Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta dần dần bớt hoảng sợ, nhưng vừa nhìn thấy mẫu thân vẫn chưa tỉnh lại, ta lại tủi thân vô cùng:
"Mẫu thân, cảm ơn người đã sinh ra con. Nhưng ba ngày nữa con sắp chết rồi."
"Con không muốn chết, con cũng không muốn làm phản diện. Con mới năm tuổi, bên cạnh có nhiều người yêu thương con như vậy, con yêu thế giới này còn không kịp, chẳng muốn hủy diệt nó chút nào."
"Con không hiểu, rõ ràng con chẳng làm chuyện xấu gì, tại sao họ lại muốn giết con?"
"Mẫu thân, con muốn người ôm con một cái quá."
Mẫu thân không đáp lại, nhưng ta có thể cảm nhận được, bà đã nghe thấy.
Đại mợ ở Hợp Hoan Tông và nhị mợ ở Đào Hoa Đảo ta cũng nhờ người đi báo tin. Thêm một người là thêm một phần cơ hội.
"Phụ nữ làm phản diện có khi lại quyến rũ chết người ấy chứ, nhưng bảo trẻ con là phản diện thì hắn ta bị hâm à? Dao Dao, Hợp Hoan Tông và Đào Hoa Đảo đứng về phía con!"
......
Ta nỗ lực thuyết phục tất cả mọi người giúp ta, bởi vì ta biết rất rõ, ta không muốn làm phản diện, cũng không muốn chết.
【Ta tưởng Dao Dao kiếp này cũng sẽ giống như trước, hy sinh bản thân để đổi lấy sự bình yên cho gia đình, không ngờ con bé lại 'cháy' như thế.】
【Nhìn hai cái chân ngắn cũn của nó chạy tóe lửa kìa, Dao Dao nỗ lực tự cứu mình như thế làm ta cảm động quá.】
【Không phát hiện ra sao? Ông ngoại và các cậu không ai nghĩ Dao Dao nói hươu nói vượn cả, họ đều tin tưởng Dao Dao!】
【Mọi người còn nhớ không, bà ngoại từng nói Dao Dao giống cô ấy. Dao Dao ngày xưa từ bỏ việc thay đổi vận mệnh chính mình để chọn thay đổi vận mệnh gia đình, họ đều nhớ hết, họ biết cô bé từng cứu họ khỏi dầu sôi lửa bỏng đã quay về rồi!】
【Ta không quan tâm nữa! Dao Dao mới năm tuổi, dựa vào đâu mà nói con bé là phản diện, dựa vào đâu mà con bé không thể trở thành nữ chính?】
【Đúng vậy! Ta muốn Dao Dao sống!】
Ngày cốt truyện xóa sổ ta, trời quang mây tạnh, không gió cũng chẳng mây.
Nhưng chỉ một thoáng lơ đễnh, bầu trời như bị xé toạc một đường nứt khổng lồ.
Thượng Cổ Long Tộc phát động cuộc tấn công vào Bàn Long Cốc.
Ta nghe thấy một tiếng rồng gầm như vọng về từ vực sâu rực lửa: "Trần Tri Dao, khu khu nhân loại sao xứng kế thừa huyết mạch của Tử Long Vương! Hôm nay lão phu sẽ thay Thượng Cổ Long Tộc dọn dẹp môn hộ!"
Ngay sau đó, hàng trăm hàng ngàn con rồng khổng lồ xuyên qua đường hầm thời gian, mặc sức tàn phá mọi thứ chúng nhìn thấy.
Người thân của ta đứng chắn bên cạnh ta, dốc toàn lực chống đỡ đòn tấn công của chúng.
Đây là một trận chiến chênh lệch thực lực quá lớn, nhưng không một ai dừng lại.
Họ thà chết chứ không để bất cứ kẻ nào làm hại ta.
Tiêu Thanh Nguyệt ngồi vắt vẻo trên cây quế xem kịch với vẻ đầy hứng thú:
"Trần Tri Dao, ngôi sao tử vong trên đầu ngươi thực ra chỉ còn thiếu một chút nữa là biến mất hoàn toàn rồi. Tiếc thay, thời gian hình như không còn đủ..."
Không đủ sao?
Một luồng linh lực màu xanh lục rót vào ngôi sao tử vong trên đầu ta.
Cây quế cô ấy đang ngồi trong nháy mắt héo úa, nó đã cho ta mượn sức mạnh.
Cùng lúc đó, tất cả vạn vật có linh lực ở Bàn Long Cốc đều cho ta mượn linh lực của chúng.
Nơi đây là nhà của ta.
Đây chính là sức mạnh của gia đình, đây chính là ý nghĩa của sự bảo vệ.
"Có chút thú vị."
Tiêu Thanh Nguyệt nheo mắt, nhảy từ trên cây xuống trước mặt ta: "Tiểu phản diện, ta quyết định giúp ngươi..."
"Ta mới không phải là phản diện! Rõ ràng ta chẳng làm chuyện gì xấu cả, lại phải bị vận mệnh tương lai điều khiển. Ta không thèm làm cái vai phản diện rách nát này!"
"Còn nữa, bà ngoại ta nói rồi, tuy các người đều cho rằng ta là phản diện, nhưng trong mắt gia đình ta, ta chính là nữ chính!"
Tiêu Thanh Nguyệt chỉ tay lên đầu ta: "Ngươi sắp chết đến nơi rồi, còn làm nữ chính kiểu gì?"
Ngôi sao tử vong vẫn chưa biến mất, ta vẫn không thoát khỏi vận mệnh phản diện.
Còn ai có thể cho ta mượn sức mạnh nữa không?
Ta kiên trì gào lên với vết nứt trên không trung:
"Cha ruột! Cha định trơ mắt nhìn con chết thế này à? Có thể cho con mượn chút linh lực được không!"
Tử Long trong truyền thuyết không xuất hiện.
Linh lực cũng không tăng lên.
Trên thế giới này không phải ai cũng yêu thương ta.
Làm sao bây giờ? Chỉ thiếu một chút nữa thôi, hôm nay ta vẫn sẽ phải chết sao?
Đúng lúc này, một luồng linh lực ấm áp rót vào ngôi sao tử vong, ngôi sao tử vong treo lơ lửng trên đầu ta cuối cùng cũng tan biến.
Là linh lực của mẫu thân!
Mẫu thân nói, hồi nhỏ bà giả vờ ngủ, nghe thấy ta lúc đó đang giả dạng thành Tiêu Thanh Nguyệt lén lút gọi bà là mẹ.
Cho nên bà đã không nghe lời ta, kiên quyết sinh ta ra.
"Con ưu tú như vậy, lương thiện như vậy, yêu thương gia đình mình như vậy, sao mẹ có thể không cần con chứ."
Trong vô hình, vận mệnh cứ thế mà thay đổi.
Hình như ta không cần phải chết nữa rồi.
Ta kích động hỏi Tiêu Thanh Nguyệt: "Nguyệt tỷ tỷ, bây giờ trên đầu muội còn ngôi sao tử vong mới nào không?"
Tiêu Thanh Nguyệt ngẩn người một lúc lâu: "Ta không nhìn thấy ngôi sao tử vong nữa."
Không nhìn thấy?
Ta quay đầu lại, bất ngờ phát hiện trên đầu Tiêu Thanh Nguyệt có tới 99+ ngôi sao tử vong.
"Nguyệt tỷ tỷ, sao tỷ lại chết nhiều lần thế?"
"Chắc là do ta thường xuyên đi tìm Thiên Đạo đánh nhau đấy. Trần Tri Dao, chúc mừng ngươi thoát khỏi vận mệnh phản diện. Xem ra, nữ chính đã đổi thành ngươi rồi."