Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Lương không để ý tới chú ấy, vẫn nhìn chằm chằm tôi.
Hoặc nói đúng hơn là nhìn chằm chằm điếu thuốc trên tay tôi:
"Hút loại gì đấy? Chắc chắn cao cấp hơn thuốc lá đất của bọn này rồi nhỉ? Có sặc không?"
Lại nữa rồi. Phiên bản nâng cấp của "cay mắt".
Tôi lấy điếu thuốc khỏi miệng, đưa tới trước mặt anh.
Học theo giọng điệu của anh, chậm rãi nói:
"Hay là, anh Cao Lương nếm thử xem? Xem có sặc không?"
Mấy người dân làng xung quanh hùa theo: "Thử đi! Cao Lương thử một hơi xem!"
Sắc mặt Cao Lương lập tức trở nên đặc sắc vô cùng.
Anh nhìn trừng trừng điếu thuốc đưa tới trước mặt, rồi lại nhìn trừng trừng ý cười trong mắt tôi.
Giống như bị tôi công khai chiếu tướng, không có đường lui.
Vành tai đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
Anh đột ngột giơ tay, không phải để nhận thuốc.
Mà là nắm chặt lấy cổ tay tôi!
Lực tay rất mạnh, mang theo nhiệt độ nóng bỏng.
Tiếng hò hét xung quanh dừng bặt, mọi người có chút ngẩn ngơ nhìn chúng tôi.
"Lâm Khê," Anh hạ thấp giọng, mang theo sự tức giận và cả một chút chật vật.
"Mẹ kiếp cô rốt cuộc muốn làm cái gì?"
Cổ tay bị nắm đến đau nhức, nhưng tôi không vùng vẫy.
Ngược lại, tôi đón lấy ánh mắt phun lửa của anh, nhích lại gần hơn một chút.
"Em muốn làm gì à? Anh Cao Lương, chẳng phải trong lòng anh là người rõ nhất sao?"
Đồng tử của anh co rụt lại, nhịp thở dồn dập, lồng ngực phập phồng.
Lực nắm cổ tay tôi lại tăng thêm vài phần, như muốn bóp nát xương cốt tôi.
Giữa chúng tôi lan tỏa một mùi thuốc súng chỉ trực chờ bùng nổ.
Một chú bên cạnh cuối cùng cũng nhận ra điểm không ổn, vội vàng giảng hòa:
"Ấy ấy, hai anh em đùa nhau thôi mà, sao lại cáu kỉnh thế? Cao Lương mau buông tay ra, thằng bé Khê da dẻ trắng trẻo thế kia sao chịu nổi cậu nắm mạnh vậy!"
Cao Lương như sực tỉnh, hất mạnh tay tôi ra.
Ánh mắt hung dữ lườm tôi một cái cháy mặt.
Xoay người sải bước về phía máy gặt.
Dùng sức kéo cửa xe, đóng sầm một cái "rầm".
Giây tiếp theo, động cơ phát ra tiếng gầm rú dữ dội hơn cả lúc trước.
Giống như là cảm xúc không có chỗ phát tiết của anh.
Tôi xoa xoa cổ tay đỏ ửng.
Nhìn chiếc máy màu đỏ tiến về phía ruộng cao lương tiếp theo.
Trong lòng lại cảm thấy an tâm hơn một chút.
Xù lông lên là tốt rồi.
Chỉ sợ anh cứ mãi cái bộ dạng dầu muối không vào kia thôi.
12
Buổi chiều sau khi xong việc, chân trời chất chồng những áng mây rực rỡ.
Dân làng tốp năm tốp ba tản ra, nói cười vui vẻ đi về nhà.
Tôi cố tình tụt lại sau cùng.
Ruộng cao lương sau khi gặt xong trở nên trống trải hơn nhiều.
Những gốc rạ lởm chởm chỉ thẳng lên trời.
Trong không khí lan tỏa mùi nhựa cây bị nghiền nát.
Hơi hăng hắc, nhưng lại có vị ngọt tanh đầy khêu gợi.
Phía xa, gần bờ sông, vẫn còn một vạt cao lương nhỏ chưa gặt.
Những bông cao lương trĩu nặng đung đưa trong gió chiều.
Tôi biết Cao Lương vẫn chưa đi.
