Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đó là con trai của kẻ thù của mẹ, tên là chú Thẩm. Sau khi vào nhà trẻ, con nhất định phải làm nhục nó, chà đạp nó, biến nó trở thành chó của con.”
Triều Triều nhìn Thẩm Diệp bé nhỏ, trịnh trọng gật đầu: “Mẹ yên tâm, sứ mệnh nhất định thành công.”
Tôi vỗ vai con gái: “Mẹ tin tưởng con!”
Vì thế, giữa trưa cô giáo đã tìm tới tố cáo với tôi, còn gửi kèm cả Video nữa.
Video thứ nhất, xếp hàng rửa tay chuẩn bị ăn cơm, Thẩm Diệp bé bỏng còn đang ngoan ngoãn xếp hàng, Triều Triều đột nhiên xông tới, bước một chân tới trước mặt thằng bé.
Nó vênh váo lên nói: “Cậu lui về phía sau.”
Tôi còn chưa kịp vui vẻ, đã nghe thấy giọng nói của cô giáo.
“Mẹ Triều Triều, Triều Triều rất thích Thẩm Diệp, hôm nay Thẩm Diệp cãi nhau với các bạn nhỏ, Triều Triều lại ngăn hai đứa ra, thật sự quá hiểu chuyện. Con bé còn biết là Thẩm Diệp không thích ăn thịt bò, gắp hết cả thịt bò từ trong bát của cậu bé.”
Video thứ hai, Triều Triều đang ngồi ở phía đối diện của Thẩm Diệp, cầm chiếc đũa hầm hừ trong cổ họng mà cướp đi thịt bò trong bát của Thẩm Diệp.
Con gái của tôi tôi biết, nó còn lâu mới biết Thẩm Diệp không thích thịt bò.
Nếu không, nhất định nó sẽ cho cậu ta tất cả thị bỏ của mình, làm cho cậu ta ghét bỏ.
Giáo viên lại nói: “Khi ngủ trưa, Triều Triều ngủ muộn, con bé thấy Thẩm Diệp bị nóng nên đá chăn ra, đặc biệt ấm áp mà vén chân xuống bên cạnh cậu bé.”
Không phải, không phải như thế đâu…
Nó tuyệt đối là muốn cho Thẩm Diệp bị cảm lạnh đó!
Bởi vì khi ngủ đá chăn ra nó đã bị cảm rất nhiều lần.
“Mẹ Triều Triều, chị yên tâm, Triều Triều thích ứng rất tốt, chúng tôi cũng sẽ tuỳ lúc chú ý trạng thái của con.”
“Cảm ơn cô giáo.”
Sau khi ngắt điện thoại, tôi khóc không ra nước mắt.
Sao Triều Triều lại giống tôi như thế? Thật cẩn thận làm chuyện xấu, kết quả người ta không bị ảnh hưởng gì, lại còn nghĩ rằng… đang quan tâm tới bọn họ.
5.
Buổi chiều khi đi tới đón Triều Triều, tôi là người đầu tiên vọt vào cửa phòng học. Bởi vì buổi sáng nó đã khóc thút thít mà yêu cầu tôi là người đầu tiên tới đón.
Khóc đến nỗi khiến tôi đau lòng chết mất.
“Cục cưng, mẹ tới rồi!”
Ánh mắt Triều Triều sáng lên, nhào vào ngực tôi: “Mẹ, con rất nhớ mẹ!”
“Mẹ cũng nhớ con chết mất!”
Con bé ríu rít mà khoe với tôi hôm nay đã bắt nạt Thẩm Diệp thế nào, vẻ mặt: “Mẹ hãy khen ngợi đi!”
Phía sau con bé, Thẩm Diệp đang thẹn thùng cười.
Tôi: “...”
“Cục cưng của mẹ giỏi quá!”
Triều Triều vênh váo: “Hiện tại cậu ta đã trở thành tuỳ tùng của con rồi, mẹ!”
Thẩm Diệp đi lên phía trước.
“Con thích em gái Triều Triều, con có thể về nhà cùng với em ấy không?”
Về nhà…
Tròng mắt của tôi vừa chuyển động: “Được, được chứ!”
Trước đây tôi đã hỏi thăm rồi, đón Thẩm Diệp tan học phần lớn là quản gia, sự nghiệp của nam nữ chủ rất bận rộn.
Vì thế, sau khi chờ quản gia đón Thẩm Diệp từ nhà trẻ về, Triều Triều đã đón thằng bé lên xe của tôi.
Khà khà khà.
Tôi cười âm hiểm.
Sau khi về đến nhà, Triều Triều chơi với Thẩm Diệp trong phòng, tôi loanh quanh ở phòng khách tìm kiếm trên mạng.
“Làm sao để làm cho trẻ con khóc, mà không để bố mẹ nó phát hiện nhỉ.”
“Trẻ em được pháp luật bảo vệ ư? Trẻ con tự mình đồng ý có tác dụng không?”
Tôi nghĩ thầm. “Chờ đến khi trưởng thành, có tình cảm, lại nói là, các con là anh em họ”
“Như thế có phải là tàn nhẫn quá không nhỉ?”
Tôi dừng tay lại: “Thôi, đổi cái khác.”
“Làm sao có thể trong tình huống bố mẹ của đứa trẻ vẫn khoẻ mạnh, có thể tranh chấp quyền nuôi nấng với bọn họ nhỉ?”
“Làm sao…”
Sau khi tìm tòi một đống, tôi nhìn đồng hồ.
“Phì, làm cha mẹ thế này cũng quá không tốt rồi, mình đã đón người tới đây một giờ rồi, mà cũng không biết đường tìm tới một chút hay sao?”
Tôi đứng dậy, đi xem Triều Triều và Thẩm Diệp ở trong phòng.
Vừa kịp thấy Thẩm Diệp ngắt điện thoại đồng hồ.
“Cục cưng, con vừa gọi điện thoại cho ai thế?”
Vẻ mặt Thẩm Diệp bình tĩnh: “Quản gia.”
“Ồ, sao con không gọi điện cho bố mẹ con?”
Thẩm Diệp lắc đầu: “Không cần, để bọn họ sống trong thế giới hai người đi! Con sẽ nói với bác cả con, bác cả nói lát nữa tới đón. Em gái đi đến nhà anh chơi, được không?”
Triều Triều gật đầu: “Được, được, anh trai.”
Nhìn Triều Triều vẻ mặt hưng phấn, tôi khó nói nên lời.
Mới một giờ, con đã quên mục đích của chúng ta rồi sao?
Thật đáng ghét!
Từ từ, bác cả…
Bác cả của Thẩm Diệp, còn không phải là… Thẩm Dã Minh sao?
Xong con ong!
Vừa lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa.
Dì giúp việc ra ngoài mở cửa.
Thẩm Dã Minh thần hình cao lớn, giống như một ngọn núi nhỏ, bước đi nặng nề lại thong thả về phía tôi.
Áp lực trong mắt của anh ta khiến cho tôi không hiểu là cảm xúc gì.
Tự nhiên tôi nhớ tới đêm điên cuồng hít thở không nổi kia, chân trở nên mềm nhũn.
“Thẩm…. Thẩm Dã Minh.”
Thẩm Diệp phía sau đóng cửa lại: “Em gái đừng nhìn, xấu hổ đấy!”
Thẩm Dã Minh đặt tôi lên ván cửa, kéo kéo cà vạt, giọng nói đè nặng sự tức giận cùng với sự nhớ nhung.
“Xuống giường không nhận người, còn mang thai chạy trốn”
“Ông chủ đã dạy em như thế sao?”