Trưởng Công Chúa Đã Không Còn Là Ta - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Khi ta mở mắt ra lần nữa, đầu đau như búa bổ. Những ký ức hỗn loạn , cuối cùng ta cũng nhớ ra mọi chuyện.

 

Sau khi trở lại triều đình, quan hệ với hoàng huynh không còn nhưa xưa, nhưng bề ngoài vẫn duy trì bình thường.

 

Lý do hắn ra tay với ta… là bởi vì ta đã cứu một người – một người ta không nên cứu.

 

Người đó là Tạ Lăng Viễn – tay phải của Thái thượng hoàng, cũng là người từng có hôn ước với một vị tiểu thư mà hắn thích.

 

Hai người bất hòa, không ai rõ lý do thực sự.

 

Cho đến vài tháng trước, đột nhiên có tin đồn trong cung nói có một phi tần dung mạo rất giống vị hôn thê của Tạ Lăng Viễn.

 

Chuyện đó… cần gì đoán nhiều? Chính hoàng huynh tốt của ta đã động tâm, ép nàng ấy đưa vào cung, phong làm Hoàng hậu.

 

Chuyện này chẳng khác nào đẩy nhà họ Tạ vào thế khó. 

 

Không điều tra thì mất mặt, điều tra thì động đến đương kim Hoàng đế.

 

Tạ Lăng Viễn chỉ đành cắn răng nói nàng ấy chỉ là người có diện mạo tương tự, tuyệt không phải vị hôn thê năm xưa.

 

Nếu chỉ như thế thì tốt rồi. Hắn – đố kị, liền mượn cớ phản quốc, kéo chàng cùng nhà họ Tạ đến cái chết.

 

Ta và Mục tướng quân đã liều mạng ngăn cản, nhưng hoàng huynh vẫn cố chấp muốn trảm cả nhà họ Tạ. Hắn không sợ lòng dân phẫn nộ hay sao?

 

Cuối cùng, Tạ Lăng Viễn dẫn cả nhà phủ Tạ đứng ra, dập đầu trước điện, dứt khoát giữ mình trung nghĩa.

 

Dù sao họ cũng từng là thần tử khai quốc, lại là thầy của Hoàng đế. Sau khi lên ngôi, hắn dần để lộ bản chất kiêu ngạo, không thèm che đậy quyền lực.

 

Sau bao cố gắng, cuối cùng nhà họ Tạ được xóa tội. Phụ thân Tạ cáo lão hồi hương, Tạ Lăng Viễn tiếp tục lưu lại triều đình.

 

Nhưng ta chẳng thể đoán nổi hắn đang nghĩ gì. Hắn từ quan, đến ở lại phủ Công chúa – nơi ta ở, rồi… dâng mình cho ta.

 

Vài ngày trước, ta uống say, lại bị người hạ độc. Đang định uống nước lạnh cho tỉnh, hắn ngăn lại. Ta định đi tắm, hắn lại nói sẽ pha nước nóng giúp ta.

 

Ta quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt sáng nhạt ấy đã ửng đỏ. 

 

Hắn nhìn ta, lúng túng nhưng ánh nhìn lại kiên định đến đau lòng.

 

Ta chỉ nhớ sau khi tắm xong, tỉnh dậy thì đã nằm cạnh hắn.

 

Chỉ nhớ mơ hồ rằng… đêm đó ta đã điên cuồng giày vò hắn.

 

Ký ức nhòe nhoẹt như sóng, ta nhớ mình đã trói tay hắn bằng xích bạc, vẫn cười như không có gì xảy ra.

 

Hắn không kháng cự, không trách mắng, chỉ cười với ta.

 

Tạ Lăng Viễn… là một kẻ ngạo khí bức người, sao lại cam lòng chịu đựng ta đến thế?

 

Chỉ vì từng cứu mạng ta thôi sao?

 

Năm đó ta từng yêu hắn đến điên cuồng, nhưng tình cảm thiếu niên sớm đã chết từ năm năm trước.

 

Hắn nghĩ báo đáp ta nên mới làm thế ư?

 

…Thật phiền phức.

 

Có lẽ do động tác của ta đánh thức hắn, hàng mi hắn khẽ run, mắt mở ra.

 

"Chỉ Thanh…"

 

Hắn ghé sát, định hôn ta. Ta nghiêng đầu tránh đi.

 

Đôi mắt sáng như thủy tinh nhìn ta, ánh nhìn bình thản mà dồn nén: "Công chúa đã khôi phục ký ức rồi sao?"

 

Ta khẽ gật đầu, giả vờ bình tĩnh, lẳng lặng mặc lại y phục.

 

"Chuyện đó… chỉ là ngoài ý muốn thôi. Thái phó, người hãy quên đi thì hơn."

 

"Hai lần ngoài ý muốn à?"

 

 

Tạ Lăng Viễn đứng dậy, tiến lại gần, vết xước ở cổ vẫn còn đó.

 

"Công chúa, sau khi cùng ta hoan ái, lại muốn vứt bỏ ta?"

 

Khoảng cách quá gần, hơi thở hắn phả lên cổ ta, lạnh như sương tuyết đầu núi, làm đầu óc ta càng thêm rối loạn.

 

"Ta không mong gì nhiều. Chỉ muốn… mãi mãi ở bên cạnh nàng."

 

6

Lúc đó là mùa thu săn bắn, lá cây vừa chuyển sang sắc vàng.

 

Tạ Lăng Viễn xuất hiện trong đoàn săn với thân phận nam sủng của ta.

 

Đám đại thần kẻ cười nhạt, người lộ vẻ thương hại, nhưng hắn lại thản nhiên như không, thỉnh thoảng còn giúp ta chải tóc.

 

Ánh mắt của hoàng huynh thì khác – lạnh lùng đến mức khiến người rợn gáy. Nhưng lạ lùng thay, ánh nhìn ấy không hướng về Tạ Lăng Viễn... mà là hướng thẳng về ta.

 

Ta đã sớm cảm nhận được. Hắn sợ ta.

 

Năm năm trước đẩy ta xuất giá là vì sợ. Giờ lại âm thầm hạ độc cũng là vì sợ.

 

Nếu trước đây ta từng ngây thơ tin rằng giữa chúng ta vẫn còn chút tình thân, thì giờ — các hoàng tử đều đã chết, Công chúa còn lại hoặc đã gả, hoặc từ nhỏ đã bị giết chết.

 

Ta, người duy nhất còn sống sót, lại mang trên mình vinh quang quá mức — cũng chính là cái gai trong mắt hắn.

Hắn không muốn để ta sống.

 

Người từng cõng ta khắp nơi khi còn nhỏ, nay đã thay lòng đổi dạ đến chẳng còn nhận ra.

 

Chẳng lẽ hắn đã quên lời hứa với mẫu hậu trước khi bà ra đi?

 

Quyền lực, đúng là thứ có thể bào mòn hết thảy nhân cách con người.

 

Nhưng nếu muốn tồn tại, ta phải trở nên mạnh mẽ hơn cả quyền lực.

 

Mùa săn bắt đầu. Ta thay y phục cưỡi ngựa, giương cung leo lên ngựa bằng một động tác gọn gàng.

 

Năm năm ở Tiên Bắc, ta học được cách sinh tồn bằng mũi tên và móng ngựa.

 

Hoàng huynh dẫn binh tiến vào rừng rậm. Ta âm thầm bám theo.

 

Ánh sáng xuyên qua kẽ lá rậm rạp, cả khu rừng im phăng phắc — không có lấy một tiếng chim hót hay tiếng côn trùng.

 

Bản năng mách bảo ta: có biến !!!

 

 

Tiếng dây cung bật lên khe khẽ.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo