm, ý thức dần tan rã, chỉ còn nhìn chằm chằm vào đôi môi khép mở của người đàn ông.
Nói nhiều quá, muốn hôn quá.
Tôi đang định dùng miệng chặn miệng anh thì tiếng máy sấy tóc đã dừng lại.
Cơ thể bỗng chốc bay lên không trung, sau một hồi chao đảo, tôi nằm trong một đám mây mềm mại, cùng với mùi hương cam quýt quen thuộc, chìm vào giấc ngủ sâu.
Thế giới ồn ào và yên tĩnh, trong mơ người ấy luôn ở bên cạnh, tay nắm chặt một bàn tay khác.