Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn mắt nhìn nhau. Lão già kia mí mắt giật nảy lên, lập tức dời tầm mắt, vuốt râu ngẩng đầu nhìn trời, hệt như trên mái nhà vừa nở ra một đóa hoa tuyệt thế. Tim ta vọt lên tận cổ họng, cúi gằm mặt xuống, niệm chú: "Không thấy ta, không thấy ta, ta là người qua đường Giáp."
Trong thư phòng vọng ra giọng Bách Lý Như Trác:
— "Lý thái y."
Lý thái y vội đáp: — "Thần có mặt."
— "Thuốc lần này, vị cũng được."
Lý thái y: — "...?"
Ta bưng bát chè, tay chân lóng ngóng bước vào, đặt bát xuống mà không dám nhìn ông bố ruột đứng bên cạnh lấy một cái. Mẹ ơi, sao ta nhớ lão già toàn kê mấy đơn thuốc đắng đến mức bay cả linh hồn cơ mà?
Bách Lý Như Trác liếc qua ta, rồi nhìn Lý thái y:
— "Có lẽ là do ăn mấy món điểm tâm khai vị, nên trong miệng có dư vị ngọt."
Lý thái y bừng tỉnh, vội nói: — "Hóa ra là vậy, Điện hạ khai vị được thì bệnh tình sẽ đại ích!"
Ta đứng một bên, cảm thấy thư phòng này hệt như cái xửng hấp, sắp hấp chín ta rồi. Mãi đến khi Lý thái y lui xuống, ta mới thở phào.
— "Thử món."
— "Vâng."
Ta múc một thìa chè lê ấm áp đưa vào miệng. Ngọt thanh nhuận phổi, phảng phất hương lê, hoàn hảo.
— "Vị thế nào?" Ngài đột ngột hỏi.
— "Bẩm Điện hạ, ngọt mà không ngấy, hỏa hầu vừa khéo ạ."
Ngài nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, bỗng nhiên nói: — "Ừm, đúng là ngon hơn thuốc của Lý thái y kê."
Tay ta run lên, thìa suýt nữa va vào vành bát. Ngài ngài ngài... câu này là tình cờ nói ra, hay là có ý chỉ gì đây? Ta âm thầm quan sát thần sắc của ngài, thấy ngài có vẻ chỉ thuận miệng nói thôi, tim mới rơi lại vào ngực.
Trước khi đến Vương phủ ứng tuyển, ta đã túm râu lão già nhà ta, ép lão ký thỏa thuận bảo mật rồi cơ mà. Thân phận của ta chắc chắn phải kín kẽ hơn két sắt ngân hàng chứ nhỉ?
Từ ngày làm "viên thử món", ta cảm thấy mình sắp chạm tay vào khoản tiền thưởng thêm rồi. Chẳng vì gì khác, đồ thừa ở Kính Vương phủ rõ ràng ít đi trông thấy. Gương mặt "thịt hun khói" của Nghiêm ma ma dạo gần đây cũng có dấu hiệu "hồi xuân", hiếm hoi lắm mới lộ vẻ ôn hòa với ta:
— "Thanh Tuệ à, dạo này khẩu vị của Vương gia nhà ta khá khẩm lắm!"
Ta xắn tay áo nhào bột làm món bánh hồng táo sơn tra, nghe vậy liền nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng bóng:
— "Ma ma cứ yên tâm, đối phó với kẻ kén ăn ta có kinh nghiệm lắm. Bất kể là người hay là lừa, tóm lại, cứ gói gọn trên vai ta!"
Khóe miệng Nghiêm ma ma giật giật, cuối cùng chẳng nói gì, chắp tay sau lưng bỏ đi.
Trong lòng ta sướng rơn. Xem ra tay nghề trị lừa gia truyền nhà ta dùng trên con "lừa bướng" cao quý của Kính Vương phủ này cũng hiệu nghiệm như thường!
05
Dưới những chiêu trò âm thầm của ta, khí sắc của Bách Lý Như Trác cải thiện thấy rõ bằng mắt thường. Tuy vẫn trắng, nhưng không còn là cái màu trắng nhợt nhạt bệnh tật nữa, mà đã nhuận sắc hơn nhiều, tựa như tờ giấy tuyên thành thượng hạng được nhuộm chút ánh rạng đông nhàn nhạt. Ngay cả đôi môi vốn nhợt nhạt ấy cũng đã có chút huyết sắc. Trông mềm mại vô cùng, ta thầm nghĩ nếu được nếm một ngụm, chắc chắn là ngon lành chẳng kém gì món lòng lợn béo ngậy mà ta hằng yêu thích.
Hôm ấy, ta nấu cho ngài món Súp kê nhục túc mễ (súp gà ngô non) bản cải tiến. Dùng nước dùng gà ninh đặc làm cốt, thịt ức gà băm cực nhuyễn trộn với ngô non thanh ngọt, cuối cùng xuống chút bột năng cho hơi sánh lại, nhỏ thêm hai giọt dầu thơm đề vị. Hương vị thơm lừng, trơn họng, lại cực kỳ ấm bụng. Ta theo lệ thử trước một ngụm, tươi ngon đến mức tưởng chừng rụng cả lông mày.
Bách Lý Như Trác yên lặng dùng hết cả bát, thậm chí còn dùng thìa khẽ nạo quanh đáy bát. Khi ngài đặt bát xuống, ánh mắt rơi trên mặt ta, đột nhiên mở lời:
— "Món súp hôm nay, không tệ."
Tim ta đập thình thịch, cố nén khóe miệng đang chực hếch lên. Nghe được hai chữ "không tệ" từ miệng ngài khiến lòng ta xao động khôn nguôi, còn thỏa mãn hơn cả việc được ăn lòng lợn xào.
— "Tạ Vương gia khen ngợi!" Giọng ta lanh lảnh hẳn lên.
Ngài khựng lại một chút, như thể tùy tiện nói thêm một câu: — "Ngày mai, ta vẫn muốn ăn món này."
— "Vâng! Tiểu nhân rõ rồi!" Ta hớn hở nhận lời.
Ngài đã chủ động gọi món rồi! Đây quả là bước tiến mang tính cột mốc! Khoảng cách tới giấc mơ được chạm vào gót chân rắn chắc của ngài lại gần thêm một bước lớn!
6.
Ngày nọ, Lý thái y theo lệ tới chẩn mạch. Lão vẫn giữ vẻ mặt "ta và con trù nương bên trong không quen biết", mắt không liếc ngang dọc. Ta đứng ngoài cửa, bưng đĩa bánh sơn tra vừa ra lò, dỏng tai nghe ngóng động động tĩnh bên trong. Một lát sau, giọng Lý thái y đầy vẻ nghi hoặc:
— "Mạch tượng lần này của Điện hạ bình ổn có lực hơn trước nhiều, trầm kha dường như có dấu hiệu thuyên giảm. Chẳng hay ngài có dùng thêm vị kỳ dược bổ dưỡng nào không?"
Tim ta treo ngược lên tận cổ họng. Lão già chết tiệt, lão đang đùa với lửa đấy à! Đã biết rõ mười mươi còn cứ hỏi hỏi hỏi! Tiếp đó là giọng Bách Lý Như Trác:
— "Không dùng thêm thuốc nào khác."
— "Vậy thì..." Lý thái y càng thêm hoang mang.