TIỂU THIẾP XUNG HỈ CỦA TƯỚNG QUÂN - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


"Cút ra ngoài... Cút!"


Một cái đĩa sứ bị ném trúng cửa sổ, phát ra tiếng vỡ "loảng... xoảng".


A Ngưu ca vừa lăn vừa b//ò l//ết ra khỏi phòng, m//áu mũi chảy ròng ròng, trên cổ còn có một vết máu.


Hải ma ma tiến lên, cau mày hỏi: "Không sao chứ?"


A Ngưu ca đưa tay lau vết m//áu trên cổ, lắc đầu: "Ma ma, ta không sao, là bị mảnh vỡ văng trúng thôi."


"Ta là hỏi ngươi, Tướng quân không sao chứ?"


A Ngưu ca: "..."


"Đã năm ngày rồi, ngài ấy không ăn không uống, cơ thể sao chịu nổi chứ?" Hải ma ma thở dài, xoay người đi tìm Trưởng công chúa.


Ta cũng hùa theo đám đông đến xem náo nhiệt, vị trí ta đứng chính là ngay chỗ cửa sổ bị ném vỡ.


Tấm ván bên trong cửa sổ bị vỡ, để lộ một cái lỗ to bằng cái đĩa.


Ta ghé sát lại, nhìn vào trong phòng.


Tướng quân thân hình cao ráo thẳng tắp, hai tay chàng chống lên xe lăn, cố gắng tập đi.


Bịch...


Chàng vừa buông tay, cả người liền ngã nhào xuống đất!


Chàng mặc một bộ trường sam màu đen thẫm, mái tóc đen xõa tung che khuất cả đầu lẫn mặt, trông chẳng khác nào một con quỷ...


Đột nhiên, chàng quay đầu nhìn về phía ta đang nhìn lén.


Ta vội vàng lùi lại!


Trong lòng thầm nghĩ, may quá!


Không hổ là Chiến Thần Tướng quân, sự nhạy bén này thật hơn người.


"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn nhìn nữa, ta móc cặp mắt cá ch//ếc của các ngươi ra!" Hà ma ma gay gắt nói: "Tất cả qua đây, có việc căn dặn các ngươi."


"A Xán, đi mau." Liễu Nhi kéo ta đi.


2


Nô bộc Lục gia đứng thành ba hàng nghe huấn thị.


Cũng không ngoài mấy lời như Tướng quân bị thương, tâm trạng không tốt, mọi người hành sự phải cẩn thận hơn.


"Vâng, Hà ma ma."


Lúc này, Hải ma ma đi tới, ghé vào tai Hà ma ma thì thầm to nhỏ một hồi lâu.


Hà ma ma gật đầu với bà ấy, rồi hỏi: "Ý của chủ tử?"


"Đương nhiên."


Hà ma ma nhìn về phía chúng ta, nói: "Tỳ nữ ở lại, những người khác đi làm việc đi."


Tỳ nữ, không bao gồm mấy bà lão giặt giũ nấu nướng.


Vì vậy, mấy chục người lập tức đi mất quá nửa, chỉ còn lại mười mấy nha hoàn trẻ tuổi.


Hà ma ma nhìn lướt qua chúng ta một lượt: "Trên hai mươi lăm tuổi, bước ra."


Rất nhanh, ba tỳ nữ bước ra khỏi hàng.


Hà ma ma nhìn bọn họ một cái, lắc đầu: "Đi làm việc đi."


Vậy là chỉ còn lại mười một người.


Hà ma ma lại nói: "Những ai đã từng đưa cơm cho Tướng quân, bước ra."


Thế là... ngoại trừ ta, tất cả đều bước ra khỏi hàng!


Chuyện là thế này, một tháng trước, Tướng quân đại thắng trở về, khải hoàn về triều.


Nhưng, hai chân chàng bị thương nặng.


Kể từ khi hết ngự y này đến ngự y khác đến xem chân, tính tình của chàng cũng ngày càng nóng nảy.


Nô bộc đưa cơm cũng khó thoát khỏi việc chàng tức giận đập vỡ bát, mắng chửi, thậm chí là đ//ánh người.


Để công bằng, đám hạ nhân chúng ta đã lén thương lượng, thay phiên nhau đưa cơm cho Tướng quân.


Mỗi người đưa một bữa, hết lượt rồi lại bắt đầu vòng mới.


Chẳng phải sao, A Ngưu ca mới đưa vòng đầu tiên, đã đến lượt ta...


"Hà ma ma, đến lượt ta đưa cơm cho Tướng quân rồi ạ."


Hà ma ma đi lại gần, nhìn ta từ đầu đến chân, từ trước ra sau: "Ngươi tên A Xán?"


"Vâng."


"Bao nhiêu tuổi?"


"Vừa qua tuổi mười lăm."


"Tốt, tốt." Bà ấy nhìn chằm chằm ta, dường như có chút hài lòng nói: "Thân thể mềm mại, dung mạo xinh đẹp, ngực nở mông đầy, chọn ngươi."


"Hả?"


Cái gì mà chọn ta?


"Đưa cơm."


"Vậy, vậy việc đó thì có liên quan gì đến... ngực nở... của ta chứ?" Ta đỏ bừng mặt.


Hà ma ma nhìn chằm chằm ta, trả lời không đúng câu hỏi: "Bắt đầu từ hôm nay, ngươi phải chịu trách nhiệm đưa cơm cho Tướng quân."


"Hả?" Ta sợ đến sắp khóc, vội vàng lắc đầu: "Hà ma ma, không được đâu, việc này..."


Sẽ ch//ếc người đó!


A Ngưu ca hôm nay bị thương xem như còn nhẹ.


Chứ như Đại Trụ ca đưa cơm tối hôm kia, bị Tướng quân đ//ánh một chưởng bay đi, gãy mất một cái xương sườn, giờ vẫn còn đang nằm trên giường dưỡng thương.


"Có gì mà không được? Ngươi chỉ là một nha hoàn hèn mọn, ngay cả cái mạng cũng là của Lục gia!" Hà ma ma sa sầm mặt, nghiêm nghị nói: "Nhớ kỹ, phận làm nô tài chúng ta, vĩnh viễn không được nói 'Không' với chủ tử!"


3


A Ngưu ca đưa cơm trưa.


Cho nên, bắt đầu từ bữa cơm tối nay của Tướng quân, đều do ta phụ trách.


Vừa đến giờ Dậu, nhà bếp đã chuẩn bị xong bữa tối cho Tướng quân.


"A Xán, ta đưa thay ngươi nhé?"


Liễu Nhi nói.


Ta liếc nhìn nàng ta: "Nếu Hà ma ma mà phát hiện, nhất định sẽ đ//ánh gãy chân chúng ta."


Liễu Nhi lắc đầu: "Vậy thì chúng ta đừng để bà ấy biết."


Nàng ta nói, hai chúng ta có thể cùng nhau đến sân của Tướng quân, nhưng sẽ để nàng ta đưa cơm vào phòng cho Tướng quân.


Nhưng ta lại nhát gan sợ phiền phức, không dám làm loại chuyện ngoài mặt vâng dạ, sau lưng làm trái này.


"Thôi." Ta lắc đầu, thở khẽ một tiếng: "Ta chỉ là một nha hoàn hèn mọn, vẫn nên an phận một chút, giữ mạng là quan trọng nhất."


"Nhưng ngươi đưa cơm cho Tướng quân... lỡ không cẩn thận là bị đ//ánh ch//ếc đó!"


"Nếu thật sự bị Tướng quân đ//ánh ch//ếc... vậy thì đó cũng là số mệnh của ta."


"A Xán, ta đã nói ta có thể đưa giúp ngươi mà!"


"Vậy ngươi thì không bị đ//ánh ch//ếc sao?" Đột nhiên, ta nảy ra một ý, kinh ngạc nhìn nàng ta: "Liễu Nhi ngươi... ngươi đừng nói là chính ngươi muốn đưa cơm cho Tướng quân nhé? Tại sao?"


"Ta, ta..." Liễu Nhi ấp úng, không trả lời ta mà xoay người chạy mất.


??


Ta khó hiểu gãi đầu.


"Thật sự có người không sợ ch//ếc sao?"


Sớm biết vậy, ta đã để Hà ma ma giao nhiệm vụ khó khăn này cho Liễu Nhi rồi!


4


"Cút! Tất cả cút hết ra ngoài cho ta!"


Ta vừa bước vào sân của Tướng quân, đã nghe thấy một tiếng gầm giận dữ.


Ngự y xách hòm thuốc, hốt hoảng chạy ra từ trong phòng Tướng quân.


"Gần đây, Tướng quân tính tình nóng nảy, mong ngài thông cảm." Phó tướng của Tướng quân là Lục Ngôn áy náy nói.


"Không sao, không sao." Ngự y nói xong liền vội vàng chạy đi.


Tốc độ chạy trốn của ông ta nhanh đến mức suýt nữa đụng ngã cả ta.


Tướng quân thật sự đáng sợ đến vậy sao?


"Đưa cơm?" Lục Ngôn híp mắt, đ//ánh giá ta.


Ta tưởng hắn đang xác nhận thân phận của ta, vội gật đầu: "Vâng, ta tên A Xán. Hà ma ma bảo ta phụ trách đưa cơm cho Tướng quân."


Hắn nhìn ta, gật đầu một cái.


Ta xách lồng thức ăn đi về phía trước, lại nghe thấy hắn nói một câu: "Đúng là trông cũng xinh xắn."


?


Ta vừa quay đầu lại, hắn đã biến mất không thấy tăm hơi.


Khinh công này thật tuyệt!


Nhưng câu nói vừa rồi của hắn là có ý gì?


Lúc này, ngự y vừa mới ra ngoài, cửa phòng Tướng quân vẫn đang mở.


Ta hít sâu mấy hơi, xách lồng thức ăn, dũng cảm bước nhanh vào, lớn tiếng gọi: "Hê, Tướng quân, ăn cơm thôi!"


Người đang vùi đầu trước bàn án sững sờ.


Chàng chậm rãi ngẩng đầu lên.


Ta xách lồng thức ăn, cẩn thận nhìn chàng, chuẩn bị sẵn sàng tư thế chạy trốn bất cứ lúc nào.


Quả nhiên, mái tóc dài của chàng che kín mặt, ta còn chưa kịp nhìn rõ dung mạo của chàng, đã nghe thấy tiếng gầm giận dữ: "Cút ra ngoài..."


"Tuân lệnh!" Ta xách lồng thức ăn lên, xoay người chạy ra ngoài.


Chắc là do ta chạy nhanh quá, chân trước vừa bước ra khỏi cửa đã nghe chàng gọi: "Ngươi... khoan đã."


"Hửm?" Ta quay đầu lại hỏi: "Tướng quân, ngài còn dặn dò gì nữa không ạ?"


"Ngươi đến đây làm gì?"


Ta giơ lồng thức ăn lên: "Đưa cơm ạ?"


"Vậy cơm đâu?"


"Ồ, ngài muốn ăn cơm ạ?" Ta xách lồng thức ăn, lại chạy vào.


Ngay lúc ta đang bày bát đũa, mở lồng thức ăn, chàng cười một cách u ám: "Ai nói ta muốn ăn cơm?"


"Vậy, vậy ý ngài là?"


"Sao ngươi không cầu xin ta ăn cơm?"


?

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo