Tôi cũng không muốn làm nữ phụ độc ác - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

6.

Tôi định lách người trốn đi từ dưới nách Thẩm Dã Minh, anh ta lại túm chặt cánh tay tôi, cong lưng xuống, bế ngang tôi lên.

“Phòng của em ở đâu?”

Trong nhà còn có hai đứa trẻ, làm chuyện xấu cũng không nên bị nhìn thấy, tôi ngoan ngoãn chỉ về phía phòng ngủ chính.

Sau khi tiến vào, Thẩm Dã Minh ném tôi lên giường, bàn tay to đè eo lại, đánh liên tục ba cái lên mông của tôi.

Anh ta nghiến răng nghiến lợi, “Trình Du, có phải tại vì anh chiều chuộng em quá không?”

“Vừa mới quyến rũ anh lên giường, sau đó lại ôm theo con của anh chạy trốn, trong mắt em có phải là chỉ muốn… tìm anh mượn giống không?”

“Chỉ vì trả thù Thẩm Đạc, phải không?”

Anh ta cứ nói một câu, lại phát vào mông tôi một cái, rất đau.

Nhưng lại càng xấu hổ.

Tôi giãy giụa: “Thẩm Dã Minh, em lớn rồi, anh không được đánh em như thế!”

Thẩm Dã Minh hừ một tiếng lạnh lẽo: “Lúc trước bị Thẩm Dạc bắt nạt thì tới gặp anh khóc thút thít, sao không nói là em lớn rồi!”

“Lúc mặc áo ngủ hai dây tới phòng của anh, dùng chân trêu chọc anh, sao không nói em…”

Thẩm Dã Minh dừng lại một chút, trong ngữ khí có ý tứ không rõ ràng.

“À, đúng là lớn rồi!”

Nhớ tới đêm đó, mặt tôi đỏ lên, tôi định giải thích: “Thẩm Dã Minh, em…”

Lời còn chưa nói xong, cả người hắn đã đè lên, mùi nước hoa mát lạnh bao vây chặt chẽ tôi lại. 

Thẩm Dã Minh hít sâu một hơi, đầu chôn ở hõm cổ của tôi, giọng nói trở nên buồn bã.

“Trình Du, vì sao lại chơi đùa với anh như thế? Có phải là từ trước tới giờ…”

Giọng nói của anh ta tự nhiên ngừng lại, không khí yên tĩnh.

Người sau lưng hơi thở nặng nề, tôi không hiểu ý của anh ta là gì. Vừa định mở miệng, giây tiếp theo, Thẩm Dã Minh đã cắn lên tai tôi, hung hăng nói

“Anh đã cho em cơ hội rồi, Trình Du, không làm anh em, chúng ta làm vợ chồng.”

Tôi kinh hãi: “Anh muốn làm gì.”

Thẩm Dã Minh đứng dậy, túm tôi ra khỏi phòng ngủ chính.

Anh ta gõ cửa phòng của Triều Triều, Thẩm Diệp lập tức mở cửa, đưa ra sổ hộ khẩu của tôi cùng với Triều Triều.

Tôi lập tức mở to hai mắt mà nhìn: “Trình Triều Triều!”

Triều Triều vẻ mặt vô tội: “Mẹ, anh trai nói muốn làm người một nhà với con.”

Thẩm Dã Minh xoa đầu Thẩm Diệp: “Làm rất tốt!”

Ánh mắt của anh ta dừng lại trên người Triều Triều, dịu dàng nói: “Triều Triều có muốn có bố không?”

Triều Triều lắc đầu: “Không cần, mẹ con nói bố bắt nạt mẹ, Triều Triều còn lâu mới thích bố.”

Thẩm Dã Minh nheo mắt lại: “Bắt nạt cô ấy ư?”

Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt tự hỏi.

