Nhóm dịch: tinhhadetmong
Tình trạng: Đã hoàn thành
Cập nhật: 03/02/2026
Lượt xem: 36
Lượt theo dõi: 0
Ngày tôi đỗ vào trường top 985, Cao Lương ghì chặt tôi vào đống rơm trên sân phơi, gằn giọng:
“Cút rồi thì đừng bao giờ vác mặt về nữa.”
Sau này, anh ta lái chiếc máy gặt đắt tiền nhất làng, nhìn tôi tay xách nách mang chiếc vali cũ kỹ đứng ở đầu làng mà cười lạnh:
“Ồ, cao thủ học thức hết thời nên không sống nổi nữa à?”
Anh ta đâu biết rằng, chỉ riêng những lời mời làm việc mà tôi đã từ chối cũng đủ tiền để mua đứt cả đội xe của anh ta.
Cho đến khi tôi cưỡng hôn anh ta ngay giữa ruộng cao lương, khiến vành tai anh ta đỏ ửng lên rồi mắng tôi có bệnh.
Tôi khẽ lau môi cười nhạt: “Phải, tôi nhớ anh đến mức bệnh nhập tâm can rồi.”