Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Vân quay lưng về phía nàng, nửa quỳ giữa sân, chiến bào màu đen bị xé rách mấy đường rất lớn, áo giáp mềm bên trong cũng bị một loại hung khí đáng sợ nào đó đập cho lõm vào, loang ra một mảng máu lớn sẫm màu. Lưng hắn hơi khom xuống, bờ vai rộng lớn kịch liệt phập phồng thở dốc. Mà trong lòng hắn, đang ôm chặt một người.
Là Thẩm Thanh Y.
Sắc mặt nàng ấy trắng bệch như giấy vàng, hai mắt nhắm nghiền, trên ngực cắm một mũi tên lông vũ thô kệch nhưng lại chí mạng, đuôi tên vẫn còn khẽ run rẩy. Máu tươi đang từ vạt áo màu thuần sắc của nàng ấy lan ra từng mảng lớn, tựa như đóa hồng mai tuyệt vọng đột nhiên nở rộ trên nền tuyết. Một bàn tay to lớn của Cố Vân đang đè chặt lên miệng vết thương, cố gắng ngăn lại ngọn lửa sinh mệnh đang trào ra mãnh liệt. Giữa kẽ tay hắn, máu nóng không ngừng rỉ ra, nhỏ xuống mặt tuyết lạnh băng, khoét thành từng cái hố nhỏ sâu hoắm, chói mắt.
Hắn ôm nàng ấy, tựa như ôm trân bảo duy nhất còn tồn tại trên thế gian, tất cả sự cứng cỏi, lạnh lùng, đều vỡ tan thành tro bụi trước hơi thở yếu ớt của nàng ấy. Một nỗi sợ hãi gần như sụp đổ và sự điên cuồng bất chấp tất cả, được khắc rõ trên khuôn mặt nghiêng lấm lem máu và bọt tuyết của hắn. Toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn vào người trong lòng, phảng phất như giữa đất trời chỉ còn lại hơi thở yếu ớt của nàng ấy và nhịp tim nặng nề của chính hắn.
Nàng đứng dưới cổng nguyệt động đã tàn lụi, gió tuyết lùa vào cổ áo mang đến cái lạnh thấu xương. Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay để lại vết hằn hình trăng khuyết rớm máu, nhưng nỗi đau đó còn xa mới bằng một phần vạn nỗi đau nơi lồng ngực đang bị xé toạc. Nàng nhìn hắn, trượng phu trên danh nghĩa của nàng, người nàng thầm khao khát nơi sâu thẳm đáy lòng, vì một nữ nhân khác, mà đặt mình vào chốn núi đao biển lửa, thậm chí không tiếc trả giá bằng tính mạng. Còn nàng, chỉ có thể như một kẻ ngoài cuộc đáng thương, đứng từ xa lặng lẽ dõi theo khúc bi ca lấy sinh mệnh làm vật tế này. Một luồng khí lạnh tanh tựa mùi sắt gỉ xộc lên cổ họng, lại bị nàng gắng sức nuốt xuống.
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ gió tuyết của thế gian, dường như đều tràn vào tâm phế của nàng, đóng băng tất cả lời nói.
Mũi tên trên ngực Thẩm Thanh Y không đoạt đi tính mạng của nàng ấy, nhưng lại đẩy nàng ấy vào một vòng xoáy sâu hơn. Phụ hoàng, vị đế vương ngồi trên ngai vàng ngày càng đa nghi tàn nhẫn, đã trút toàn bộ lửa giận và nỗi sỉ nhục của cuộc phản loạn này lên người “dư nghiệt tiền triều” kia. Một đạo thánh chỉ lạnh như băng, định tội nàng ấy là ngọn nguồn của họa loạn, lập tức áp giải đến pháp trường Tây Thị, chém đầu thị chúng.
Ngày hành hình, bầu trời âm u như rót đầy chì. Gió bấc rét buốt cuốn theo cát bụi trên mặt đất, quất vào những gương mặt tê dại hoặc kinh hoàng của đám đông vây xem. Đài cao giữa pháp trường Tây Thị, tựa như một tế đàn khổng lồ, tỏa ra mùi máu tanh đến buồn nôn. Thẩm Thanh Y bị trói quặt hai tay ra sau, quỳ ở đó. Nàng ấy dường như vừa mới tỉnh lại từ cơn hôn mê không lâu, sắc mặt còn trắng hơn cả tuyết đọng trên đài hành hình, đôi môi khô nứt, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước, phảng phất như linh hồn đã sớm rời khỏi thân xác tàn tạ này. Bộ tù phục trên người mỏng manh rách rưới, run lên cầm cập trong gió lạnh. Duy chỉ có chiếc cổ cao thẳng, ưu mỹ như thiên nga của nàng ấy, là toát lên một vẻ cô độc quyết không khuất phục.
Giọng nói của giám trảm quan nghe chói tai và cứng nhắc giữa tiếng gió gào thét: “… Tội phụ Thẩm Thanh Y, câu kết phản tặc, gây họa cho xã tắc, tội ác tày trời! Y luật, trảm lập quyết…”
Thanh quỷ đầu đao nặng trịch được đao phủ giơ cao, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo buốt mắt dưới bầu trời âm u.
“Dừng tay!”
Một tiếng gầm khàn đặc, tựa như dã thú lúc lâm chung, đột nhiên xé toạc bầu không khí ngưng trệ của pháp trường!
Đám đông như bầy ong vỡ tổ, tiếng kinh hô nổi lên như sóng dữ. Chỉ thấy một bóng người nhanh như quỷ mị, tựa như thiên thạch đen đang bốc cháy, mang theo sát khí ác liệt vô song, hiên ngang lao xuống từ mái nhà bên ngoài pháp trường! Trong tay hắn ta là một thanh trường kiếm, kiếm quang tựa như dải lụa trắng, lướt đến đâu, binh lính cản đường ngã rạp như lúa bị gió lốc thổi qua, tiếng kêu thảm thiết vang lên. Máu tươi văng tung tóe ra màu đỏ chói mắt giữa đất trời u ám.
Là hắn ta!
Người vốn nên hóa thành xương khô từ mười mấy năm trước – Thanh mai trúc mã của Thẩm Thanh Y, vị thiếu tướng quân từng vang danh kinh thành, Tạ Hành! Năm tháng và khổ nạn đã khắc lên mặt hắn ta dấu vết phong sương, nhưng đôi mắt ấy lại bùng cháy thứ ánh sáng còn rực rỡ, còn điên cuồng hơn năm xưa, khóa chặt lấy bóng hình xiêu vẹo trên đài cao.