Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Meo Meo - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
Ông ta liếc nhìn Trần Khải đang quỳ dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu, trong mắt lóe lên một tia sát ý. "Tất cả là tại thằng nghịch tử này, biết mà không nói, mới gây ra đại họa như thế!"

Trần Khải nghe vậy thì điên cuồng lắc đầu:
"Bác cả, con sai rồi, con thực sự sai rồi, tha cho con đi!"

"Lôi nó ra ngoài!"

Trần Kiến Quốc không muốn nghe hắn nói thêm một lời nào nữa, vẫy tay ra hiệu cho bảo vệ của mình.

"Tống nó sang Châu Phi để nó tự kiểm điểm đi, cả đời này đừng bao giờ quay về nữa!"

Hai bảo vệ áo đen lập tức tiến lên, lôi Trần Khải đi như lôi một con chó chết. Tôi biết, cái gọi là "Châu Phi" thực chất là một tổ chức ngầm thuộc quyền kiểm soát của đứa con riêng của Trần Kiến Quốc. Cuộc đời hắn, coi như xong rồi.

Tôi thầm cười lạnh trong lòng. Chủ nhân đã xuống địa ngục, thì chó làm sao có thể sống độc lập được?

Cái chết của Trần Như Phong và Lâm Vi Vi cuối cùng được định nghĩa là một vụ "tai nạn" do hỏng hóc máy móc và thao tác sai sót trong quá trình trang trí phòng mới. Nhà họ Trần và nhà họ Giang liên thủ, dùng sức mạnh đồng tiền để dập tắt mọi dư luận. Bên ngoài, họ chỉ tuyên bố rằng hai người gặp nạn không may do sự cố cơ khí. Còn việc tại sao họ lại ở dưới gầm giường đã trở thành bí mật mà ai cũng hiểu nhưng không ai nói ra.

10

Còn tôi, trở thành nữ chính bi thảm được mọi người thương cảm nhất. Không chỉ mất đi người yêu ngay trước lễ cưới, mà còn vì cú sốc quá lớn nên phải ở nhà tĩnh dưỡng rất lâu. Mọi người đều thấy tôi yếu đuối, đáng thương.

Nhưng tôi biết, chuyện này tuyệt đối sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy. Lý Vân mất con, tuy bị Trần Kiến Quốc áp chế, nhưng cái dằm trong lòng bà ta sớm muộn gì cũng sẽ đâm về phía tôi.

Trần Kiến Quốc, lão cáo già đó, tuy bề ngoài tỏ vẻ đã đạt được thỏa thuận hòa giải với gia đình tôi để cùng phong tỏa thông tin, nhưng trong lòng chắc chắn đang tìm cách xẻ một miếng thịt từ nhà họ Giang để bù đắp tổn thất.

Quả nhiên, chỉ vài ngày sau.

Khi tôi đang cho mèo ăn trên ban công căn hộ áp mái, trợ lý Tiểu Linh với vẻ mặt nghiêm trọng cầm một xấp tài liệu bước vào.

"Giang tổng, Giang tổng, không xong rồi." 

"Tập đoàn nhà họ Trần đột nhiên gây khó dễ, họ lấy lý do một dự án hợp tác từ quý trước của chúng ta có lỗ hổng và yêu cầu bồi thường thiệt hại mười tỷ tệ, nếu không sẽ đưa ra tòa."

Thấy tôi vẫn ung dung tự tại, cô ấy lại lặp lại lời nói một lần nữa. Bàn tay đang rắc thức ăn mèo của tôi khựng lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

"Lão cáo già, cuối cùng cũng lòi đuôi rồi."

Ông ta định dùng đòn đánh tâm lý và áp lực kinh doanh để ép bố tôi phải nhượng bộ, từ đó nuốt trọn quyền sở hữu mảnh đất ở phía Nam thành phố của nhà họ Giang. Tham vọng cũng không nhỏ đấy. Đã là ông ra chiêu trước, vậy thì đừng trách tôi không nể tình.

Tôi gọi con mèo đen giỏi leo trèo nhất lại, ghé tai nó dặn dò vài câu. Từ nhỏ sau khi phát hiện mình nghe hiểu tiếng mèo, tôi cũng đã học lỏm được vài câu của chúng. Con mèo đen liếm ngón tay tôi, bóng dáng lóe lên rồi biến mất trong màn đêm.

Chiều tối ngày hôm sau, một kiện hàng nặc danh đã được gửi đến hộp thư của tất cả các cổ đông tập đoàn họ Trần và cơ quan thuế. Bên trong là toàn bộ bằng chứng Trần Kiến Quốc tham ô công quỹ, làm giả sổ sách, cùng việc nuôi bồ nhí và con riêng ở nước ngoài suốt nhiều năm qua. Bằng chứng thép, hình ảnh sắc nét, thậm chí còn có vài đoạn video khó coi. Tất cả đều do tôi phái mèo đen lẻn vào thư phòng của ông ta, dùng camera siêu nhỏ ghi lại được.

Đối với một người đàn ông phất lên nhờ nhà vợ, luôn xây dựng hình tượng yêu vợ thương con như Trần Kiến Quốc, đây chẳng khác nào một nhát dao chí mạng xuyên tim.

Hội đồng quản trị tập đoàn họ Trần lập tức nổ tung, giá cổ phiếu rớt chạm sàn chỉ sau một đêm. Cơ quan thuế cũng ngay lập tức thành lập tổ chuyên án để điều tra ông ta. Lý Vân sau khi nhìn thấy những bằng chứng đó đã ngất xỉu tại chỗ. Việc đầu tiên bà ta làm sau khi tỉnh lại là nộp đơn ly hôn, đồng thời dùng mọi mối quan hệ bên nhà ngoại để đóng băng toàn bộ tài sản dưới tên Trần Kiến Quốc.

Trong ngoài đều là địch, thân bại danh liệt. Trần Kiến Quốc chỉ trong một đêm từ một ông trùm kinh doanh cao ngạo đã biến thành con chó rơi xuống nước bị người đời phỉ nhổ. Ông ta lo chuyện của mình còn không xong, lấy đâu ra tâm trí mà đi tìm rắc rối cho nhà họ Giang.

Về phần bố mẹ tham lam vô độ của Lâm Vi Vi, chưa đợi họ tìm đến cửa, tôi đã sai người gửi tới một khoản "tiền an ủi". Đi kèm với đó là những bức ảnh thân mật giữa Lâm Vi Vi và Trần Như Phong trong nhiều hoàn cảnh khác nhau, cùng hóa đơn chi tiết toàn bộ chi phí của Lâm Vi Vi suốt bốn năm đại học. Họ rất biết điều mà nhận tiền, từ đó biến mất không để lại dấu vết.

11

Cuối cùng, tập đoàn họ Trần vì trốn thuế và nội bộ chấn động nên đã bị mấy công ty lớn liên thủ xâu xé, tuyên bố phá sản. Còn nhà họ Giang, nhờ rút vốn khỏi các dự án hợp tác từ sớm nên không những không bị tổn thất mà còn nhân cơ hội này thâu tóm được không ít tài sản chất lượng của nhà họ Trần với giá rẻ, thực lực càng thêm lớn mạnh.

Bố tôi nhìn thấy những thủ đoạn này của tôi, vừa nhẹ lòng lại vừa cảm thán. Cuối cùng ông cũng hiểu rằng, đứa con gái này đã không còn là cô bé cần ông che chở nữa rồi. Ông vung bút ký tên, chuyển nhượng 20% cổ phần tập đoàn họ Giang sang tên tôi, chính thức xác lập vị trí người thừa kế duy nhất.

Sau trận chiến này, tôi trở thành người phụ nữ độc thân hoàng kim được săn đón nhất Kinh Thành. Không chỉ dọn sạch được tra nam và trà xanh, mà còn đưa sản nghiệp gia tộc lên một tầm cao mới.

Vài tháng sau, xuân về hoa nở.

Tôi ngồi trong khu vườn của biệt thự, tay cầm một đĩa cá ngừ vây xanh thượng hạng, thong thả cho đám mèo dưới chân ăn. Chúng tao nhã thưởng thức, cổ họng phát ra tiếng gừ gừ mãn nguyện.

“Chị gái ơi, nghe nói cái ông Trần Kiến Quốc đó bị phạt tù 20 năm rồi, vợ ông ta cũng ly hôn từ lâu.”

“Bà Lý Vân kia giờ ngày nào cũng đi thẩm mỹ viện, nghe đâu đã cặp với một anh chàng phi công trẻ rồi đấy!”

“Đáng đời, ai bảo cả nhà bọn họ đều không phải hạng tốt lành gì, dám tính kế chị gái.”

“Vẫn là chị gái lợi hại nhất, giờ ngày nào tụi em cũng được ăn cá ngừ rồi, meo!”

Nghe chúng hóng hớt, tâm trạng tôi cực kỳ tốt. Nắng vàng rực rỡ, gió thoảng nhẹ nhàng.

Lúc này, trợ lý Tiểu Linh cầm một chiếc máy tính bảng bước tới, trên mặt nở nụ cười chuyên nghiệp.

"Giang tổng, thiếu gia tập đoàn Thiên Khoa - Cố tổng vừa gửi lời mời, nói muốn hẹn chị đi chơi golf vào tuần tới." 

"Anh ấy hy vọng có thể hợp tác sâu rộng với tập đoàn chúng ta trong dự án chip AI mới phát triển."

Tôi phủi phủi vụn cá trên tay, đón lấy máy tính bảng nhìn lướt qua. Trên màn hình là một người đàn ông trẻ tuổi mặc sơ mi trắng, khí chất sạch sẽ, nụ cười ôn hòa. Cố Tu Viễn – thiên tài kinh doanh tốt nghiệp MIT, người đã một tay vực dậy sản nghiệp gia đình vốn đang trên bờ vực sụp đổ trong truyền thuyết đây sao?

"Đánh golf?" – Tôi mỉm cười: "Bảo anh ta xếp hàng đi, phía trước còn mười tám anh chàng vừa giàu vừa đẹp trai nữa, phải có tuyệt chiêu gì đó thì mới được chen hàng."

Đàn ông mà, chết một Trần Như Phong thì vẫn còn hàng vạn người khác xuất sắc hơn anh ta. Chỉ cần tôi đủ mạnh mẽ, cả thế gian này đều sẽ phải quỳ rạp dưới chân tôi.

Còn về những kẻ vẫn muốn tính kế tôi...

Chiếc giường cưới Ý bị cạy hỏng kia tuy đã bị niêm phong làm vật chứng, nhưng tôi nghĩ, đặt làm lại một cái y hệt chắc cũng không khó nhỉ? Đến lúc đó, tôi không ngại mời thêm vài người lên trên đó nhảy nhót một chút đâu.
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo