Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bố tôi đang trêu con vẹt, con vẹt nhìn thấy tôi thì kêu to: “Ma Vương, Ma Vương.”
Tôi qua đó vỗ vỗ lên đầu nó: “Xử lý mày bây giờ!”
Nó lập túc cúi đầu rúc vào lòng bàn tay cha tôi.
Cha tôi quay đầu cười nhìn giống như là phật Di Lặc: “Bố nghe nói trong thời gian này con đi làm công kiếm tiền hả?”
“Bố cũng phá sản rồi, con cũng phải có cách nào đấy chứ.”
Tôi tuy rằng không có di truyền thiên phú làm ăn buôn bán của ông ấy, nhưng cũng phải làm gì đó mới được chứ.
Ông ấy cười ha ha: “Làm sao mà dễ dàng phá sản như thế được, nhưng mà thấy con có thể đi trải nghiệm cuộc sống một chút cũng rất tốt.”
Mặt tôi đầy dấu chấm hỏi.
“Ngành bất động sản đúng là đang khủng hoảng, có rất nhiều ngành sản xuất phá sản, nhưng bố là bố con, sao có thể không có hậu chiêu chứ?”
“Mấy năm trước, bố đã đầu tư vào lĩnh vực mới với chú Cận của con, phá sản là công ty cũ trước kia, phá thì phá đi, dù sao cũng không còn kiếm được tiền nữa.”
“Chú Cận ư?”
“Đúng thế, khoảng thời gian trước Cận Mặc nhà chú Cận cũng về nước, bố nghe nói cậu ấy đang làm trò chơi. Bố nhớ là trước kia rất thích những bức vẽ của con, khi ra nước ngoài cậu ấy còn tới nhà mang theo vài bức vẽ của con đấy. Chú Cận nói là cậu ấy rất thiếu hoạ sĩ, con có muốn tới làm việc ở công ty của cậu ấy không?”
Tôi lại ngạc nhiên: “Anh ấy mang tranh của con đi sao? Sao con lại không biết?”
Bố tôi dùng khăn tay lau lau: “Lúc đó con đang du lịch nước ngoài với bạn, cậu ấy tới tìm con mà không thấy, gửi tin nhắn cho con hình như con cũng không trả lời, bố thấy cậu ấy muốn thì tới phòng vẽ tranh lấy một ít đưa cho cậu ấy.”
“Sao lúc ấy bố lại không nói cho con biết?”
Ông ấy vỗ vỗ đầu: “Gì chứ! Không phải là vì bố quên hay sao! Khoảng thời gian trước khi cậu ấy trở về bố mới nhớ ra.”
20.
Tôi ngây ngẩn cả người, mới nhớ ra hắn đã nói đã xem tranh của tôi trên tài khoản mạng xã hội nghĩa là gì.
Bởi vì trên những bức tranh của tôi đều ký nick name trên mạng.
Tài khoản của tôi kể từ hồi cấp ba đã thường xuyên đăng một số tác phẩm của mình, cũng có ít fans.
Thật ra tôi cũng luôn mơ màng, tôi không có hứng thú với sản nghiệp của bố tôi.
Muốn tiếp tục đi theo con đường hội hoạ, tuy là nói muốn gây dựng sự nghiệp của riêng mình, lại cảm thấy tìm không ra phương hướng.
Nếu không phải Cận Mặc mời tôi vẽ nhân vật game, cảnh tượng các thứ, tôi cũng sẽ không nghĩ tới đi theo con đường này.
Đúng là tôi cần phải cảm ơn hắn.
Vì thế, tôi càng phải nỗ lực hơn nữa để có thể hoàn thiện từng chi tiết, không nên phụ lòng mong chờ của người khác.
21.
Trong khoảng thời gian đó, tôi bắt đầu tập trung làm việc, mỗi ngày đều thức đêm tăng ca để thiết kế hình tượng nhân vật.
Bị trả lại, bị phê bình, cũng được khẳng định và đồng ý.
Đã nhiều năm như vậy rồi, lần đầu tiên tôi phát hiện ra giá trị của bản thân mình.
Tôi rất thích trạng thái hiện tại, cũng thích cuộc sống trước mắt.
Nếu không gặp lại Chu Gia Hằng một lần nữa.
Tôi không biết hắn từ đâu mà biết đến công ty của Cận Mặc.
Ngày hôm đó tôi nghỉ rất muộn, thế mà nhìn thấy hắn đang đứng ở dưới lầu.
Xoay người đi, chỉ là không kịp nữa.
Hắn đứng chắn trước mặt gọi tôi là Thanh Thanh.
Xưng hô thân mật như thế khiến cho tôi cảm thấy khó mà thích nổi.
Rốt cuộc quan hệ giữa tôi với hắn cũng đã cũ rồi.
“Anh xin lỗi.” Hắn nói.
Tôi nghi ngờ đầy mặt, thậm chí cảm thấy buồn cười.
“Hôm đó Trương Trạch đã đưa cho anh một tấm thẻ, nói là em làm công kiếm tiền cho anh, bảo là tiền để giúp anh gây dựng sự nghiệp.
Tôi nhớ ra rồi, khi ở bên nhau, Chu Gia Hằng đã nói muốn tự mình gây dựng sự nghiệp.
Vì thế tôi đã cố gắng kiếm một chút tiền để gây dựng sự nghiệp cho hắn, lại cố gắng chú ý đến lòng tự trọng của hắn.
Tôi đã đưa cho bạn cùng phòng của hắn là Trương Trạch một tấm thẻ, bảo hắn lấy danh nghĩa bạn bè giúp đỡ khi hắn bắt đầu gây dựng sự nghiệp, không cần nói cho hắn là tôi đưa.
Sau khi chia tay, tôi lại nhanh chóng đi làm, nên quên mất chuyện này.
Mắt hắn đỏ lên: “Thanh Thanh, anh biết em thích anh, thật sự yêu anh. Anh là thằng khốn nạn, đã khiến em tổn thương.”
Tôi ngắt lời hắn: “Anh đừng nói nữa, tôi không muốn nghe, cũng không muốn tha thứ.”
Hắn vẫn cố chấp tiếp tục mở miệng: “Mấy tháng này anh mới hiểu rõ là anh đối với em không phải chơi đùa. Anh thừa nhận lúc đầu mục đích anh tiếp cận em không đơn thuần, nhưng sau khi ở bên nhau anh đã thật sự chậm rãi yêu em.”
“Vì thế em mới có thể thấy anh rất mâu thuẫn, cư xử với em lúc nóng lúc lạnh, đối với em có lúc rất tốt lại có lúc không tốt, đều là anh đang đấu tranh trong nội tâm của mình.”
“Có lúc anh thật sự như phát điên, sau khi tốt nghiệp anh không muốn chia tay với em, một chút cũng không nghĩ đến. Nhưng lại ngại với thứ gọi là mặt mũi mà nói ra những lời nói tây tổn thương với em như vậy.”
“Trong lòng anh cũng rất dày vò, sau khi chia tay ngày nào anh cũng nghĩ đến em, lúc đầu anh còn tự dối mình là thói quen gần gũi em, nhưng sau đó anh mới phát hiện là không phải, anh yêu em. Thanh Thanh, cho dù anh lừa người khác thì cũng không lừa được bản thân mình. Anh xin lỗi, xin lỗi em, xin lỗi đã khiến em tổn thương.”
“Có thể cho anh một cơ hội để đền bù không?”