Trưởng Công Chúa Đã Không Còn Là Ta - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Năm năm sau, hắn ngấm ngầm gây sóng gió trong triều, ra sức kết đồng minh, và cuối cùng đưa được ta trở lại kinh thành.

 

Nhưng cô gái từng ngây thơ ấy giờ đã trưởng thành nhiều, cũng đã có nhiều tính toán và không dễ điều khiển.

 

Theo đúng toan tính, Huynh trưởng diệt sạch các hoàng huynh, lên ngôi. Ta trở thành trưởng công chúa được người người ngưỡng vọng.

 

Nhưng trong triều. Một số người còn lợi dụng chuyện ta giết phu quân để công kích.

 

Nếu không có công từ việc ổn đinh biên cương, dẹp loạn tộc Ty Ty chắc ta cũng khó xử?

 

Một đám đàn ông bất tài lại dám buông lời nhục mạ người có công. Dù là nữ tử, ta vẫn mạnh hơn họ nhiều lần.

 

Chẳng lẽ chỉ vì ta là nữ nhân mà thành quả phải bị xóa bỏ?

Kẻ yếu thì ghen tức.

 

Người ta từng xem là rụt rè giờ lại đầy bản lĩnh, như thể chẳng hề hay biết gì.

 

Tạ Lăng Viễn cũng trở thành cánh tay đắc lực bên cạnh ta.

 

10. 

 

Về sau, những người được Tạ Lăng Viễn sắp xếp để thăng quan tiến chức dần dần, bao gồm một đạo sĩ giỏi luyện đan và một thái giám giỏi nịnh bợ. 

 

Hoàng huynh được tâng bốc hết mực, còn phụ hoàng ngày một già và qua đời sau đó.

 

Khi hoàng huynh bắt đầu cư xử ngạo mạn và hành động tuỳ tiện, việc hắn cướp đoạt thê tử của Tạ Lăng Viễn đã bị phơi bày.

 

Tạ Lăng Viễn trong tầm ngắm, không chỉ hắn mà cả gia tộc.

 

Quả nhiên, Hoàng huynh muốn giết hắn.

 

Lúc Hoàng huynh còn là thái tử, hắn chỉ tỏ ra cung kính bề ngoài, chứ trong lòng luôn nghi kỵ, cho rằng kẻ khác còn ẩn giấu mưu mô.

 

Dù là người nhà bên ngoại của Tam hoàng tử, Tạ Lăng Viễn cũng chưa từng làm điều gì khuất tất trong việc dạy dỗ hay phụng sự triều đình.

 

Hoàng huynh, hắn đa nghi đến mức không tưởng. Chẳng trách quốc sự rối loạn. Hắn cứ nghĩ mình đã tối cao rồi, nên cần thảo sức vùng vẫy.

 

Giờ đây, hành vi ô uế của hắn lộ ra, việc đầu tiên là lấy cớ để trấn áp nhà họ Tạ.

 

Không lâu sau khi Tạ Lăng Viễn bị giam, hắn bị thẩm tra tấn, nhiều lần đều chịu cực hình.

 

Lúc ấy, ta bước vào, mắt đỏ hoe, cẩn thận lau đi từng vết thương cho hắn.

 

Ta dùng khăn tay ẩm nhẹ lau từng vệt máu, vừa xót xa vừa tê dại.

 

Ta còn... thổi nhẹ lên vết thương, lòng Tạ Lăng Viễn như được động viên tiếp thêm nghị lực. Hắn biết, hắn đã không chọn sai người. Dù khó khăn đến đâu, hắn cũng mở đường cho ta.

 

Không lâu sau, Mục Vân Kỳ và ta đã sắp xếp ổn thỏa, nhà họ Tạ được trả tự do mà không bị liên lụy.

 

Phụ thân hắn từ quan về quê, còn Tạ Lăng Viễn thì không muốn vào triều nữa, bởi hắn không cho rằng Hoàng huynh xứng đáng làm quân vương.

 

Điều duy nhất hắn muốn, là được ở gần trưởng công chúa ta.

 

Hắn viện cớ cầu thân, rồi chuyển vào phủ công chúa. Ta ra vẻ bất lực, thường xuyên hỏi bao giờ thì hắn mới chịu chuyển đi.

 

Nhưng Tạ Lăng Viễn sống rất an nhàn, còn mang tất cả hoa của hắn đến, ngày ngày chăm cây tưới hoa, dần hiểu từng sở thích và tính tình của ta.

 

Lòng ta không khỏi lay động. Người thầy năm xưa từng nhìn ta bằng ánh mắt sáng , nay đã thay đổi nhiều đến nhường ấy.

 

Hắn thầm nghĩ, ta hấp dẫn đến mức khiến người không thể không để mắt.

 

Cho đến đêm nọ, khi ta vội vã đi qua hành lang, người vẫn còn vương mùi phấn Hợp Hoan, thì mật vệ báo về: có người hạ dược ta.

 

Kẻ hạ dược chính là Hoàng huynh. Hắn dâm loạn, vừa bị ngự sử vạch tội. Mỗi ngày trong điện đều có người chết, nên hắn cần một cái cớ để đánh lạc hướng.

 

Tạ Lăng Viễn ngăn ta lại, mời vào viện uống trà. Má ta đỏ bừng vì dược tính, tai cũng nóng ran. Ta chậm rãi cất tiếng, giọng lạc đi.

 

Thân thể ta toát ra vẻ quyến rũ mê người, ngay cả ánh mắt ta nhìn hắn cũng khiến tim hắn loạn nhịp.

 

Hắn chờ thuốc phát tác, cồn cào đến không thể ăn nổi, nhưng ta lại gắng gượng đứng dậy, định rời đi.

 

Bao nhiêu nữ tử trong phủ, đều không thể so được với ta... Hắn không thể để ta đi như vậy.

"Đừng gọi người khác, có thể không..." Hắn vẫn nghĩ mình cũng xem được là nam tử tuấn tú, từng được bao tiểu thư quyền quý để mắt.

 

Thế nhưng đến lúc đối diện người trong lòng, hắn lại chần chừ, không biết có giữ nổi mỹ nhân.

 

Cuối cùng, hắn đã thành công. Từ cảm giác nhói buốt khi ta lau thuốc trong ngục, đến dư vị triền miên đêm đó.

 

Hắn đưa ta tiến thêm một bước, và hắn sẵn sàng chấp nhận tất cả.

 

Má ta đỏ bừng, hơi thở ngượng ngùng, nhưng lại dùng dây bạc khoá tay hắn lại...

 

Không ngờ, khi tỉnh dậy, ta đã mất trí nhớ. Ký ức dừng lại trước khi ta tới Tiên Bắc, khi ta vẫn là một thiếu nữ ngây thơ.

 

Ta nghe theo lời đồn, tưởng chính ta đã đẩy nhà họ Tạ vào lao lý. Vì thế, ta dè dặt thử lòng hắn. Nhìn dáng vẻ giả vờ bình tĩnh của ta, Tạ Lăng Viễn vừa an ủi, vừa khẽ ích kỷ.

 

Hắn khiến ta hiểu lầm rằng chúng ta đã lén lút bên nhau từ lâu.

 

 

Rồi hắn nhân cơ hội, tiến xa hơn nữa...

Chúng ta đáng lý phải là vua và thần tử, chứ không phải dây dưa mập mờ như hiện tại.

 

Nhưng ánh mắt ta luôn khiến hắn xao động.

 

Bao nhiêu mưu tính kỹ lưỡng, cuối cùng vẫn có điều gì đó lệch hướng. Ta chỉ mong lối rẽ này không dẫn đến kết cục tàn khốc.

 

Mạnh Chỉ Thanh, ta đã đưa nàng đến đỉnh cao quyền lực, và ta thật lòng với người. Xin đừng phản bội ta...

 

Thời gian sau, Hoàng huynh càng thêm ngông cuồng đúng như dự liệu. Hắn tiêu xài phóng túng, cướp vợ dân, chém giết vô độ.

 

 

Kết cục của hắn, là cái chết.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo