Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi đến khi màn đêm buông xuống, tuyết mới thật sự rơi dày.
Ban đầu, những bông tuyết nhỏ vụn chỉ rơi thưa thớt, nhưng chẳng mấy chốc đã trở thành những đóa hoa tuyết lớn như lông ngỗng, lặng lẽ phủ xuống hoàng thành đang dần tắt đèn. Dưới sự tương phản của màu trắng dày đặc ấy, bức tường cung son đỏ hiện ra vài phần lạnh lẽo tiêu điều. Nàng ngồi trên nhuyễn tháp bên cửa sổ noãn các, đầu ngón tay vô thức lướt qua song cửa bằng gỗ tử đàn lạnh lẽo, nhưng ánh mắt lại xuyên qua bóng ảnh mờ ảo trên giấy dán cửa sổ, khóa chặt lấy bóng hình áo đen vụt qua nơi cửa hông của phủ đệ.
Là phò mã, Cố Vân.
Động tác hắn cực nhanh, tựa như một cái bóng hòa vào màn đêm, trên vai vác theo một tay nải vải thô chẳng hề tương xứng với thân phận võ tướng, căng phồng. Hình dáng đó, cho dù nhắm mắt nàng cũng có thể hình dung ra được – Là thuốc trị thương, là lương khô, là sự ấm áp bình dị mà cũng bí ẩn nhất cần có để duy trì sinh mệnh của một người khác. Gió lạnh cuốn theo những hạt tuyết, tựa như dao cắt lướt qua sân viện, thổi những chiếc đèn lồng dưới mái hiên điên cuồng chao đảo, ánh sáng chập chờn chiếu lên bóng lưng vội vã rời đi của hắn, cuối cùng bị bóng tối vô biên hoàn toàn nuốt chửng.
Trong noãn các, than bạc cháy cực vượng, hơi ấm hun người, nhưng chén trà Quân Sơn Ngân Châm vừa pha trên kỷ án, khói nóng lượn lờ đã tan hết. Nước trà màu xanh biếc đọng lại dưới đáy chén sứ trắng tinh xảo, tựa một khối ngọc lạnh trầm tĩnh. Nàng vươn tay nâng chén, sự buốt giá từ đầu ngón tay truyền đến tận kẽ xương.
“Điện hạ.” chưởng sự cung nữ Vân Tụ đứng hầu phía sau cất giọng thật khẽ, mang theo một tia lo lắng khó có thể nhận ra, “Đêm đã khuya, tuyết lại rơi dày, phò mã gia người…”
“Không sao.” Nàng đưa chén trà lạnh lẽo lên kề môi, đầu lưỡi chỉ nếm được một vị lạnh lẽo chát chúa. “Tướng quân… Tự có chốn để đi.”
Chốn để đi của hắn, từ trước đến nay chỉ có một – Tòa biệt viện đổ nát ở phía tây thành đã sớm hoang phế, bị dây leo và những lời đồn đại quấn quanh. Nơi đó giấu một tội phạm bị truy nã gắt gao nhất triều Đại Lương, biểu tỷ của nàng, Thẩm Thanh Y, người từng vang danh kinh thành, được mệnh danh là minh châu của đế quốc. Mười mấy năm trước, vị thiếu tướng quân thanh mai trúc mã của nàng ấy, người tràn đầy khí phách hăng hái, bị gán cho tội danh mưu nghịch động trời, cả nhà đầu rơi máu chảy nơi pháp trường. Chỉ có nàng ấy, tựa một giọt nước hòa vào biển cả sôi trào, biến mất không dấu vết một cách kỳ diệu, để lại những bức họa truy nã dán khắp thành. Trái tim của Cố Vân, cũng theo sự biến mất của nàng ấy, chìm vào vực sâu không ai có thể dò tới.
Nàng sớm đã biết. Từ mỗi lần hắn trở về lúc đêm khuya, trên huyền giáp vương mùi thuốc thanh lạnh không thuộc về chiến trường; Từ những lúc hắn thỉnh thoảng thất thần, nơi đáy mắt là nét u uất không thể hóa giải; Từ thái độ trước sau vẫn luôn tương kính như tân đối với nàng, nhưng vĩnh viễn ngăn cách bởi một bức tường vô hình… Từng chút, từng chút, ghép lại thành một sự thật rõ ràng đến nhức nhối. Hắn bảo vệ Thẩm Thanh Y, giống như bảo vệ một vị thần minh đã sớm đánh mất, chống lại toàn bộ pháp độ nghiêm ngặt của đế quốc và ý chí tàn nhẫn của phụ hoàng.
Mà nàng, trưởng công chúa của Đại Lương, Tiêu Lệnh Nghi, đã chọn cách im lặng. Nàng mặc cho bí mật này bén rễ nảy mầm trong đáy lòng, lớn lên thành một vùng hoang vu đầy gai góc. Im lặng, là phẩm giá duy nhất đang lung lay sắp đổ mà nàng có thể giữ lại trong vở kịch ba người.
Tuyết, rơi ngày một mau hơn, lả tả đập vào giấy dán cửa sổ, tựa như vô số tiếng thở dài vụn vỡ.
Một cơn cuồng phong ấp ủ đã lâu, cuối cùng cũng cuốn theo mùi máu tanh bao trùm toàn bộ hoàng thành.
Thủ lĩnh quân phản loạn Trần Mãng, một tên kiêu hùng xuất thân từ dân gian, nghe đồn sức mạnh có thể nhấc bổng cả đỉnh đồng, chẳng biết làm cách nào đã dò ra được tin tức Thẩm Thanh Y ẩn thân trong căn nhà hoang. Hắn ta hận thấu xương huyết mạch nhà họ Thẩm vốn có muôn vàn dây mơ rễ má với triều đình, càng muốn dùng máu tươi của vị minh châu tiền triều này để tế cờ. Vào một đêm khuya gió tuyết dữ dội nhất, quân phản loạn như một cơn sóng ngầm cuồn cuộn, đánh sập bức tường vây vốn đã không thể chịu nổi một đòn của tòa biệt viện.
Lúc nàng đến nơi, đã là rạng sáng. Gió tuyết có phần ngớt đi, giữa đất trời là một sự tĩnh lặng chết chóc đầy sát khí. Trong sân viện hoang tàn, tuyết đọng bị giày xéo đến vẩn đục, những vết máu đỏ sẫm đã đông lại tựa như mạng nhện dữ tợn, nhìn thấy mà kinh tâm. Thi thể của quân phản loạn và di hài của thân vệ dưới trướng Cố Vân quấn lấy nhau, lặng lẽ kể lại cuộc chém giết thảm khốc đêm qua.