Tôi chột dạ mà sờ sờ mũi. Đêm đó không phải là anh ta đã bắt nạt tôi quá thảm… 

Thẩm Dã Minh cười lạnh hai tiếng: “Tiểu Diệp chăm sóc em gái, chờ lát nữa quản gia tới đón các con nhé!”

Thẩm Diệp gật đầu.

Triều Triều lập tức đi lên nắm lấy tay tôi, vẻ mặt cảnh giác: “Chú, chú định mang mẹ con đi đâu?”

Tôi còn chưa kịp cảm động, Thẩm Diệp đã giữ chặt tay của Triều Triều, dỗ dành nói: “Em gái, mảnh gỗ kia phải xếp như thế nào? Em giỏi quá, dạy anh học được không?”

Triều Triều được khen, trong giây lát đã quên mất tôi luôn rồi.

“Được, được!”

Con bé buông tôi ra, đi theo Thẩm Diệp xếp gỗ.

“...”

7.

Trên xe, Thẩm Dã Minh mang tôi tới thẳng Cục Dân Chính.

Tôi ngồi ở ghế phụ, nghiêm túc hỏi, “Anh thật sự muốn kết hôn với em ư? Anh thích em à?”

Thẩm Dã Minh không nói, chỉ nhấn ga đi.

Cuối cùng, khi chỉ còn mười phút nữa là Cục Dân Chính hết giờ làm, Thẩm Dã Minh lôi tôi vào, nước chảy mây trôi mà đăng ký kết hôn. 

Khi chụp ảnh, nhân viên bảo tôi cười, cả đầu óc tôi vẫn ngơ ngác. Cho đến khi cầm được cuốn sổ chứng nhận kết hôn, tôi mới phản ứng lại.

“Oa, Thẩm Dã Minh, chúng ta thật sự kết hôn rồi!”

Ngón tay thon dài của Thẩm Dã Minh rút giấy đăng ký kết hôn từ trong tay tôi, sau đó lại kéo tôi lên xe.

Lần này, anh ta không vội vã khởi động xe, mà là hỏi: “Kết hôn với anh cũng là một cách để em trả thù Thẩm Đạc ư?”

Trong giọng nói của anh ấy có giấu một chút cảm giác chua xót.

“…..”

Tôi im lặng.

Đúng là, nếu tôi không muốn, giấy chứng nhận kết hôn này nhất định không làm được.

Nhưng mà, là vì trả thù nam chủ sao?

“Thẩm Dã Minh, anh có thích em không?” Ta lại thêm một lần nghiêm túc hỏi anh ta.

Thẩm Dã Minh nhìn tôi, hít một hơi rất sâu, “Anh yêu em, Trình Du, vì thế cả đời này em đừng có mơ mà thoát khỏi tay anh.”

Trong giọng nói của anh ta có mang theo chút bướng bỉnh biến thái.

“A”

Tôi quay đầu đi, khoé miệng không nhịn được mà cong lên, trong lòng có một cảm xúc ngọt ngào.

Thẩm Dã Minh vặn mặt của tôi quay lại, cứng rắn hỏi: “Em còn chưa trả lời anh đâu.”

Tôi chớp chớp mắt: “Không phải.”

Không phải vì trả thù nam chủ, không phải vì muốn nam nữ chủ khó chịu, mà là…

Thẩm Dã Minh đột nhiên thò đầu về phía tôi, ngăn chăn môi tôi lại, mới đầu là cắn xé giận dữ, đau đến nỗi tôi đẩy anh ta ra.

Sau đó mới là hôn môi nhẹ nhàng, trấn an cảm xúc hồi hộp trong lòng tôi.

Một nụ hôn rất dài đã kết thúc, anh ôm đầu tôi vào ngực, hơi thở phập phồng không yên, ngữ khí vui sướng.

“Anh thích nghe câu cuối cùng.”

Thật lâu sau, Thẩm Dã Minh khởi động xe, lại không về phía nhà tôi.

“Anh muốn đi đâu thế?”

“Khách sạn.”

“…..”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo