Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta rất muốn hỏi chàng, tại sao ta phải cầu xin chàng ăn cơm?
Nhưng, ta lại nhớ ra, ta chỉ là một tiểu nha hoàn hèn mọn...
"Vậy... ta cầu xin ngài, ăn cơm nhé?"
Lục Dương: "Cút xéo!"
"Ồ!" Lần này, ta không dám cầm lồng thức ăn.
Mạng là quan trọng nhất!
"Khoan đã." Chàng chỉ vào lồng thức ăn: "Xách ra ngoài."
"Nhưng mà..." Ta cố nén sợ hãi, nuốt nước bọt, thành khẩn cầu xin: "Tướng quân, ngài đã mấy ngày không ăn cơm rồi, ngài ăn một chút đi mà?"
Ma ma đã nói, nếu ta có thể dỗ Tướng quân ăn cơm, thì Trưởng công chúa điện hạ nhất định sẽ có thưởng lớn.
"Ra ngoài!"
Chàng vung tay một cái, bộ ấm chén trên bàn bị gạt bay đi, vỡ tan tành trên đất.
...
Ta cảm thấy chàng đang cố ý trút giận?
Ta đảo mắt một vòng, vô tình liếc xuống đôi chân của chàng...
"Nha đầu thối, ngươi nhìn cái gì? Có tin ta xé xác ngươi không!" Chàng giãy giụa muốn đứng dậy đ//ánh ta.
"Tướng quân, ta tin, ta tin..." Ta nhanh chóng né đi.
Chàng căn bản không thể đứng dậy, vừa dùng tay chống lên được một chút, lại nặng nề ngã ngồi vào xe lăn.
Ta thừa cơ chạy vào phòng, xách lồng thức ăn và cái giỏ đựng bát đũa lên, co giò chạy ra ngoài.
Nhưng, nắp lồng thức ăn đang mở.
Từng luồng hương thơm ngào ngạt của món gà rưới mỡ xộc thẳng vào mũi.
Thơm... thơm quá... thơm ch//ếc đi được!
Ta không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Đây là món gà rưới mỡ mà ta thích ăn nhất!
"Con sâu thèm ăn" trong bụng bảo ta rằng, ta không thể cứ thế mà chạy đi...
5
Tuy chúng ta là nô tài nhà giàu, nhưng chủ tử thì "rượu thịt đầy mâm", còn chúng ta thì "canh rau lỏng bỏng".
Năm ba ngày mới có một bữa thịt, ai cũng như hổ đói, mỗi lần giành được một hai miếng thịt đã là may mắn lắm rồi.
Đâu có như cơm nước của Tướng quân...
Lưu đầu bếp nấu ăn cho Trưởng công chúa và Tướng quân vốn xuất thân là ngự trù.
Thêm nữa là, cả một con gà rưới mỡ được chặt sẵn, thơm biết bao nhiêu!
Ta nuốt nước bọt ừng ực, không nhịn được dừng bước ngay cửa, quay mặt lại hỏi: "Tướng quân, ngài thật sự không ăn sao? Món gà rưới mỡ hôm nay thơm lắm..."
"Không ăn! Không hiểu tiếng người à?"
Chàng "xoẹt" một tiếng, ném một quyển sách ra.
Ta né qua, sợ đến hai chân run bần bật.
Nhưng... nhưng mà ta không nỡ đi!
Ta bám vào mép cửa, ló đầu ra nhìn Tướng quân, thăm dò:
"Tướng quân, đây là cơm đưa cho ngài, ngài phải ăn chứ, ngài không ăn... chẳng lẽ để ta ăn à?"
"Không ăn! Không ăn! Bổn tướng quân chính là không ăn..."
"Ngài không ăn thì ai ăn ạ?"
"Mẹ nó chứ, ai thèm ăn thì ăn!"
"Ồ, tuân lệnh tướng quân!"
Hà ma ma nói, không được nói "Không" với chủ tử.
Tướng quân nói, ai thèm ăn thì ăn.
Ta thèm ăn!
Vậy thì ta ăn!
Thế là, ta ngồi xuống ngạch cửa, mở lồng thức ăn, bày từng món ra, đổ hết cơm ở tầng dưới cùng của lồng thức ăn vào bát.
Bắt đầu ăn!
Đùi gà bự, cánh gà bự, miến xào bào ngư, sườn non hầm khoai mỡ...
Ngay cả cái phao câu gà, ta cũng không chừa lại cho chàng!
"Ợ!" Ta ợ một cái no nê, thỏa mãn dọn dẹp lồng thức ăn.
"Tướng quân, nô tỳ..."
Thiếu niên trong phòng, với đôi mắt đen sâu thẳm, đang nhìn ta chằm chằm.
Ta đột nhiên nghẹn họng.
Không phải bị dọa, mà là... kinh ngạc vì quá đẹp.
Ba năm trước, lúc ta được mua về, Tướng quân vẫn còn đang chinh chiến ở biên cương.
Sau khi Tướng quân trở về, vì vết thương ở chân, chàng chưa từng bước ra khỏi phòng.
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy dung mạo thật của chàng.
Năm đó, Trưởng công chúa để mắt đến một vị võ phu, cũng chính là vì vị võ phu đó có tướng mạo tuấn mỹ.
Vị võ phu đó chính là Phò mã gia, phụ thân của Lục Dương, Lục lão Tướng quân.
Mười năm trước, đã chiến tử sa trường.
Nghe nói, Lục Dương trông cực kỳ giống phụ thân của mình.
Sách có câu "Hữu phỉ quân tử, như thiết như tha, như trác như ma"
.
Có lẽ chính là dùng để miêu tả tướng mạo tuấn mỹ nhường này.
6
"Rầm."
Một cái ghế bị ném ra.
Ta hoàn hồn, nhanh chóng né đi, cái ghế đập vào mép cửa.
"Cút!"
Ta xách lồng thức ăn và cái giỏ, xoay người co giò chạy.
Hai chân run rẩy chạy về nhà bếp, ta đặt đồ trong tay xuống, thấy trên bàn dài có đặt một đống rau củ dưa quả.
Đột nhiên, ta nảy ra một ý, tiến lên chọn hai quả dưa chuột cực tốt, giấu vào trong ngực, rồi lại co giò chạy ngược về.
Chạy một mạch đến ngoài phòng Tướng quân.
Ta do dự một chút, lấy hết can đảm, nghênh ngang bước vào.
Ngay lúc Lục Dương đang trợn tròn hai mắt, kinh ngạc vì ta còn dám quay lại, ta móc hai quả dưa chuột từ trong ngực ra, đặt lên bàn trước mặt chàng.
"Tướng quân, cho ngài.
"Ta lén giấu trong ngực, không ai biết đâu, buổi tối ngài đói thì rửa đi mà ăn!"
Ta nói xong, xoay người nhanh chóng vọt ra ngoài.
Lục Dương vừa giơ chén trà lên, tay khựng lại: "..."
Sao hả?
Bị tốc độ của ta dọa hết hồn rồi chứ gì?
Ta vọt ra khỏi cửa, nghĩ nghĩ, lại dừng lại, bám vào mép cửa, nói một câu:
"Tướng quân, ngài chiến công lẫy lừng, vì chiến trận mà bị thương, không ai dám châm chọc, chỉ than anh hùng vô úy! Nhưng, nếu ngài... tự bỏ đói mình đến ch//ếc, vậy thì thật là khiến người ta cười ch//ếc mất!"
"Choang!" Chén trà nện mạnh vào mép cửa.
Ta co giò, chạy còn nhanh hơn thỏ!
Sau lưng truyền đến tiếng gầm giận dữ của vị Tướng quân tàn tật nhà ta: "Còn để ta nhìn thấy ngươi, ta xé xác ngươi!"
"Tuân lệnh ngài! Tính tình của ngài đúng là nóng nảy thật... Vậy hẹn mai gặp lại ngài!"
Tướng quân, ta sợ lắm!
Nhưng, ta vẫn sẽ đến!
7
Bữa sáng của Tướng quân, đưa vào giờ Thìn.
Thường thì lúc này, Tướng quân vẫn chưa tỉnh, phải đợi một lúc.
Nhưng mà, không biết là do ta vận may tốt, hay là...
Ta vừa đưa bữa sáng vào sân, thì thấy Lục Ngôn đi vào phòng Tướng quân.
"Ngài tỉnh rồi? Sao hôm nay dậy sớm vậy?"
Hôm nay Tướng quân tỉnh sớm?
Ta bưng bữa sáng đi qua.
Tướng quân nghe thấy tiếng động, quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng nhìn ta chằm chằm.
…
Chàng, chàng hôm nay dậy sớm... không lẽ là đang đợi ta sao?
Lục Ngôn cũng quay đầu nhìn lại.
Hắn cười một cái: "Lại đến đưa cơm à?"
Ta gật gật đầu.
Nghĩ đến việc chúng ta cũng coi như là "người quen" đã trao đổi hai lần.
Cho nên, ta ra sức nháy mắt với hắn, hy vọng hắn qua đây, giúp ta một tay.
Nhưng mà, mặc cho ta nháy mắt ra hiệu thế nào, Lục Ngôn cũng như không hiểu ám hiệu của ta.
Hết cách, ta đành duỗi một ngón tay, ngoắc ngoắc hắn: "Lục đại nhân, ngài qua đây!"
Lục Ngôn nhướng mày: "Ngươi đang sai khiến ta đấy à?"
Ta lắc đầu: "Không dám."
"Ta thấy ngươi dám lắm đấy!" Lục Dương nghiến răng nghiến lợi nói: "Hôm qua ngươi gan lắm mà? Sao hôm nay không dám vào nữa?"
Chàng vừa nói, vừa phất phất tay về phía Lục Ngôn.
Lục Ngôn gật đầu, xoay người rời đi.
"Nè nè, Lục đại nhân..."
Đừng có thấy ch//ếc mà không cứu chứ!
Nhưng Lục Ngôn vừa ra khỏi cửa, lập tức thi triển khinh công nhảy lên đầu tường, chuồn mất.
Trong phòng ngoài phòng, chỉ còn lại ta và vị Tướng quân tàn tật, hai người nhìn nhau.
Ta yếu đuối bất lực.
Chàng hung tàn hiểm ác.
8
"Không phải đưa bữa sáng sao? Vào đây." Lục Dương học theo, ngoắc ngoắc ngón tay với ta.
Hai chân ta run rẩy, suýt nữa đứng không vững!
Chàng đây đâu phải là gọi ta vào đưa cơm?
Rõ ràng là gọi ta vào nộp mạng!
Chàng hừ lạnh: "Sợ rồi à?"
Ta sợ?
Ta mà sợ á?
Ha ha, vậy... đương nhiên là sợ!