1
Trước đó mẹ tôi cứ khăng khăng đòi làm theo tục ép giường ở quê, nhưng tôi nhất quyết không chịu, bà đành thôi. Giờ thấy tôi gật đầu, bà lập tức hớn hở, gọi ngay mấy đứa trẻ ngoài cửa vào.
Tổng cộng có tám đứa, đứa nào cũng được tuyển chọn kỹ lưỡng, mặt mày lanh lợi, nặng toàn trên năm mươi ký, chạy đến đâu là đất rung đến đó. Đứa dẫn đầu tên Tiểu Bảo, lại càng là "tuyển thủ hạng nặng".
Mẹ tôi kéo tay tôi, hân hoan dặn dò quy tắc:
"Mấy đứa nhỏ này đều hợp tuổi với con và thằng Phong. Chỉ cần chúng quậy trên giường đủ nửa tiếng, đảm bảo hai đứa sẽ con đàn cháu đống, tài lộc đầy nhà!"
Ánh mắt tôi rơi xuống chiếc giường cưới thông minh đắt đỏ trong phòng ngủ chính. Hàng nhập khẩu từ Ý, gỗ sồi cao cấp. Dưới giường có ngăn chứa đồ bằng điện rất rộng, là do Trần Như Phong đặc biệt lựa chọn, nói là để cất chăn màn trái mùa.
Giấu hai người ở dưới chắc chắn không thành vấn đề. Vụng trộm ngay dưới gầm giường cưới, đúng là biết chọn chỗ thật. Chiếc giường điện này bình thường chỉ cần bấm điều khiển là tấm dát giường sẽ từ từ nâng lên. Có điều động cơ của nó không được ổn định cho lắm, thỉnh thoảng lại bị kẹt, thậm chí là hỏng hóc.
Tiểu Linh - trợ lý của tôi - vẻ mặt khó xử tiến lại gần, hạ thấp giọng:
"Giang tổng, vẫn không tìm thấy Trần thiếu và Lâm tiểu thư đâu ạ, cả hai đều biến mất rồi."
Trần thiếu trong miệng Tiểu Linh chính là vị hôn phu của tôi, Trần Như Phong. Còn Lâm tiểu thư là cô bạn thân nhất, cũng là phù dâu ngày hôm nay của tôi, Lâm Vi Vi.
Một người là người yêu mười năm trời, chuẩn bị cùng tôi đi hết cuộc đời. Một người là cô bạn thân tôi hỗ trợ từ thời đại học.
Khóe môi tôi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo:
"Tìm không thấy thì cứ coi như họ chưa từng đến đây."
Tôi bước tới trước mặt đám nhóc đang háo hức muốn vồ lấy chiếc giường, rút một xấp lì xì từ trong túi ra:
"Các bé ngoan nghe rõ đây!"
"Hôm nay đứa nào nhảy cao nhất, quậy hăng nhất, chị sẽ đưa lì xì to nhất cho đứa đó!"
"Không chỉ có lì xì, chị còn chuẩn bị cho mỗi đứa một chiếc máy chơi game đời mới nhất!"
Dưới sự cám dỗ của phần thưởng lớn, chúng đều hăng hái. Huống chi đây chỉ là một đám "nghịch tặc" đang thừa năng lượng. Nghe thấy lì xì và máy chơi game, tám đứa nhóc hò reo vang trời, đứa nào đứa nấy xoa tay múa chân chuẩn bị xung phong.
Ngay lúc chúng chuẩn bị lao lên, một bóng người hốt hoảng từ cuối hành lang xông thẳng tới. Đó là em họ của Trần Như Phong, cũng là phù rể - Trần Khải. Hắn ta cậy thế của Trần Như Phong nên lúc nào cũng tỏ vẻ thượng đẳng trước mặt tôi, vốn đã có định kiến với kiểu phụ nữ mạnh mẽ át vía anh họ hắn.
2
Tôi biết, bình thường hắn chẳng thiếu lần giúp Trần Như Phong giấu diếm. Nhưng lúc này, vẻ thượng đẳng trên mặt hắn chẳng còn lại chút nào, chỉ còn sự bàng hoàng và kinh hãi. Hắn lao tới chặn trước mặt tám đứa nhỏ, cả người run rẩy:
"Không được, chị dâu, tuyệt đối không được!"
"Cái giường này quý giá lắm, sao có thể để đám trẻ con lên nhảy loạn xạ như vậy được?"
"Lỡ nhảy hỏng thì không may đâu!"
Tôi nhướng mày, chút nhiệt độ cuối cùng trong lòng hoàn toàn nguội lạnh. Quả nhiên, hắn ta biết hết.
Con mèo mướp trên cửa sổ liếm liếm móng vuốt, tiếng "meo meo" lọt vào tai tôi:
“Cái thằng ngu này cuống cuồng rồi, anh trai nó đang ở dưới gầm giường kìa, nó vốn là đứa canh cửa đấy!”
“Lúc nãy nó nổi máu dê, chạy đi trêu ghẹo cô thợ trang điểm xinh đẹp để xin WeChat nên mới quên béng mất việc ở đây.”
“Vốn dĩ đôi cẩu nam nữ kia muốn bò ra, kết quả động cơ điện bị chập mạch, cửa ngăn chứa đồ bị khóa chết rồi, ha ha ha, cười chết mèo mất!”
Tôi vờ lộ vẻ ngỡ ngàng và không hiểu, đôi lông mày khẽ nhíu lại:
"Trần Khải, chú làm gì vậy?"
"Ép giường là tập tục ở quê chị, để lấy may thôi. Mẹ chị đã chuẩn bị rất lâu, mấy đứa nhỏ cũng mong được góp vui."
"Chú là đàn ông con trai mà đi ngăn cản đám trẻ làm gì? Chẳng lẽ chú muốn ngày đầu đám cưới của chị đã không được thoải mái?"
Đám họ hàng xung quanh vốn đều ủng hộ tục ép giường, nghe tôi nói vậy, ánh mắt nhìn Trần Khải lập tức đầy vẻ không hài lòng. Mẹ tôi lại càng sa sầm mặt, hành động của Trần Khải rõ ràng là đang phá hỏng tâm huyết của bà.
"Tiểu Khải, chị dâu cháu nói đúng đấy. Hôm nay là ngày đại hỷ, đừng có nói mấy lời gở đó."
"Chẳng phải chỉ là cái giường thôi sao? Nhảy hỏng thì mua cái khác, nhà họ Giang chúng ta còn thiếu chút tiền đó à?"
Lời mẹ tôi nói đanh thép như đinh đóng cột. Ánh mắt Trần Khải đảo liên hồi, nhưng không thể thốt ra được nửa lời nào nữa.
Chẳng lẽ bây giờ bắt hắn ta phải vạch trần chuyện anh họ mình và phù dâu đang khỏa thân trốn dưới gầm giường cưới hay sao? Như thế chẳng khác nào đem toàn bộ thể diện của nhà họ Trần quăng xuống đất cho người ta giẫm đạp.
"Không phải chuyện tiền nong đâu chị dâu..."
"Anh trai em mắc bệnh sạch sẽ rất nghiêm trọng, anh ấy không thích người khác chạm vào đồ đạc của mình, đặc biệt là cái giường!"
"Chị mà để từng này đứa trẻ lên đó nhảy nhót, anh ấy về chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình cho xem!"
Đúng là một cái lý do vụng chèo khéo chống.
3
Cái gã đàn ông thời đại học có thể cả tuần không giặt tất, biến ký túc xá thành bãi rác mà cũng bày đặt mắc bệnh sạch sẽ? Lời này đem đi lừa ma, ma nó còn vả cho hai phát.
"Câm mồm" – Tôi lớn tiếng quát tháo.
"Trần Như Phong mất tích gần một tiếng đồng hồ rồi, điện thoại không nghe, tin nhắn không hồi âm, tôi đang lo đến cháy cả lông mày đây."
"Bây giờ tôi chỉ làm theo tập tục để cầu lấy cái tâm an, vậy mà chú ở đây nói năng lăng nhăng, tìm đủ cách đùn đẩy."
"Chú muốn nguyền rủa đám cưới của tôi không thành, hay là chú đang giấu giếm bí mật gì, sợ tôi tìm thấy thứ gì bẩn thỉu?"