Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta là nữ nhi. Dù đã xưng đế, trong mắt triều thần vẫn là điều khó chấp nhận. Nếu ta sinh ra một đứa con trai, dù còn nhỏ, chẳng cần biết thông minh đến đâu, bọn họ cũng sẽ tìm cách nâng nó lên làm Thái tử – để biến nó thành cái bóng chống lại ta.
Ta không thể để điều đó xảy ra.
Hơn thế nữa… nếu đứa trẻ ấy là con của ta và Tạ Lăng Viễn, thì nhà họ Tạ – vốn có địa vị vững chắc và tiếng nói lớn trong triều đình – sẽ lập tức bị đặt vào tâm điểm của mọi ngờ vực. Chuyện thân tộc bên ngoại nhúng tay vào triều chính… xưa nay luôn là mầm họa.
Vì vậy, không có con… lại là chuyện tốt.
Khi ta kể hết mọi chuyện cho Tạ Lăng Viễn, hắn không nói lời nào, chỉ cúi người áp mặt vào bụng ta, như thể đang lắng nghe điều gì đó từ sâu bên trong.
Giọng hắn khẽ vang bên tai:
“Lúc ấy... chắc đau lắm.”
Quả thực, cơn đau năm đó như kim đâm từng khắc vào ruột gan. Nhưng theo năm tháng, ta đã học cách bỏ qua nó.
Sau đó, triều thần họp bàn, đề nghị lựa chọn vài đứa bé trong tông thất, đưa vào cung nuôi dạy từ nhỏ, nhận làm con nuôi.
Chuyện này không phải chưa từng có tiền lệ. Khi ta duyệt qua danh sách, những tiếng thúc ép cũng dần im lặng.
Nhớ có một lần ở Dương Tâm điện, các đại thần đang tranh luận gay gắt về nhân sự. Tạ Lăng Viễn bất ngờ bước vào, tay bưng khay canh ngọt, cười nhạt không nói.
Một số người như bị dội một gáo nước lạnh, lập tức cúi đầu, im thin thít.
Tối hôm đó, hắn rót trà cho ta, vẫn là vẻ ôn hòa thường ngày.
Hắn nói:
"Chỉ cần Trí Thanh không sợ ta... thì những thứ khác không còn quan trọng."
9
Theo quan điểm của Tạ Lăng Viễn, Tạ Lăng Viễn là trưởng tử có triển vọng nhất nhà họ Tạ.
Từ nhỏ đã có tài năng xuất chúng. Năm mười tám tuổi, hắn đã đứng đầu ba kỳ khảo thí lớn trong triều, trở thành người nổi tiếng nhất thời bấy giờ.
Sau này hắn được phong là Thái Phủ và giảng dạy tại Quốc học viện.
Nhiều hoàng tử... đều vô năng. Hoàng tử thứ ba thì ngu ngốc. Người được hoàng đế sủng ái nhưng lại hư hỏng.
Thái tử điện hạ trông có vẻ khiêm nhường và hiền lành, nhưng thực chất lại là người mưu mô và vô tình.
Người nhà Tạ Lăng Viễn đã nhiều lần thúc giục hắn chọn một bên, nhưng sau khi xem xét xung quanh, hắn không muốn chọn bất kỳ bên nào.
Cho đến khi hắn gặp được ta – công chúa thứ tư Mạnh Chỉ Thanh, một người thông minh, ham học, biết lễ nghi và cách ứng xử.
Ý kiến của ta được hắn đánh giá cao, so với những lời bàn của các hoàng huynh còn thấu đáo hơn. Dần dần, ta cũng học cách kín đáo hơn, không để lộ quá nhiều suy nghĩ.
Không lâu sau, nhiều lời tâu của hoàng tử đã mang dấu vết từ những cuộc trò chuyện giữa ta và hắn.
Hiếm có người biết tiết chế như ta.
Dù chỉ là học cùng nhau, ta cũng không phô trương hay làm người khác khó xử. Có thể chỉ vài lời là khiến đối phương cứng họng, nhưng ta luôn giữ chừng mực.
Hoàng thất xưa nay chỉ quen tranh quyền đoạt lợi, chưa từng hiểu đâu là giá trị thật sự.
Còn ta thì biết rõ.
Tạ Lăng Viễn bắt đầu để ý đến ta. Ta đưa thuốc cho một thái giám bị thương, thấy tay cung nữ nứt nẻ vì rét, hôm sau ta dặn chuẩn bị sẵn túi sưởi cho họ.
Tuy bề ngoài ta nhỏ nhắn, nhưng bên trong lại cứng cỏi và bao dung. Tâm tính ta giống như ánh nắng xuyên qua tầng mây lạnh.
Sau đó, ta bị hoàng huynh bỏ rơi, bị lợi dụng trong cuộc tranh đoạt ngôi vị. Tạ Lăng Viễn đã cố nói đỡ cho ta, nhưng hoàng huynh lại bắt đầu nghi kỵ.
Dù sao thì nhà họ Tạ của Tam hoàng tử cũng là nhà họ Tạ, hắn càng can thiệp, thái tử càng cảnh giác.
Ta cuối cùng cũng chịu gả đi. Hắn đến gặp ta trước lúc ta rời kinh. Khuôn mặt tròn trịa của ta nhòe trong nước mắt, khiến lòng hắn chấn động.
Hắn có một người bạn thân là Mục Vân Kỳ – tướng giữ phương bắc – cũng là người hắn tin cậy nhất.
Hắn trao cho ta một phong thư mật. Ta ngẩng mặt nhìn hắn. Đôi mắt hạnh nhân vốn luôn mỉm cười giờ đã ầng ậc nước. Khóe mắt và chóp mũi ta đỏ hoe. Dù cố nén, nước mắt vẫn rơi xuống từng giọt.
Ngực hắn như thắt lại. Trước kia hắn xót cho hoàn cảnh của ta, nhưng khoảnh khắc đó, hắn đau thật sự.
Hôn nhân vốn chỉ là sắp đặt giữa quyền và thế. Nếu người nam bất tài, người nữ tất sẽ bị khinh rẻ.
Hắn đứng trên tường thành, nhìn đoàn xe ngựa rời đi, trong lòng dâng lên khát vọng lật đổ mọi thứ.
Bệnh của Đại Chu không phải da thịt mà đã thấm vào xương tủy, không mổ thì không cứu được.
Biên cương rối loạn, vì có kẻ cố tình chiếm đoạt quân lương. Ngay cả nhà họ Tạ... cũng khó gọi là thanh sạch.
Quan trong triều đều lo vơ vét, hôn sự rồi cũng đổ vỡ vì lòng người đổi thay.
Hắn sống trong những tháng ngày u uất, cho đến khi nghe tin vị hôn thê của mình qua đời.
Nàng mất rất đột ngột. Bệnh nặng sau một lần lên núi lễ Phật.
Lễ Phật ư? Trước đó vài ngày, thái tử cũng lên núi.
Hắn cho người điều tra, rồi chỉ cười nhạt. Thái tử Mạnh Triệu, bề ngoài là bậc quân tử, bên trong lại là kẻ vô liêm sỉ.
Là chủ tử, lại muốn chiếm cả thê tử của người khác, hắn còn chuyện gì không dám làm?
Thái tử không phù hợp, và nhiều hoàng tử khác cũng vậy. Ứng cử viên mà hắn chọn đã đi Tiên Ti.