Chiếc máy gặt của anh đang đỗ ở phía bên kia đầu ruộng.
Chắc là anh đang kiểm tra lần cuối.
Tôi bước về phía ruộng cao lương chưa gặt ấy.
Dưới chân là lớp đất mềm mại trộn lẫn với lá khô và cuống rễ.
Ánh hoàng hôn nhuộm mọi thứ một màu vàng đỏ ấm áp, kéo dài cái bóng của tôi trên mặt đất.
Bước vào sâu trong ruộng cao lương, ánh sáng đột ngột tối sầm lại.
Những thân cây cao lớn, dày đặc bao vây lấy tôi.
Lá cây cọ xát vào nhau, phát ra tiếng rì rào liên miên không dứt.
Mọi thứ đều trùng khớp với ký ức về buổi trưa năm ấy.
Tôi dừng bước, lặng lẽ chờ đợi.
Tim đập hơi nhanh.
Không phải vì sợ hãi, mà là một loại cảm xúc đang chực chờ bùng nổ.
Chẳng bao lâu sau, phía sau vang lên tiếng bước chân.
Tôi quay người lại.
Cao Lương gạt bỏ mấy thân cây cuối cùng, xuất hiện trước mặt tôi.
Tóc mai anh đẫm mồ hôi, chiếc áo ba lỗ đen dính sát vào lồng ngực, phác họa rõ nét từng khối cơ bắp.
"Lâm Khê," Anh mở lời, giọng nói vì đè nén mà trở nên khàn đặc.
"Cô dẫn tôi ra đây là muốn nói cái gì? Hay lại muốn giở trò gì nữa?"
Tôi không lùi lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt anh.
"Giở trò?" Tôi lặp lại, khẽ mỉm cười.
"Anh Cao Lương, em đâu dám giở trò với anh.
Em chỉ là... nhớ lại một vài chuyện cũ thôi."
"Chuyện cũ?" Ánh mắt anh như nhát dao lướt qua mặt tôi.
"Chuyện cũ gì?
Chuyện cô đỗ đại học vẻ vang rạng rỡ?
Hay chuyện cô dẫn cái thằng bạn học thơm tho về đây khoe mẽ?"
Lại nữa rồi.
Hũ giấm chua lòm này, cách mấy năm vẫn còn nồng nặc đến chết người.
"Đều không phải."
Tôi tiến lên một bước nhỏ, gần như chạm vào lồng ngực đẫm mồ hôi của anh.
Cơ thể anh lập tức căng cứng, nhưng không hề lùi lại.
"Thứ em nhớ lại, là chuyện xảy ra từ lâu hơn thế, cũng tại chính ruộng cao lương này... chuyện cũ đó."
13.
Cao Lương nghẹt thở, đồng tử co rụt lại dữ dội.
Giống như bị giáng một đòn bất ngờ vào đúng chỗ hiểm.
Vẻ lạnh lùng cứng nhắc trên mặt anh xuất hiện một vết rạn.
"Cô..."
Yết hầu anh chuyển động mạnh mẽ.
Dường như muốn nói điều gì đó thật tàn nhẫn, nhưng không thể thốt ra ngay lập tức.
"Em làm sao?"
Tôi dồn ép không buông, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Anh Cao Lương, buổi chiều hôm đó ở đây đã xảy ra chuyện gì, anh và em đều rõ nhất. Có cần em giúp anh hồi tưởng lại không?"
"Câm miệng!" Cuối cùng anh cũng gầm lên.
Anh đột ngột giơ tay định đẩy tôi ra, nhưng tay đưa được nửa chừng thì khựng lại.
Ngón tay cuộn thành nắm đấm, gân xanh nổi đầy trên cánh tay.
"Lâm Khê, mẹ kiếp cô đừng có nhắc chuyện ngày xưa nữa!
Ngày xưa là ngày xưa, bây giờ là bây giờ!
Cô cút ra ngoài thấy thế giới phồn hoa rồi, giờ về đây lại nghĩ mọi thứ vẫn như cũ sao?
Cô coi tôi là cái gì?
Là con chó gọi thì đến, đuổi thì đi à?!"
Giọng anh tràn đầy phẫn nộ.
Đôi mắt vốn luôn hung dữ ấy, lúc này thế mà lại ẩn hiện sắc đỏ.
Tim tôi thắt lại đau đớn.