Nhảy được khoảng năm sáu phút, đám trẻ vẫn chưa hề giảm nhiệt huyết, ngược lại vì muốn so bì lẫn nhau nên càng nhảy hăng hơn. Tôi bỗng nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng với hiện trạng, đi tới cạnh giường, giả vờ lo lắng nói với bố:
"Bố ơi, cái giường này lắc mạnh quá, âm thanh nghe cũng lạ nữa."
"Con lo cứ nhảy thế này giường sẽ sập mất, thế thì dông lắm."
Bố tôi nghe vậy, ghé sát lại thì quả nhiên nghe thấy khung giường phát ra tiếng "ken két".
"Đúng là thế thật, cái thứ hàng nhập khẩu này cũng chẳng chắc chắn gì mấy."
"Hay là bảo bọn trẻ xuống đi, thế này là đủ ý nghĩa rồi."
"Không được!" – Tôi lập tức phản đối, giọng điệu kiên quyết.
"Mẹ nói rồi, ép giường phải ép đủ nửa tiếng thì phúc khí mới giữ chặt được! Bây giờ mà dừng lại, vạn nhất sau này con và Trần Như Phong gặp trắc trở thì sao?"
Tôi cố gắng diễn vai một người phụ nữ nhỏ bé bị mê tín dị đoan tẩy não, luôn lo sợ cho tương lai. Bố tôi thương tôi nhất, ông luôn thấy tôi quá mạnh mẽ nên lúc này mủi lòng ngay lập tức.
"Vậy giờ tính sao? Chẳng lẽ cứ để chúng nhảy sập giường thật à."
Tôi đảo mắt một vòng, nảy ra một kế:
"Không phải bố cho người chuẩn bị mấy cái đôn đá cẩm thạch lớn ở ngoài sân để trang trí sao? Cái loại dùng để đặt bình hoa cổ ấy."
"Chúng ta cho người khiêng mấy cái đôn đá vào đây, chèn vào bốn góc giường để chống đỡ khung giường, chẳng phải nó sẽ hết rung sao?"
"Làm vậy vừa vững chãi, lại vừa không làm gián đoạn việc bọn trẻ cầu phúc cho con, vẹn cả đôi đường!"
Bố tôi nghe xong, cảm thấy ý tưởng này quả thực là tuyệt diệu.
"Ý hay! Người đâu, mau ra sân khiêng mấy cái đôn đá kia vào đây!"
Theo lệnh của bố tôi, mấy gã bảo vệ lực lưỡng lập tức hành động. Những chiếc đôn đá cẩm thạch đó cái nào cũng nặng trịch, chất đá cứng đanh. Chẳng mấy chốc, bốn chiếc đôn đã được hợp lực khiêng vào, đặt chuẩn xác tại bốn góc giường cưới, chặn chết khung giường lại.
Hành động này đã chính thức tuyệt diệt con đường sống cuối cùng của Trần Như Phong và Lâm Vi Vi.
Tuy ngăn chứa đồ bị động cơ khóa chặt, nhưng dù sao nó vẫn là kết cấu gỗ, nếu Trần Như Phong dốc hết sức bình sinh, có lẽ vẫn có khả năng tông cửa mà ra. Thế nhưng hiện tại, bốn chiếc đôn đá từ bên ngoài đã khóa chặt khung giường lại như một gông cùm không thể lay chuyển.
Bọn họ đã bị nhốt vào một chiếc quan tài tuyệt đối kín mít, được tạo nên từ gỗ sồi thượng hạng và đá cẩm thạch cứng rắn.
6
Lũ trẻ bên ngoài là búa, đôn đá bên trong là đe. Còn hai kẻ đó chính là miếng thịt thối mặc sức bị nện giữa hai tầng áp lực.
Con mèo mướp trên bậu cửa sổ phấn khích đến mức ria mép cũng run bần bật:
“Tuyệt! Chiêu này của chị gái quá tuyệt luôn!”
“Thế này thì đúng là 'vây giỏ bắt cá', à không, là 'đè chó dưới gầm giường' mới đúng!”
“Cái gã bên trong vừa định dùng vai tông vào tấm ván giường, kết quả là tông thẳng vào đá, chắc xương rạn luôn rồi.”
“Ha ha ha! Hắn đau đến mức co rúm lại như con tôm, còn mụ đàn bà kia cũng bị va đập đến ngất xỉu lần nữa rồi!”
Nghe tiếng lũ mèo tường thuật chiến sự, biểu cảm trên mặt tôi lại càng thêm vẻ thành kính và lo âu. Miệng tôi lẩm bẩm khấn vái, ai không biết nhìn vào còn tưởng tôi tha thiết mong cầu một cuộc hôn nhân hạnh phúc đến nhường nào.
Nào có ai ngờ, tôi đang tiễn đưa kẻ mà mình từng yêu mến mười năm xuống địa ngục.
Đúng lúc này, một âm thanh sắc nhọn vang lên từ dưới gầm giường:
"Mau dừng lại...!!!"
Nhưng xung quanh toàn là tiếng nhún nhảy ầm ầm của lũ trẻ, ngoại trừ người đứng gần nhất là tôi, chẳng ai nghe thấy gì cả.
Mới thế đã chịu không nổi rồi sao? Đáng đời!
Tôi giả vờ như không biết gì, vừa vỗ tay vừa reo hò cổ vũ bọn trẻ.
Ba tháng trước là kỷ niệm 10 năm yêu nhau của chúng tôi. Tôi đã hủy bỏ cuộc họp video với một tập đoàn tài chính lớn ở Châu Âu để đích thân xuống bếp, chuẩn bị một bàn đầy những món anh ta thích nhất. Vậy mà Trần Như Phong lại đến muộn tận ba tiếng đồng hồ, trên người vương lại mùi nước hoa Ô Đầu hỗn tạp mà tôi chưa bao giờ dùng. Anh ta giải thích rằng công ty có cuộc họp khẩn.
Lúc đó anh ta còn mang về một chiếc bánh kem hoa hồng nhỏ hơi bị bẹp, nói rằng sẽ luôn ghi nhớ tôi là bảo bối của anh ta. Nhưng vừa quay đầu lại, tôi đã thấy trên trang cá nhân của Lâm Vi Vi đăng ảnh cô ta đang dùng bữa tại nhà hàng trên đỉnh núi khó đặt chỗ nhất thành phố này. Ở một góc ảnh, thấp thoáng chiếc khuy măng sét thủ công mà tôi đã tặng cho Trần Như Phong. Và món tráng miệng tặng kèm của khách sạn đó, y hệt cái bánh mà Trần Như Phong đưa cho tôi.
Thực ra lúc đó, tôi nên tát cho anh ta một cái, chứ không phải tự lừa dối mình rằng đó chỉ là trùng hợp.
Còn một tháng trước, tôi bị viêm ruột thừa cấp tính phải nhập viện. Tôi nằm trên giường bệnh đau đến chết đi sống lại, gọi điện cho Trần Như Phong thì anh ta bảo đang đi công tác ngoại tỉnh, không về kịp. Kết quả là ngày hôm sau, Tiểu Linh nói thấy Lâm Vi Vi lái chiếc xe mà tôi tặng, đi đến một khách sạn suối nước nóng ở thành phố lân cận. Khách sạn đó tình cờ lại là tài sản riêng của tôi mà không ai biết. Góc nghiêng của người đàn ông cùng cô ta vào khách sạn, giống Trần Như Phong như đúc.
Bọn họ tận hưởng tình yêu của tôi, tiêu tiền của tôi, lái xe của tôi, lén lút vụng trộm với nhau, nhưng trước mặt tôi vẫn diễn vai thâm tình và thuần khiết. Đúng là đã diễn cái sự "không biết xấu hổ" đến mức thượng thừa.
Lại mười phút nữa trôi qua, trong tiếng nhún nhảy bỗng xen lẫn một tiếng kim loại gãy lìa trầm đục. Âm thanh tuy không lớn, nhưng những người có mặt đều là những kẻ tinh đời, lập tức nhận ra điều bất ổn.
Tiểu Bảo – đứa nhỏ đang nhảy hăng nhất trên giường cũng dừng lại, chỉ tay xuống gầm giường, ngây ngô hỏi:
"Chị ơi, hình như có cái gì đó bị gãy ạ?"