Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Phu nhân, không được! Đã nói là ba ngày mới được ăn gà rưới mỡ một lần, cơ thể người không chịu nổi nhiều đồ dầu mỡ như vậy đâu!" Xuân Lan lập tức xông vào bếp.
Ta nghẹn họng!
"Lan đại phu... không phải sáng nay ngươi ra ngoài hái thuốc rồi sao?"
Xuân Lan cười mà như không cười: "Người nói xem?"
Ồ, là đề phòng ta ăn vụng!
Trưởng công chúa cử cho ta bốn cô nương: Mai, Lan, Trúc, Cúc chăm sóc bên người.
Mai võ công cực cao.
Lan y thuật cực giỏi.
Trúc dịch dung tuyệt đỉnh.
Cúc trù nghệ thượng thừa.
33
Hơn nửa tháng nữa trôi qua, một tin tức cực lớn truyền đến:
"Hai ngày trước, Thái tử mưu phản! Một đêm cung biến, m//áu rửa hoàng thành!"
Kể từ đó, mỗi ngày ta đều nhận được tin tức mới.
"Tam Hoàng tử và Lục Tướng quân dẫn binh phò tá vua!"
"Bệ hạ băng hà!"
"Thái tử bị bắt!"
"Tam Hoàng tử đăng cơ!"
"..."
Nửa tháng liên tiếp sau đó, triều cục ổn định.
"Đại Tướng quân Lục Dương phò tá vua có công, Tân đế sắc phong làm Nhất phẩm Quân Hầu, tước vị thế tập."
"Thật là một tin tốt!" Xuân Lan Thu Cúc đều rất vui vẻ.
Ta nhân cơ hội tiến lên: "Cúc đại trù, vậy trong ngày vui thế này, ngươi có thể làm cho bổn phu nhân một con gà rưới mỡ không?"
Xuân Lan: "Không được!"
Xuân Cúc vẻ mặt khó xử: "Phu nhân à, hôm kia người mới ăn rồi."
Ta đi đến chiếc ghế mây trước vườn hoa ngồi xuống, quay lưng về phía họ, giọng điệu bi thương nói: "Cuộc sống này không thể sống nổi nữa! Vừa không có Tướng quân, cũng không có gà rưới mỡ!"
Im lặng.
Vẫn là im lặng.
?
Ngày thường, ta mà bán thảm thế này, thỉnh thoảng cũng "lừa" được một con gà rưới mỡ để ăn.
Sao hôm nay lại...
Ta thắc mắc quay đầu nhìn lại.
Đập vào mắt là cẩm y màu đen thẫm.
Ta sững sờ, đột ngột ngước mắt lên…
Dáng người nam nhân cao ráo thẳng tắp, một đôi mắt phượng quyến rũ, ngập tràn ý cười thâm tình nhìn ta.
"Tướng quân?"
Ta biết chàng nhất định sẽ đến tìm ta.
Nhưng sao lại nhanh như vậy?
"Phu nhân thèm ăn gà rưới mỡ đến thế sao?" Lục Dương tiến thêm một bước, cúi đầu hôn nhẹ lên môi ta: "Vậy... ta quan trọng, hay là gà rưới mỡ quan trọng?"
Ta nhìn chằm chằm khuôn mặt đẹp đẽ của chàng, vô thức nuốt nước bọt: "Đương nhiên là... gà rưới mỡ."
Khuôn mặt tuấn tú của Lục Dương sa sầm!
"Đồ vô lương tâm, nàng thật biết cách chọc tức ta!" Vị Đại Tướng quân tức đến nghiến răng, lại tiến lên bế bổng ta, động tác vừa vững vàng lại vừa dịu dàng.
34
Nơi ta ở là một thôn trang phong cảnh xinh đẹp.
Ta nói với Lục Dương, nếu không vội về kinh, ta muốn ở đây đến cuối năm.
Chàng nói sẽ ở cùng ta.
Lời này cũng không phải là dỗ ta.
Chàng là võ tướng.
Tân đế đăng cơ, triều cục ổn định, tạm thời không còn chuyện gì của chàng.
Từ khi Lục Dương xuất hiện, mỗi ngày ta đều được ăn một con gà rưới mỡ.
Bởi vì chàng luôn không nỡ để ta thèm đến chảy nước miếng, lại không chịu nổi dáng vẻ cầu xin đáng thương của ta.
Lan đại phu nói chàng nuông chiều ta đến mức sắp không coi trời bằng vung rồi.
Có điều, ăn được hai ba ngày, ta không ăn nữa.
Ta vẫn nên nghe lời Lan đại phu.
Lục Dương hỏi ta: "Không thích ăn nữa à?"
"Thích chứ." Ta cười nhìn chàng: "Nhưng, có Tướng quân ở đây, ta có thể nhịn."
Hơn hai tháng qua, ta lo cho chàng, nhớ chàng.
Chỉ có gà rưới mỡ mới có thể an ủi phần nào trái tim này.
Lục Dương mỉm cười, véo véo gò má tròn trịa mềm mại của ta.
"A Xán, gọi phu quân."
"Không phải chàng nói nam nhân nào cưới ta, nhất định sẽ bị ta chọc tức ch//ếc sao?"
Lục Dương thở dài: "Nếu thật sự bị nàng chọc tức ch//ếc, vậy đó cũng là số mệnh của ta!"
"Vậy sau này ta sẽ bớt chọc tức chàng một chút... phu quân."
Lục Dương cười lớn.
"Đa tạ phu nhân!"
35
Trước cuối năm, Lục Dương cử người đón cả nhà ta đến kinh thành.
Ta và Lục Dương trước mặt trưởng bối hai bên, bái đường thành thân một lần nữa.
Bệ hạ ban tặng một đôi ngọc như ý.
Kể từ đó, ta chính là phu nhân Hầu gia.
36
Có một buổi tối, ta đi tìm mẫu thân, lại ở ngoài phòng nghe được cuộc nói chuyện của mẫu thân và Trưởng công chúa.
Mẫu thân nói: "... Món nợ tình mà Lục gia nợ ta, xem như đã trả rồi?"
Trưởng công chúa cười nói: "Đúng vậy, nợ của cha, con trả!"
Hai người họ vậy mà giống như... đã sớm quen biết?
Nhưng dù sao cũng là chuyện của bậc trưởng bối, mẫu thân không nói, ta cũng không hỏi.
37
Cuối xuân đầu hạ năm sau.
Ta thuận lợi hạ sinh một bé trai mập mạp.
Trưởng công chúa đặt tên cho đứa bé là Lục Huyền.
Tối hôm tiệc đầy tháng của Lục Huyền, ta đột nhiên nhớ tới chuyện chiếc vòng hồng ngọc.
Lục Dương nói, thật ra chiếc vòng hồng ngọc là tín vật định tình mà phụ thân chàng tặng cho mẫu thân sau khi ông ấy đỗ Võ Trạng nguyên.
Trưởng công chúa đưa cho ta.
Là bởi vì Lục Dương thích ta.
Bà ấy yêu ai, yêu cả đường đi lối về.
Bà ấy hy vọng ta và Lục Dương, có thể giống như bà ấy và Lục lão Tướng quân, tình sâu một đời.
38
Lục Dương - Ngoại truyện
1
Ta là con trai của Trưởng công chúa, tay nắm năm vạn hùng binh, lại nhiều lần lập chiến công, công cao lấn chủ.
Thái tử khuyên Hoàng thượng gi//ếc ta.
Tam Hoàng tử nhìn ra sát cơ, cử người báo cho ta biết.
Ta giả vờ hai chân tàn tật.
Lão Hoàng thượng cuối cùng cũng nhớ tới phụ thân hi sinh vì nước của ta, lương tâm trỗi dậy, từ bỏ kế hoạch gi//ếc chóc ban đầu.
Nhưng đây chỉ là tạm thời.
Hoàng thượng tuổi đã cao, sức khỏe đã không còn tốt.
Hoàng thượng sủng ái Trần Quý phi.
Nhị Hoàng tử do bà ta sinh ra, không phải con vợ cả cũng không phải con trưởng, vậy mà Bệ hạ lại lập hắn làm Trữ quân.
Nhưng, Thái tử tàn bạo ngu dốt, không phải là minh quân.
Tam Hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra, thông tuệ nhân nghĩa, có dũng có mưu.
Ta và Tam Hoàng tử thuận thế sắp đặt một ván cờ.
Một, ta giả vờ hai chân tàn tật, tạm thời ổn định lão Hoàng thượng và Thái tử.
Hai, mẫu thân đề xuất việc xung hỉ.
Xung hỉ là để ép phe Thái tử nhanh chóng tiến hành bước tiếp theo: Thiên kim Thừa tướng liên hôn với ta.
Thừa tướng là cậu ruột của Thái tử.
Một khi ta ch//ết, hoặc t//àn ph//ế, binh quyền sẽ do Thái tử nắm giữ.
Chuyện xung hỉ xuất hiện, tất cả mọi chuyện liền được đẩy lên cao trào!