Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự suy tàn của họ Tạ khiến các thế gia còn lại tỉnh ngộ mà tập trung công việc của mình.
Nếu Hoàng huynh khôn ngoan, chậm rãi tiến từng bước, có lẽ đã thành công. Nhưng tính hắn nóng nảy, lại nghi kỵ, khiến ai nấy đều oán.
Trong cuộc săn mùa thu cuối cùng, trăm họ cùng nổi dậy, vây giết hoàng đế.
Điều Tạ Lăng Viễn nhớ nhất không phải là cái chết của Hoàng huynh, mà là khoảnh khắc Ta che chắn cho hắn giữa cơn hỗn loạn.
Ta như một con mèo ngoan ngoãn cuộn mình trong lòng hắn.
Hắn rất hài lòng với vị quân vương mà mình đã lựa chọn.
Còn các đại thần trong triều, so với Hoàng huynh, thì bây giờ họ chỉ có thể im lặng gật đầu.
...
Gần đây, họ Tạ có ý định trở lại Bắc Kinh, nhưng hắn bảo họ về lại. Ta biết, hắn đang tránh nghi ngờ.
Nếu nhà họ Tạ lên cao, hắn sẽ không còn là người đứng sau nữa. Hắn cắt đứt sớm, sau này ta khỏi khó xử.
Dạo gần đây hắn rất thích bào chế thuốc. Dù ta hơi lo hắn đầu độc mình, nhưng vẫn nhận mọi món hắn đưa.
Ta luôn cảm thấy nếu thật sự muốn giết ta, ta cũng chẳng ngăn được... nên đành bỏ qua mà ăn cho yên chuyện.
Chỉ là mấy hôm trước, thuốc đắng hơn hẳn. Mà ta có làm gì quá đâu... đúng không?
Chẳng phải chỉ khen ngợi hắn thêm vài câu thôi sao? Người đó là khuôn mẫu cho văn sĩ thiên hạ, khen nhiều cũng đâu có sai.
Hay là vì Mục Vân Kỳ lúc về kinh tặng ta nhiều báu vật quá? Hắn là công thần biên cương, ta ban thưởng hậu hĩ cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Ta cố đoán mấy suy nghĩ nhỏ nhặt ấy rồi quay lại cung Dưỡng Tâm. Hắn đang lật một quyển sách, là về... ái tình cổ xưa ở Nam Tân Cương.
Không cần đâu...
Đêm đó ta rất chi là thăng hoa. Hắn muốn đổi tư thế mấy lần, ta nghiến răng nói không mệt. Cuối cùng, hắn đè ta xuống: “Nàng không mệt, sao còn ngập ngừng? Bao giờ ta mới được ra?"
Sau đó, ta ôm lấy hắn, dụi đầu vào ngực: ", ta yêu chàng nhất."
Hắn nhướn mày, ngân nga một tiếng.
"Ừm" là có ý gì? Ta tiếp lời: "Trong lòng ta chỉ có chàng."
Hắn xoa lưng ta, cười khẽ, không nhắc đến thứ tình độc kia.
Ta thấy như bị nhột trong lòng, nhưng hắn vẫn điềm nhiên.
Ta đành hét: "Dù sao thì, không được cho ta uống thứ đắng đó nữa đâu đấy!"
"Ta cứ tưởng bệ hạ yêu ta thật, hóa ra chỉ vì ......"
Ta rùng mình: "Trong lòng ta chỉ có chàng, đừng đối xử vậy với ta..."
"Bệ hạ, ai ngốc thế? thuốc đắng mới mau khoẻ bệnh"
Ta thở phào đôi chút, vẫn nũng nịu vài câu mới chịu ngủ.
Nửa đêm, ta bị gió lạnh làm tỉnh. Ngẩng đầu lên, thấy Tạ Lăng Viễn đang ngồi bên cửa sổ. Hắn cười, nhìn ra ngoài.
Xong, hắn quay lại ôm ta, ánh mắt lạnh tanh, hôn lên trán ta.
Chết tiệt, ta biết hắn yểm tình chú lên ta thật rồi.
Suốt mấy ngày, ta lải nhải mấy lời âu yếm, lòng ghen tuông thì dâng trào không chịu nổi.
Lưng đau, eo mỏi, mà tối nào ta cũng đòi đi chơi với hắn.
Cho cho người mang thuốc về kiểm tra... hóa ra là thuốc bổ khí huyết.
...
Cảm ơn... Lăng Viễn!
Khi ta hỏi hắn về thuốc ấy, hắn nhìn ta vô tội: "Đã nói rồi, tình độc chỉ là lời đồn thôi."
"À, nàng hỏi vì sao hôm đó ta ném thuốc đi à? Vì ta quên cho cam thảo. Với cả... dạo này nàng tốt với ta quá, nên ta bận làm lại mẻ mới ít đắng hơn."
Ta thất vọng quá. Lưng ta cũng đau quá!