Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bách Lý Như Trác cao giọng hơn một chút: — "Có lẽ gần đây khẩu vị tốt hơn, dùng chút thiện thực vừa ý mà thôi."
Ta đứng ngoài cửa, lòng ấm áp lạ thường. Nhìn đĩa bánh sơn tra trắng trẻo mập mạp trên tay, ta chỉ muốn chống nạnh cười vang trong lòng. Kỳ dược bổ dưỡng gì chứ, sao bằng được "Lừa thị dược thiện" của Lý Thanh Tuệ ta!
Thấy sức khỏe Vương gia cứng cáp hơn, ta đánh liều thử một món mới: Vịt kho gừng. Vịt già ninh nhỏ lửa với thật nhiều gừng già và dầu mè bí truyền, cực kỳ hợp với người thể hàn như ngài. Lúc dâng lên, hương vị nồng đượm của gừng và dầu mè chiếm trọn không gian.
Thế nhưng, vừa uống ngụm đầu tiên, ngài đột nhiên ho dữ dội. Nước canh bắn lên mu bàn tay, ngài nghiêng đầu dùng tay áo che môi, khí sắc vừa mới điều dưỡng được chút ít thoắt cái lại trắng bệch. Ta hốt hoảng lao lên đỡ lấy bát canh.
Dù ngài nói không sao, nhưng ta vẫn tinh mắt phát hiện vệt đỏ sẫm bên trong tay áo ngài. Không đúng, đây không đơn thuần là tỳ vị hư nhược, mà là nội thương thấu phổi! Ngài thấy ta nhìn thấy, liền âm thầm thu tay áo lại, giọng khàn đặc:
— "Vị rất ngon. Tỷ lệ gừng và dầu mè rất chuẩn xác."
Ngài không dùng từ "tàm tạm" nữa, mà trực tiếp nói "rất ngon". Nhưng ta chẳng vui nổi. "Con lừa" này bệnh nặng hơn ta tưởng, phải dùng "thuốc nặng đô" mới được! Ta đánh liều đề nghị thêm Xuyên bối để nhuận phổi, Hoàng kỳ để bổ khí. Không gian tĩnh lặng như tờ.
— "Lý Thanh Tuệ, những gì ngươi hiểu, dường như hơi nhiều so với những gì một trù nương nên biết."
Câu nói của ngài khiến chuông cảnh báo trong lòng ta vang liên hồi. Ta định chống chế là phương thuốc dân gian, nhưng ngài đã cúi đầu uống canh, chỉ để lại một câu:
— "Ngày mai, cứ làm theo lời ngươi nói đi."
7.
Những ngày sau đó, ta sống như trên cầu độc mộc. Một bên là ánh mắt thâm sâu của ngài, một bên là trái tim không tự chủ được mà đập loạn như vó lừa khi thấy bình dầu thơm.
Đêm về, ta trằn trọc không ngủ được. Hình ảnh ngài ho ra máu đan xen với ánh mắt dò xét khi nhắc tới "cao nhân trong quân đội". Rồi ký ức hai năm trước hiện về... Khi đó ngài là đại tướng quân khải hoàn trở về Trường An, ta chen chúc trong đám đông, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại ném cái hương nang định tặng cho con trai gã ngốc nhà hàng xóm về phía ngài. Kết quả... ta ném trượt, cái hương nang đập trúng thái dương ngài rồi nảy sang mặt vị phó tướng. Khoảnh khắc ngài nhìn về phía ta giữa muôn vạn người, tim ta đập y hệt như lúc này vậy!
Đúng lúc ta đang rối bời thì một tờ dụ lệnh yến tiệc cung đình đổ xuống khiến Vương phủ nháo nhào. Nghiêm ma ma lo sốt vó vì Vương phủ vốn ăn uống thanh đạm, chẳng có món gì nổi bật để dâng lên thánh thượng.
— "Ma ma!" Ta bật dậy như lò xo, lau tay vào tạp dề. — "Tiểu nhân nguyện thử một phen!"
Trong bếp, mọi ánh mắt đổ dồn về ta, nghi ngờ có, khinh bỉ có, nhưng tuyệt nhiên không có sự khích lệ.
— "Lý Thanh Tuệ, yến tiệc cung đình không phải chuyện đùa đâu."
Ta vỗ ngực cam đoan: — "Ma ma yên tâm! Dân nữ chẳng có gì khác, ngoài tay nghề gia truyền vững vàng, nấu cơm khai vị cực kỳ!"
Đến lừa ta còn dỗ được, chẳng lẽ không dỗ nổi hoàng thượng sao? Nghiêm ma ma cắn răng quyết định:
— "Được! Chính là ngươi! Nhất định phải dốc hết sức mình, đừng để phụ lòng tin của Vương gia dành cho ngươi!"
08
Ngày phó yến, ta ôm hộp thức ăn quý giá của mình, lạch bạch bám theo sau xe ngựa của Bách Lý Như Trác vào cung. Hoàng cung thật lớn, vàng son lộng lẫy đến hoa cả mắt. Trân tu mỹ vị của các phủ được dâng lên như nước chảy, nào là Bào ngư linh lung, nào là Canh ngọc tủy... cái tên nào cũng hoa mỹ kêu leng keng.
Đến lượt Kính Vương phủ, nội thị cao giọng xướng:
— "Kính Vương phủ dâng món —— Kim Ngọc Mãn Đường!"
Ta hít sâu một hơi, bưng "bảo bối" của mình bước lên. Đó là một cái nồi đất thô kệch, vẻ ngoài chẳng có gì đặc sắc. Nắp vung vừa mở, không có hương thơm kỳ quái sực nức như tưởng tượng, mà chỉ có một làn hương ấm áp hòa quyện giữa ngũ cốc, nấm rừng và loại dầu đặc chế, từ từ lan tỏa khắp đại điện.
Trong điện rộ lên vài tiếng cười nhạo:
— "Đây là thứ gì? Nhìn thật chất phác quá đỗi."
— "Kính Vương phủ hết người rồi sao? Lại mang thứ thức ăn thô thiển nơi thôn dã này đến lừa gạt bệ hạ?"
Ta rủ mắt, lòng bàn tay lấm tấm mồ hôi, nhưng lại cảm nhận được một ánh nhìn bình thản đang đặt lên vai mình. Là Bách Lý Như Trác. Ngài ngồi đó, thần sắc điềm nhiên như không, thậm chí còn nâng chén rượu nhấp một ngụm nhỏ.
Hoàng đế lại có vẻ hứng thú, dùng đũa vàng gắp thử một miếng. Cả điện dần im phăng phắc. Chỉ thấy chân mày bệ hạ khẽ động, rồi lại múc liên tiếp thêm vài muỗng nữa.
— "Tốt! Hay cho món 'Kim Ngọc Mãn Đường'! Hạt gạo dai giòn, nấm tươi mướt, nước dùng này lại càng thuần hậu ấm bụng!"
— "Đặc biệt là mùi hương này, giống vừng nhưng lại thanh tân hơn, là thứ gì vậy?"
Ta mừng húm trong lòng, cố nén khóe miệng đang chực vểnh lên, quỳ xuống hành lễ:
— "Bẩm bệ hạ, đây là dầu thơm bí truyền của gia đình dân nữ, chỉ cần nhỏ vài giọt là có thể tăng hương vị, khai vị cực kỳ ạ."
— "Dầu thơm?" Hoàng đế thích thú. "Dầu thơm thông thường làm sao có thần hiệu này?"