Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ta nói rất đúng, hiện giờ tôi rất nghèo.
Chuyện nhà tôi đã phá sản, hiện tại trong giới cũng chưa có mấy người biết.
Tôi cũng chưa nói với Chu Gia Hằng, tôi muốn giữ thể diện đại tiểu thư của tôi
Thậm chí buông bỏ sự tự tôn và kiêu ngạo trước kia, trong khoảng thời gian này đều làm thuê kiếm tiền.
Chỉ vì muốn kiếm thêm một chút tiền để giúp hắn xây dựng sự nghiệp.
Thật là buồn cười, tôi còn ngây ngô cho rằng hắn chỉ là một học sinh xuất sắc nhà nghèo, hoá ra là lừa tôi.
“Không nói lời nào là sao? Một người phục vụ mà tính tình còn rất ghê gớm, bảo cô dùng tay nhặt, nhặt lên rồi hãy nói.”
Lâm Duy Nhất không chịu bỏ qua, giọng nói lạnh băng của Chu Gia Hằng truyền tới bên tai tôi: “Đừng khiến cho mọi người đều khó chịu, nếu cô không muốn có kết cục thảm hại hơn.”
Tôi chậm rãi thở ra một hơi.
Trái tim giống như bị xé rách, đau đến nỗi hít thở không thông.
Khi thuỷ tinh vỡ đâm vào lòng bàn tay tôi, tôi lại nghe thấy có người mở miệng nói: “Chu thiếu gia, anh có biết không? Nhà của Ninh Thanh phá sản rồi, hiện giờ cô ta cũng không còn là công chúa gì nữa đâu.”
3.
“Phá sản rồi ư?” Giọng nói của Lâm Duy Nhất còn vang lên nhanh hơn so với Chu Gia Hằng, “Anh Gia Hằng, vậy anh nhanh nhanh chia tay với cô ta đi, hiện tại cô ta không có chút giá trị lợi dụng nào cả.”
Chu Gia Hằng nửa ngày trời không đáp lại.
Có người trêu ghẹo: “Anh, không phải là anh đang tiếc đó chứ.”
“Chỉ là một đồ vật thôi, đã sớm chán ngấy rồi!”
Đây là tiếng trả lời lạnh nhạt của Chu Gia Hằng.
“Vậy thì em yên tâm rồi, nhưng mà anh, dáng người Ninh Thanh thật sự rất đẹp, tính tình lại độc ác, khiến cho người có ham muốn chinh phục, em muốn chơi một chút, được không?”
“Chu Gia Hằng dập tắt tàn thuốc, giọng nói không quan tâm: “Thế thì chơi đi!”
“Nhưng mà tính tình cô ta rất kiêu ngạo, chỉ có trước mặt anh tôi mới trở nên dịu dàng ngoan ngoãn, anh có dám chắc người ta nhìn trúng mình không?”
“Có gì đâu, không phải là nhà cô ta phá sản rồi sao? Hiện tại rất thiếu tiền. Tôi bỏ mười vạn ra mua một đêm của nàng, chắc chắn cô ta sẽ tới quỳ liếm ấy chứ.”
Một loạt tiếng cười ghê tởm.
“Anh Chu, em hỏi thật, em có thể đi không?”
Tôi hơi ngẩng đầu lên, Chu Gia Hằng nghiêng mắt nhìn chăm chú vào hắn, khoé miệng cười rõ ràng, nhưng giọng nói lại lạnh lẽo vô cùng:
“Đi đi!”
4.
Tôi ngồi dậy, nhìn người đàn ông tôi đã yêu bốn năm này, cảm thấy vô cùng xa lạ.
Những chi tiết nhỏ lúc ở chung dần dần rõ ràng trong đầu tôi.
Lạnh nhạt với tôi không phải là do tính cách. Không quan tâm tôi, cũng không phải là bởi vì lần đầu yêu đương.
Vẻ cao ngạo và xa lánh đều là do hắn nguỵ trang, chỉ vì muốn trơ mắt nhìn tôi vì hắn mà dần dần sa đoạ.
Lại lợi dụng sự chân thành của ta, nhìn ta từ công chúa nhỏ kiêu căng nhất vòng tròn giao thiệp kinh thành biến thành một kẻ theo đuôi hèn hạ bị mọi người cười nhạo.
Cứ như thế, báo thù cho thanh mai nhỏ bé của hắn.
Thì ra là thế.
Trái tim tôi như bị lăng trì, bị chặt ra từng khúc.
Có người đã nhận ra tôi, nhỏ giọng kinh hộ: “Ninh Thanh!”
Chỉ trong nháy mắt, Chu Gia Hằng quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau, trong đáy mắt hắn kinh hoảng: “Sao em lại ở đây?”
Tôi ở trong bóng tối, lặng lặng đối diện với hắn: “Giả nghèo có vui không? Chu thiếu gia?”
5.
Trong nháy mắt kia, tôi nhớ đến lần đầu tiên gặp gỡ với Chu Gia Hằng.
Trong một bữa tiệc lớn đón chào người mới, tôi biểu diễn một điệu múa, khi đó Chu Gia Hằng là thành viên của hội sinh viên.
Hắn ở hậu đài giúp tôi là quần áo, ăn mặc rất đơn giản, vừa vặn có ánh đèn chiếu lên người hắn.
Khuôn mặt hắn luôn luôn đúng mực, vừa liếc mắt một cái như thế, tôi đã nhớ kỹ hắn rồi, cảm thấy cậu sinh viên này rất thú vị.
Sau này rất nhiều lần tôi thấy hắn, tại nhà ăn cùng với ký túc xá nam sinh tranh luận việc học hành với người khác.
Sau khi đánh bóng rổ, đường cong cơ bắp rắn chắc dưới áo thun mướt mồ hôi.
Trong thời tiết mưa phùn, chính mình tự tay dùng hộp giấy che mưa chắn gió cho con mèo con bị lạc, khi trời nắng lại mua đồ ăn cho bọn mèo hoang ăn.
Có một lần, hắn nghiêm túc học tập ở thư viện, ta ngồi phía đối diện hắn, nhìn lông mi dài và chiếc mũi thẳng của hắn.
Dáng vẻ nghiêm túc chăm chú, thật sự đã khiến ta rung động.
Nhiều lần ngẫu nhiên gặp gỡ khiến cho ta cảm thấy có lẽ là có duyên phận, mà khi nghe thấy hoàn cảnh của nhà hắn ta lại sinh ra lòng thương hại.
Cảm thấy người đàn ông này ta nhất định phải có.
Giống như cho dù là đàn ông hay đàn bà, đều thích diễn vở kịch cứu vớt người khác từ trong nước lửa, khi đó tôi cũng không phải là ngoại lệ.
Lần đầu tiên theo đuổi người khác, tôi vụng về dùng tiền mà theo, mua chuộc những người xung quanh hắn, cứ thế mà tạo cơ hội để có thể ở cùng một chỗ với hắn.