Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Loại độc này phải ngấm lâu ngày mới phát tác, chỉ có người thân cận mới đủ thời gian và cơ hội ra tay.
Khi lính lôi chậu dâm bụt vào phủ, ta bỗng thấy mọi chuyện rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hóa ra là bảo mẫu trong phủ, chẳng trách bà ta vô thức muốn giấu chuyện mất trí nhớ — , từ khi thức tỉnh bản năng đã giúp ta cảnh giác với bà ta.
Bà ta bỏ thuốc vào y phục ta mỗi ngày, ngày đêm ở bên ta, từng chút từng chút một, đầu độc ta.
May thay, trong phòng bà ta có thuốc giải. Nếu không, có khi bà ta còn phát điên trước ta.
“Ngươi đã ở cạnh ta hơn mười năm, ta có từng bạc đãi ngươi không?"
Bà ta run rẩy quỳ xuống, rồi cắn lưỡi tự vẫn.
Không sao. Điều tra vẫn đang tiến hành, cái chết của bà ta không thể che lấp manh mối.
Ai là người đứng sau? Độc dược lẫn trong những lá thư hằng ngày.
Ta không thể tin bà ta lại vì người đó mà phản bội ta.
Cuối cùng, mọi dấu vết đều dẫn đến… hoàng cung.
4
Đêm qua trời mưa rả rích suốt đêm, buổi sáng trời đẹp bất ngờ. Trong phòng đốt lửa than, nồi thuốc đặt trên bếp vẫn âm ỉ sôi.
Mùi thuốc nồng nặc đến mức ta không nhịn được ho mấy tiếng.
Tạ Lăng Viễn ngừng tay, gấp gọn đơn thuốc lại, tiến đến khoác thêm áo cho ta.
"Vẫn thấy khó chịu sao?"
Ta đã uống thuốc giải, dần hồi phục, nhưng trí nhớ vẫn loạn như canh hẹ, từng mảnh rời rạc, chắp vá đến lạ lẫm.
"Chậu hoa dâm bụt là quà hoàng huynh tặng ta, từng nói trong cung hiểm ác, sợ ta sẽ gặp chuyện chẳng lành."
Lúc đó, tình cảm hắn dành cho ta… là thật hay chỉ là công cụ?
Nhưng hoàng huynh bảo vệ ta không chỉ một lần. Người từng dang tay che chở, chúc phúc cho ta, cuối cùng… cũng thay đổi.
Năm ta mười chín tuổi, biên giới phương Bắc hỗn loạn. Tiểu quốc Tiên Ti lại dám gửi thư cầu hôn Công chúa, nếu khước từ sẽ tấn công xuống phương Nam, rung chuyển cả Đại Chu.
Triều đình muốn chọn một Công chúa "đủ lớn, đủ yêu dân", nhưng cuối cùng người bị đưa ra... lại là ta.
Ta vốn không được sủng ái, địa vị cũng không cao – không thấp, hoàn toàn không phải lựa chọn hàng đầu. Phụ hoàng sẽ không dâng ta làm vật tế.
Chỉ có điều, người thật sự đẩy ta vào ván cờ ấy, là vị hoàng huynh tốt của ta.
Hắn dùng ta làm quân cờ thay cho Công chúa khác để được phụ hoàng tín dụng, tỏ cảm giác tội lỗi giả tạo để mua chuộc lòng vua.
Hoàng thất – mối liên hệ máu mủ mỏng như sương sớm.
Chúng ta cùng mẹ sinh ra, tưởng như đồng minh trời định, hóa ra chỉ là con cờ trong tay kẻ khác.
Ta không cam lòng, nhưng kháng chỉ vô ích. Hôn nhân đã định, chẳng còn đường lui.
Người Tiên Ti gặp nội loạn, huynh đệ tương tàn, ta như chiến lợi phẩm bị giằng xé giữa họ.
Có lẽ trong mắt họ, việc hành hạ một Công chúa – biểu tượng của Đại Chu – là thú vui để chứng minh thắng lợi.
Ta yếu đuối đã chết sau sự kiện đó. Một con người khác được sinh ra.
Ta cười nhiều hơn, biết dựa vào lòng kẻ mạnh mà nũng nịu, biết ngọt nhạt, biết giả vờ mềm yếu.
Ta mất ba năm để lấy được lòng tin của Kẻ đứng đầu Tiên Ti, rồi hợp tác với Mục Vân Kỳ – đại tướng Đại Chu – diệt sạch người Tiên Ti.
Hai mươi hai tuổi, ta thắng trận trở về, theo cùng đại quân.
Thái tử đã lên ngôi, trở thành Hoàng đế. Hắn dần giống hệt phụ hoàng – cũng vô sỉ như vậy.
Một vài đại thần chỉ trích ta vì giết phu quân người Tiên Ti. Công thì có, nhưng tội cũng đầy.
Ta vẫn mỉm cười, dắt con trai trưởng của hắn vào phủ, nâng niu yêu chiều trên tay.
Ba ngày sau, hắn quỳ gối trước phủ Công chúa, cầu xin ta trả lại con trai.
Lúc ta trả đứa trẻ cho hắn, nó vẫn còn thoi thóp, sống dở chết dở.
Một vị công chúa đẹp như vậy, mà tâm can thì ác độc được hình thành tự bao giờ.
Ta là công thần của Đại Chu, lại thân thiết với Mục tướng quân, từ nay về sau ai muốn đụng đến ta… nên nghĩ lại cho kỹ.
Ký ức của ta dừng lại ở đó. Ta vẫn không nhớ mình đã cắt đứt với hoàng huynh từ bao giờ, cũng chẳng rõ Tạ Lăng Viễn trở thành người yêu của ta như thế nào.
Chỉ nhớ mang máng… một ngày trước khi ta thành thân sang Tiên Ti, chính hắn đến gặp ta, đưa một phong thư, giúp ta nối quan hệ với tướng quân Mục.
Hắn giúp ta một việc lớn như vậy, ta sao có thể vì dục vọng mà đẩy cả nhà hắn vào đường cùng?
Nghĩ đến đó, ta trừng mắt nhìn hắn: "Ta vẫn không hiểu, vì sao Thái phó lại vào phủ ta? Nếu Ta trước kia bất kính, Thái phó hẳn đã sớm rời xa ta rồi chứ."
Khóe môi hắn khẽ cong, ánh mắt nghĩ điều gì đó mơ hồ:
"Vậy… Công chúa muốn sao?"
"Nàng là ân nhân cứu mạng của ta. Gả cho nàng, là ta tự nguyện."
...
Hở?
Ta há hốc miệng. Tiếng sét nổ ầm trong đầu. Không những lời đồn hoàn toàn sai, mà… hắn còn tự nguyện?
Ta thấy mặt mình nóng ran. Trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh hắn ôm ta thật chặt buổi sáng ta mới tỉnh.
Thật là khủng khiếp.
Người đang ở ngay trước mắt, đầu óc ta không thể nghĩ lung tung nữa!
"Trí Thanh đang nghĩ gì đấy…"
Hắn cúi sát lại, mùi thuốc thoang thoảng trên người hắn trộn vào hơi ấm. Khoảng cách này… quá gần.
"Trước kia, nàng rất thích trói ta lại. Còn thích bắt ta van xin, khóc lóc. Trí Thanh nàng thật sự không nhớ chút nào sao?"
Ầm.
Ta chết lặng. Lẽ nào ta đã… tệ đến thế???
Hắn lại tiến thêm một bước, khuôn mặt điển trai ấy mang theo cảm xúc khó tả: "Mong Điện hạ chiếu cố nhiều hơn."
Kể từ đó, mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Vì chuyện cũ với người trước ở Tiên Ti, ta vốn nên từ chối.
Nhưng… người đó trước mặt ta là hắn.
Chỉ cần một cái liếc mắt, một hơi thở, tim ta đã không chịu nghe lời.
Một đêm... thăng hoa.