Tình yêu giả tạo - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

17.

Lâm Duy Nhất cũng ở đó.

Liếc nhìn qua, hai người đó hình như là đang mặc đồ đôi, cô ta ôm cổ Chu Gia Hằng, giơ di động lên, hình như đang chụp ảnh.

Cái ảnh cuối cùng, cô ta chu môi tiến tới trước mặt hắn, giống như là sắp hôn môi.

Chu Gia Hằng cau mày, khi ngước mắt lên lại bốn mắt nhìn nhau với tôi.

Trong nháy mắt, hắn đột nhiên đẩy Lâm Duy Nhất ra, vội vàng chạy về phía tôi.

“Em nghe anh nói, cô ấy đang tham gia một hoạt động, anh chỉ phối hợp với cô ấy thôi.”

Hắn giải thích, trong đáy mắt có vẻ rất cẩn thận.

Không giống với vẻ mặt lúc ban ngày.

Nhưng khi nhìn thấy Cận Mặc ở bên cạnh tôi, sắc mặt trầm xuống hỏi: “Hắn là ai?”

Đến lúc này, tôi cảm thấy hắn rất buồn cười. Đã chia tay rồi, tôi cũng không muốn liên hệ gì với người cũ, vì thế mới nhìn về phía Cận Mặc: “Trở về đi, anh A Côn có lẽ đang đợi chúng ta đấy.”

Thấy tôi không để ý tới hắn, Chu Gia Hằng lại ngăn cản tôi, giọng nói khàn khàn, ngữ khí châm chọc: “Ninh Thanh, vì tiền cô lại có thể đói hát như vậy à, nhanh như thế đã tìm được người đàn ông mới rồi sao?”

“Chát”

Một bàn tay tát lên mặt hắn: “Chu Gia Hằng, miệng sạch sẽ một chút đi!”

Hắn dùng đầu lưỡi liếm liếm môi, cười lạnh một tiếng: “Làm sao? Tôi nói sai hả? Thế nên là khi bọn họ nói chỉ cần mười vạn có thể có được cô là đúng phải không, vậy đêm nay tôi bỏ một trăm vạn, cô đi theo tôi đi!”

Nói rồi kéo tay tôi đi.

Sự tức giận trong lòng đã tới đỉnh.

Tôi nghĩ, vì sao lúc trước có thể thích một người ghê tởm như thế chứ.

Bàn tay chưa kịp giơ ra, Cận Mặc đã nhanh tay hơn tôi mà ra tay trước.

Hắn đấm vào mặt Chu Gia Hằng một cái: “Đồ khốn nạn!”

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Cận Mặc mắng chửi người khác, vô cùng tàn nhẫn.

Chu Gia Hằng muốn phản kháng, nhưng căn bản không phải là đối thủ của Cận Mặc.

Hắn chỉ có thể dùng móng tay cào một vệt nhỏ ở bên cạnh lông mày của Cận Mặc.

Bản thân lại bị đánh đến nỗi mặt mũi bầm dập.

Lâm Duy Nhất thét chói tai xông lên đứng phía trước mặt hắn mắng tôi: “Ninh Thanh, cô bị điên hả?”

Khuôn mặt Chu Gia Hằng đen lại mà nhìn tôi: “Mẹ kiếp! Cô không có một người bạn thanh mai trúc mã hả?”

Cận Mặc cười lạnh một tiếng: “Vậy cho tôi hỏi hai vị một chút, mặc đồ đôi, chụp ảnh đôi là việc mà bạn bè có thể làm hả?”

Mặt của Chu Gia Hằng trắng nhợt.

Tôi nhìn hai người ở dưới đất, kéo Cận Mặc lại: “Hai người thật sự là hai kẻ điên, khoá chặt lấy nhau đừng có làm hại người khác.”

18.

Trên đường, tôi dán băng cá nhân lên mặt của Cận Mặc, xin lỗi: “Xin lỗi anh! Em không ngờ lại gặp được bạn trai cũ.”

Hắn lắc đầu: “Không sao đâu. Chỉ cần em không bị thương là được.”

Tôi sửng sốt.

Hắn cười nhạt: “Tay phải của em là dùng để vẽ tranh, anh đã thanh toán tiền công rồi, đừng vì người không đáng mà bị thương.”

Thì ra là thế.

Trên đường trở về tôi lại nhận được tin của Lâm Duy Nhất dùng số mới gửi tới, ảnh chụp khiêu khích. Cô ta đang rúc vào người Chu Gia Hằng.

“Cô đừng tưởng là anh ấy đánh nhau vì cô. Cô chỉ là một tiểu thư thiên kim đã thất thế, có gì đáng giá chứ? Anh ấy chỉ không quen nhìn cô liên quan tới người khác mà thôi.”

Tôi cười lạnh, hai người bọn họ thật sự thích tạo cảm giác tồn tại ghê.

Giống như là rất muốn nhìn thấy tôi buồn chán, tôi không vui, để chứng minh là tôi yêu Chu Gia Hằng nhiều lắm.

Lấy việc đó để đạt tới cảm giác thoả mãn vì sự dối trá của mình. 

Tôi trả lời cô ta một câu: “Cô thích nói quá quan hệ giữa cô và hắn như vậy, có lẽ đơn giản là vì không chiếm được phải không?”

Không chiếm được cho nên mới ầm ĩ, không chiếm được cho nên mới thích biểu hiện. 

19.

Sau khi trở về, tôi gặp được cha tôi đã lâu ngày không gặp.

Thấy tôi mặc trang phục gọn gàng, ông ấy mới hỏi: “Cuối cùng cũng không tự ép bản thân nữa hả?”

Năm đó cha tôi thật đúng là may mắn, đi đầu thời đại, đầu tư vào bất động sản, lần đầu tiên kiếm lời ở thị trấn nhỏ của chúng tôi.

Sau này thì tài cao gan cũng lớn, từ nông thôn tới thành thị, còn cứ thế mà tiến tới tự tạo cho bản thân một con đường riêng. 

Vì thế, khi tôi mười hai tuổi, cha tôi mang theo tôi chuyển nhà tới Bắc Kinh.

Khi vừa chuyển tới bị người ta nói là nhà giàu mới nổi, không có kiến thức, không giống người khác là thế gia lâu đời.

Nhưng thật ra suy nghĩ của cha tôi rất đơn giản, chỉ muốn ở gần thủ đô một chút, khiến cho đảng soi sáng ông ấy, phát đạt một đường.

Sau đó, để tôi học thêm chút kiến thức, có được tài nguyên giáo dục tốt hơn. 

Tôi lớn lên ở gia đình đơn thân, vì thế tính cách khá quái đản. Sau khi bước vào hoàn cảnh mới, cũng vẫn là thích gì làm nấy.

Rõ ràng chỉ là làm những điều tôi yêu thích, lại bị người ta nói là khác người.

Tôi cảm thấy rất có thú vị, vì sao con gái lại phải mang bao nhiêu gông cùm xiềng xích như thế?

Việc con trai có thể làm, vì sao đến khi con gái chúng tôi làm lại biến thành phản nghịch?

Đã từng không hiểu chuyện, tôi đã thay đổi vì Chu Gia Hằng, nhưng hiện tại nghĩ lại, vì sao tôi lại phải sống ngoan ngoãn trong con mắt thế tục?

Tôi chỉ là tôi duy nhất, là duy nhất trên thế giới này.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo