Tình yêu giả tạo - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi là công chúa nhỏ kiêu căng nhất vòng tròn thế gia kinh thành, lại thích một sinh viên đại học xuất sắc nhưng gia cảnh nghèo khó.

Thích đến nỗi không tiếc tiền để theo đuổi hắn.

Cho dù hắn ta vô cùng lãnh đạm với tôi, tôi cũng tưởng đó là do tính cách của hắn, vui vẻ chịu đựng.

Cho đến khi tôi nghe thấy bạn bè của hắn trêu chọc: “Không ngờ đó Chu thiếu gia, giả nghèo để cho vị công chúa nhỏ mắt cao hơn đầu kia có thể cam tâm tình nguyện mà làm kẻ theo đuổi hèn mọn của anh.”

Hắn ngậm thuốc lá cười khẽ: “Chẳng qua là báo thù cho em gái tôi thôi, nhìn cô ta giống như con chó xun xoe quanh tôi như thế, có thú vị không?”

Quay đầu lại bốn mắt nhìn nhau với tôi, trong đáy mắt của hắn lại vô cùng kinh hoảng: “Sao em lại ở đây?”

Tôi ở trong bóng tối âm thầm đối diện với hắn: “Giả nghèo chơi có vui không? Chu thiếu gia?”

1

Tôi không ngờ sẽ gặp được Chu Gia Hằng khi đi làm ở quán bar.

Ngày xưa hắn lạnh lùng đạm mạc, lúc này lại toả ra vẻ kiêu căng ngạo mạn, đó là dáng vẻ mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

Hắn được vây ở giữa, những người xung quanh đều nịnh nọt hắn.

Tôi đè thấp vành mũ xuống che mặt, khi đẩy menu đến bên cạnh bàn, lại có người nhắc đến tôi: “Không phải chứ, Chu thiếu gia, đã sắp tốt nghiệp rồi, anh còn chưa chia tay với Ninh Thanh à? Không phải là yêu thật rồi đấy chứ?”

Một giây cũng không do dự, tôi nghe thấy giọng nói của Chu Gia Hằng, lạnh lẽo như băng: “Làm sao tôi có thể thích người như cô ta chứ? Giả nghèo trêu cô ta chơi bời một chút thôi.”

Tay cầm bình rượu trên tay của tôi khựng lại, tí nữa thì rơi xuống đất.

Trong đám người truyền đến tiếng cười vui vẻ: “Tôi đã nói rồi mà! Một công chúa kiêu căng như Ninh Thanh, làm gì có ai chịu đựng được tính cách tệ hại đó của cô ta chứ.”

“Này, cậu nói sai rồi, cậu không biết là sau khi vị đại tiểu thư này ở bên cạnh Chu thiếu gia thì ngoan hơn rất nhiều hay sao? Đúng không, anh?”

Chu Gia Hằng bật lửa châm khói, sương khói mờ mịt khiến cho tôi không nhìn rõ biểu cảm của hắn ta. Nhưng vẫn nghe thấy giọng nói châm biếm của hắn: “Một kẻ não yêu đương, chưa từng thấy một người như tôi, cho nên tôi mới cố tình tự tạo vài cuộc gặp ngẫu nhiên, thế là cô ta bị sa vào thôi.”

Có người tiếp tục câu chuyện của hắn ta: “Buồn cười chết mất! Lúc ấy toàn trường đại học A đều truyền tai nhau là Ninh Thanh theo đuổi Chu thiếu chỉ vì cảm giác mới mẻ thôi, sau mấy ngày sẽ chán. Các cậu đoán xem thế nào, chị gái này lại công khai bày tỏ tình yêu với Chu thiếu trong một cuộc bình chọn, nói rằng muốn cùng với Chu thiếu bên nhau cả đời.”

Xung quanh vang lên tiếng cười nhạo không kiêng nể gì.

“Có buồn cười không? Cô ta chỉ là một đứa con gái nhà giàu mới nổi chưa hiểu việc đời, anh Chu của chúng ta là sinh viên xuất sắc thì sao có thể thích một người không có văn hoá như cô ta chứ.”

Chu Gia Hằng cũng cười theo, trong đáy mắt không có chút nhiệt độ: “Là rất thú vị.”

Anh em của hắn trêu chọc: “Đúng là Chu thiếu gia, chỉ giả vờ nghèo một chút, khiến cho vị công chúa nhỏ mắt cao hơn đỉnh kia cam tâm tình nguyện làm kẻ theo đuôi hèn mọn của anh.”

2.

Cũng ngay lúc này, cửa phòng bị đẩy ra.

Tôi hơi hơi nghiêng đầu, nhìn thấy Lâm Duy Nhất.

Là bạn gái chơi từ nhỏ của Chu Gia Hằng.

Tầm mắt của cô ta dường như trong nháy mắt dừng lại trên mặt tôi, nhưng lại rất nhanh rời đi, ngồi xuống bên cạnh Chu Gia Hằng.

Làn váy cố ý vô tình rơi trên đùi của hắn.

Khi Chu Gia Hằng ở bên cạnh ta thì thường nói bản thân có thói ở sạch, không thích tiếp xúc tứ chi.

Hiện giờ, thật sự buồn cười. 

Lâm Duy Nhất rất nhanh đã dung nhập đề tài này: “Anh Gia Hằng chẳng qua là báo thù cho tôi mới yêu đương với cô ta, nhìn thấy cô ta bị chơi lòng vòng, thật sự rất thú vị.”

Cảm giác lạnh lẽo phía sau lưng, cảm giác lạnh lẽo này theo mũi chân mà tràn ngập toàn thân tôi.

Ngây người trong nháy mắt, có người đi qua bên cạnh tôi, chạm vào bàn rượu bên cạnh, ngã xuống đất, phát ra tiếng vang không đúng lúc.

Ánh mắt của mọi người đều hướng về phía tôi.

Các bạn trong quán bar ơi, tôi không muốn gây chuyện.

Vì thế, tôi vội vàng ngồi xổm xuống, cố tình nói thật nhỏ: “Rất xin lỗi, tôi lập tức quét dọn ngay đây.”

“Cô có biết nơi này là những ai không? Cô quấy rầy đến nhã hứng của mọi người, một câu xin lỗi là xong à?”

Dường như Lâm Duy Nhất đang cố ý làm khó tôi: “Nếu xin lỗi thì dùng tay mà nhặt, mới có thành ý.”

Thời gian giống như bị ấn nút tạm dừng.

Toàn bộ trong phòng chỉ còn lại nữ ca sĩ trên màn hình lớn thấp giọng nỉ non.

Tôi kéo mũ xuống thấp hơn: “Không phải là do tôi chạm vào.”

“Vậy thì cũng là do cô không cẩn thận, cô có biết bình rượu này bao nhiêu tiền không? Là mười vạn đó, cô có tiền bồi thường không?”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo