TIỂU THIẾP XUNG HỈ CỦA TƯỚNG QUÂN - Chương 8 - Hoàn

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lão Hoàng thượng cuối cùng cũng nhớ tới phụ thân hi sinh vì nước của ta, lương tâm trỗi dậy, từ bỏ kế hoạch gi//ếc chóc ban đầu.


Nhưng đây chỉ là tạm thời.


Hoàng thượng tuổi đã cao, sức khỏe đã không còn tốt.


Hoàng thượng sủng ái Trần Quý phi.


Nhị Hoàng tử do bà ta sinh ra, không phải con vợ cả cũng không phải con trưởng, vậy mà Bệ hạ lại lập hắn làm Trữ quân.


Nhưng, Thái tử tàn bạo ngu dốt, không phải là minh quân.


Tam Hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra, thông tuệ nhân nghĩa, có dũng có mưu.


Ta và Tam Hoàng tử thuận thế sắp đặt một ván cờ.


Một, ta giả vờ hai chân tàn tật, tạm thời ổn định lão Hoàng thượng và Thái tử.


Hai, mẫu thân đề xuất việc xung hỉ.


Xung hỉ là để ép phe Thái tử nhanh chóng tiến hành bước tiếp theo: Thiên kim Thừa tướng liên hôn với ta.


Thừa tướng là cậu ruột của Thái tử.


Một khi ta ch//ết, hoặc t//àn ph//ế, binh quyền sẽ do Thái tử nắm giữ.


Chuyện xung hỉ xuất hiện, tất cả mọi chuyện liền được đẩy lên cao trào!


2


Tuy nhiên, ta không đồng ý.


Ta tuyệt đối sẽ không cưới một nữ nhân mà ta không yêu.


Ngay cả khi đó chỉ là kế sách tạm thời.


Ngoại lệ duy nhất là Lâm Xán.


Con nhóc thường hay chọc ta tức đến nhảy dựng lên.


Ta thích con nhóc này từ khi nào?


Có lẽ là ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp nàng?


Rực rỡ như ánh dương, khiến người ta không nỡ rời mắt.


Hay là lúc nàng rõ ràng sợ ta ch//ếc khiếp, mà vẫn dám chạy về, móc hai quả dưa chuột từ trong lòng ra đưa cho ta?


Nàng thật sự rất thú vị.


Thú vị đến mức hễ nghĩ đến nàng, trong lòng liền cảm thấy... ngọt ngào.


Đây là rung động sao?


Rất xa lạ.


Nhưng ta không ghét.


Nếu là cưới nàng.


Vậy thì ta cam tâm tình nguyện.


Cùng với những tin tức từ Lục phủ lần lượt truyền ra, đã thu hút đủ sự chú ý của phe Thái tử.


Mục đích của ta là tranh thủ thêm thời gian cho Tam Hoàng tử, công bố tất cả tội ác mà Thái tử đã phạm ra trước công chúng.


Ngay lúc lão Hoàng thượng ban hôn cho ta, Thái tử đắc ý tưởng rằng đã nắm thóp được ta, thì Tam Hoàng tử bắt đầu thu lưới.


Tội ác của Thái tử, nhiều không kể xiết, chứng cứ như núi.


Tuy nhiên, lão Hoàng thượng vừa mới nảy sinh ý định phế truất Thái tử, thì đã bị Quý phi và Thái tử hạ độc gi//ếc ch//ếc!


Chuyện ta đưa binh phò tá vua, chỉ là cách nói với thiên hạ.


Cung biến đêm đó, thật ra là cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị giữa Thái tử và Tam Hoàng tử.


Ta đã thắng!


Tam Hoàng tử đã đăng cơ!


Trưởng công chúa - Ngoại truyện


1


Ta là công chúa do Đế Hậu đích thân sinh ra, cành vàng lá ngọc.


Ta cứ ngỡ trên đời này, chỉ có người khác nợ ta, chứ không có ta nợ người khác.


Cho đến khi ta gặp Lục Đình.


Ta xuất thân tôn quý, đã gặp qua không ít công tử tuấn tú.


Nhưng, Lục Đình không giống.


Chàng vô cùng tuấn mỹ, nhưng ta lại càng yêu sự thuần khiết trong mắt chàng.


Yêu thì yêu rồi.


Ta là công chúa, nam nhân ta muốn, nhất định phải có được!


May mà Lục Đình cũng có tình cảm với ta.


Nhưng, chàng có một tiểu thanh mai.


2


Lục Đình mồ côi từ nhỏ, may mắn được một biểu cô là họ hàng xa nhận nuôi.


Tiểu thanh mai là con gái của biểu cô, tên là Vân Nguyệt.


Một cái tên rất hay.


Rất hợp với một cô gái tốt như nàng ấy.


Nhưng chữ "tình", nào phải cứ tốt là người mình yêu sẽ yêu mình.


Lục Đình không yêu nàng ấy.


Biểu cô là một người hiểu lý lẽ, không phải vì con gái mình yêu Lục Đình, mà ép buộc báo ơn.


Giữa hai người họ, không có hôn ước, cũng không có bất kỳ lời hứa hẹn nào.


Lục Đình đối với nàng ấy, trước nay đều là tình cảm huynh muội.


Nhưng ta lại quen nhìn thấy cảnh năm thê bảy thiếp.


Ta đã gặp Vân Nguyệt, nàng ấy trông rất đẹp, cười lên còn có lúm đồng tiền nhỏ.


Nàng ấy yêu Lục Đình như vậy, nhưng khi biết về ta, gặp ta, lại không hề ghen tuông oán hận.


Nàng ấy thậm chí còn nói, nàng ấy rất vui.


Bởi vì biểu ca đã gặp được người mình yêu, lại còn là một cô nương tốt đẹp như ta.


Ta tốt sao?


Nhưng, ta đã cướp mất người trong lòng của nàng ấy!


Sau đó, ta đề nghị chúng ta có thể làm bình thê của Lục Đình.


Lục Đình rất tức giận.


Vân Nguyệt rất kinh ngạc.


Nàng ấy nghiêm túc hỏi ta: "Công chúa điện hạ, người cảm thấy Vân Nguyệt ta, không xứng đáng có được một nam nhân một đời một kiếp một đôi sao?"


Hóa ra, nàng ấy chỉ cần một tình yêu duy nhất.


Sau khi chúng ta thành thân, Vân Nguyệt trở về quê.


Nàng ấy nói từ đây biệt ly.


Nàng ấy hy vọng chúng ta không dò hỏi tin tức của nàng ấy.


Ta đã đồng ý với nàng ấy.


Nhưng không ngờ rằng, nhiều năm sau, ta lại gặp được nàng ấy.


3


Ta đi về phương Nam để viếng mộ biểu cô.


Mộ chôn áo quan của Phò mã cũng ở đó.


Vân Nguyệt lấy chồng ở thôn bên cạnh nhà mẹ đẻ.


Phu quân là một vị tú tài, làm thầy dạy học trong thôn.


Họ có ba người con trai và một người con gái.


Những năm qua, nàng ấy đã già đi rất nhiều, nhưng khi cười lên, vẫn đẹp như vậy.


Khu vực đó gặp hạn hán.


Ta hỏi nàng ấy, có gì cần ta giúp không?


Nàng ấy do dự rất lâu, bảo ta mang con gái út của nàng ấy đi.


"Điện hạ cũng không cần cho nó biết những chuyện quá khứ, cứ nói người dùng năm mươi lạng mua về. Nếu có thể... đợi sau khi nó làm lễ cập kê, người hãy tìm cho nó một tấm chồng đối xử tốt với nó."


Tiểu cô nương gầy gò, trắng trẻo, mắt vừa to vừa tròn, toát lên vẻ lanh lợi trong trẻo.


Giống như Vân Nguyệt khi còn trẻ.


Chỉ là, ta vạn lần không ngờ... Lục Dương lại thích con bé.


Cũng tốt!


Nợ của "cha", con "trả"!


(Hoàn)



 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo