Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng ta nói thật mà.
Ta biết rõ tương lai của từng người bọn họ.
Chỉ tiếc là, trong cái tương lai ấy sẽ không còn có ta nữa.
Bởi vì ta nghĩ, chỉ cần ta không sinh ra, người thân của ta sẽ được sống bình yên.
Cho nên ngày nào ta cũng niệm thần chú bên tai mẫu thân: "Lâm Thanh Nguyệt, ngươi nhớ cho kỹ, tuyệt đối không được yêu bất kỳ ai thuộc Long Tộc, càng không được sinh ra con của Long Tộc, nếu không Bàn Long Cốc và ngươi sẽ vạn kiếp bất phục."
Khoảng thời gian hạnh phúc luôn ngắn ngủi.
Càng đến gần lúc chia ly càng không nỡ.
Ta đang chuẩn bị từ biệt các cữu cữu thì Chúc Minh ủ rũ cụp đầu tìm đến ta.
Lúc này, cánh nó còn chưa mọc đủ, thân hình cũng gầy gò, trông có vẻ chịu đả kích không nhỏ:
"Nguyệt tỷ tỷ, đến con chuột mà đệ cũng không đánh chết được, đệ còn là rồng không..."
"Tiểu Hắc, Nguyệt tỷ tỷ dạy đệ, gặp phải con nào da dày đánh mãi không chết, đệ cứ giẫm nát đầu nó ra, giống như thế này này ——"
Ta một chân giẫm nát đầu con chuột. Mắt Tiểu Hắc sáng rực lên.
Ta biết Tiểu Hắc nhất định sẽ học được, tương lai nó chính là cao thủ giẫm đầu người khác đấy.
Ngày hôm đó, ta đi lòng vòng trong Cốc, cuối cùng cũng đi đến nơi mà ta sợ bước vào nhất —— phòng ngủ của ông ngoại và bà ngoại.
Nỗi nhớ thương như thủy triều nhấn chìm lấy ta.
Lúc ta nhận lại họ là thời khắc Bàn Long Cốc gian nan nhất, nhưng họ lại dốc hết sức đem những thứ tốt nhất dành cho ta.
Họ không quan tâm ta là phản diện, là con người hay Long Tộc.
Chỉ coi ta là cháu gái mà hết mực yêu thương.
Họ rõ ràng là những người tốt nhất thế gian, tại sao lại vì thân phận người nhà phản diện mà phải chịu kết cục bi thảm như vậy!
May mắn thay, mọi thứ vẫn còn kịp.
Ta thuần thục tìm được hộp trang sức của bà ngoại, bỏ vào đó một đôi bông tai thỏ ngọc có tác dụng thanh mục tỉnh thần.
Còn nhớ khi bà lớn tuổi thường hay đau đầu, tiếc là kiếp này, ta không thể giúp bà xoa bóp giảm đau được nữa.
Món quà ta chuẩn bị cho ông ngoại là một dải lụa buộc tóc màu xanh.
Dải lụa này là quà sinh thần ta tặng ông sau khi nhận lại ông ở kiếp đầu tiên.
Chỉ tiếc từ nay về sau, ta không thể giúp ông tổ chức sinh thần nữa.
Thật ra, cứ nghĩ đến việc trong cuộc sống của họ sẽ không còn có ta, ta lại đau lòng đến mức không thở nổi.
Nhưng biết làm sao được, ai bảo ta là phản diện chứ?
Nếu hy sinh một mình ta đổi lấy sự viên mãn cho tất cả mọi người, ta cam tâm tình nguyện.
Cuối cùng, ta gọi Tuyết Cầu đang ẩn trong Long Văn ra, giải trừ khế ước với nó.
Nó là rồng khế ước của ta, cũng là nữ vương cai quản thời gian.
Mẫu thân mang thai ta bị Thanh Sơn Tông lừa gạt, tưởng cỏ Tự Băng có thể thay đổi thể chất bán nhân bán long của ta, ngốc nghếch thành thân với Trần Hạo Thiên để đổi lấy cỏ Tự Băng.
Thực tế, cỏ Tự Băng chỉ khiến thể chất Long Tộc của ta trở nên tinh thuần hơn.
Trần Giang Thiện trăm phương ngàn kế, tính đi tính lại cũng không tính được rằng sau khi ta uống cỏ Tự Băng, khế ước lại là một con rồng trắng, chứ không phải Tử Long Vương mà lão ta hằng mong nhớ.
Thượng cổ Tử Long, chỉ có một con duy nhất, đó chính là cha ruột của ta.
Cái giống loài ngạo nghễ thiên hạ như cha ruột ta, căn bản sẽ không hạ mình đến cái nơi rách nát linh lực mỏng manh của ngàn năm sau này đâu.
Trước đây ta mở đường hầm thời gian, chạy đến hủy diệt thế giới đều là những Thượng Cổ Long Tộc khác, chưa từng thấy Tử Long hiện thân.
Kiếp này chắc cũng chẳng gặp được đâu.
Bởi vì nghĩ đi nghĩ lại, ta quyết định tự sát.
Ta sợ ta tiếp tục sống sẽ lại đi theo cốt truyện phản diện, cuối cùng liên lụy đến người nhà.
Ta an bài ổn thỏa cho Tiêu Thanh Nguyệt, lại lượn lờ qua chỗ đại mợ và nhị mợ một vòng.
Sau khi xác định những việc mình có thể làm cho gia đình đã hòm hòm, ta hướng về phía những dòng Thiên Thư vẫn luôn nhảy múa trước mắt mà gào lên:
"Các người nếu nghe thấy thì hãy giúp gia đình ta với."
"Các người nói ta là phản diện hủy diệt thế giới, vậy thì một mình ta chết là được."
"Xin hãy để người thân của ta được sống tiếp!"
Người ta không yên tâm nhất chính là mẫu thân. Ta vốn định nhờ Thiên Thư canh chừng bà đừng để bà sinh ra ta.
Kết quả sợ cái gì thì cái đó đến.
Ở dòng thời gian mới này, bà vẫn sinh ra ta.
Cốt truyện khác nhau, nhưng kết giới thì vẫn vậy.
Ta vẫn là phản diện, và ba ngày nữa ta sẽ chết.
Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ thế mà chết sao?
Ta òa khóc nức nở.
Ta có ông ngoại, có mẫu thân, có biết bao nhiêu người thân.
Ta mới năm tuổi, ta không muốn chết.
Chuyện trẻ con không gánh nổi, thì tìm người lớn gánh giúp chứ sao.
Các dì trong Thiên Thư đã nói, có chuyện thì cứ gọi ông ngoại và các cậu.
Thế là, ta tìm đến ông ngoại, bà ngoại: "Ông ngoại, bà ngoại, có người bảo con là phản diện của thế giới này, ba ngày nữa sẽ giết con."
"Phỉ phui cái mồm! Nó mới là phản diện, cả nhà nó đều là phản diện! Dao Dao là bảo bối của chúng ta, ông bà ngoại có liều cái mạng già này cũng không để ai động đến con!"
Ta lại chạy đi mách đại cữu cữu, nhị cữu cữu và ba vị biểu ca: "Con là phản diện, ba ngày nữa có người muốn giết con."
"Con là phản diện thì cậu là Thiên Đạo! Dao Dao, ai động đến con cậu giết kẻ đó."
"Phản diện thì sao chứ? Phản diện năm tuổi cũng đáng chết à? Con nhà ta đã trêu chọc ai chưa!"
"Bất kể muội là phản diện hay chính diện, đều là Dao Dao của nhà chúng ta!"