Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn ta như một con hùng sư bị chọc giận đến cùng cực, gắng gượng xé ra một đường máu giữa pháp trường nghiêm ngặt, lao thẳng đến đài hành hình. Đao phủ bị sát thần đột ngột xuất hiện này dọa cho tay run lên, thanh quỷ đầu đao “loảng xoảng” một tiếng rơi xuống mặt đài gỗ. Tạ Hành một cước đá văng tên nha dịch chắn trước mặt Thẩm Thanh Y, lao đến trước mặt nàng ấy, động tác vừa gấp gáp lại vừa mang theo sự dịu dàng khiến người ta đau lòng, một tay giật đứt dây thừng trên người nàng ấy. Đôi tay lấm lem máu và bụi đất run rẩy vuốt lên gò má lạnh băng của nàng ấy, giọng nói nghẹn ngào đứt quãng: “Thanh Y… Thanh Y! Ta đến rồi! Đừng sợ…”
Ngay khoảnh khắc hắn ta ôm lấy Thẩm Thanh Y, biến cố lại xảy ra!
Bên ngoài pháp trường, một tiểu đội phản quân đã bị thu phục, dưới sự xúi giục của tàn dư phe Trần Mãng đột nhiên gây hấn! Sự hỗn loạn lan ra như ôn dịch. Mà sự xuất hiện của Tạ Hành, tựa như một tia lửa rơi vào chảo dầu sôi, hoàn toàn đốt lên sự nghi kỵ và cơn thịnh nộ của phụ hoàng.
“Phản tặc! Nghịch đảng! Quả nhiên là một giuộc!” Phụ hoàng trên đài giám trảm cao cao dựng tạm đột ngột đứng phắt dậy, long bào vì tức giận mà run lên bần bật, sắc mặt tái xanh vặn vẹo, chỉ vào trung tâm hỗn loạn gầm lên giận dữ, “Bắt lại cho trẫm! Giết không tha! Một kẻ cũng không được chừa!”
Giữa cơn hỗn loạn, một bóng người khác tựa như con thiêu thân lao vào lửa, bất chấp tất cả mà xông về phía đôi tình nhân đang ôm nhau.
Là Cố Vân!
Hắn hiển nhiên cũng đã ẩn nấp gần đó, giờ phút này thấy Tạ Hành bại lộ, đao thương của binh lính và tên lạnh của phản quân đồng loạt nhắm vào hai người kia, hắn không thể ẩn mình được nữa. Bóng dáng huyền giáp nhanh như chớp lướt ra, trường kiếm gạt phăng ngọn trường thương đâm vào sau lưng Tạ Hành, nhưng bả vai lại bị một mũi tên lạnh bắn ra từ góc hiểm hóc xuyên thủng! Hắn khẽ hừ một tiếng, nhưng động tác không hề dừng lại, đẩy mạnh Tạ Hành và Thẩm Thanh Y về phía góc tương đối an toàn, còn mình thì xoay người lại, lấy thân làm khiên, nghênh đón những đợt tấn công đang ập đến như thủy triều.
“Cố Vân!” Vành mắt Tạ Hành như muốn rách ra.
“Bảo vệ nàng ấy cho tốt!” Cố Vân chỉ gầm lên ba chữ, liền bị vô số đao quang kiếm ảnh nhấn chìm. Hắn dũng mãnh vô song, nhưng vết tên trên vai và tình thế trước sau đều có địch, khiến hắn như một con mãnh hổ sa vào vũng lầy, giãy giụa vô cùng khó khăn.
“Tốt! Tốt lắm!” Phụ hoàng đứng trên đài cao tức giận đến bật cười, trong mắt là sự độc ác và khoái trá không hề che giấu, giọng nói vang vọng khắp pháp trường, “Cố Vân! Phò mã của trẫm! Dám cả gan tư thông với tội phạm triều đình, câu kết với phản quân! Bắt lại cho trẫm! Xử tử ba kẻ ngày ngay tại chỗ! Để làm gương!”
Thống lĩnh cấm vệ quân nhận lệnh, nhếch mép cười gằn rút bội đao ra, dẫn theo đội ngự tiền thị vệ tinh nhuệ nhất, đằng đằng sát khí áp sát ba người đang bị vây khốn trùng điệp. Cố Vân chống kiếm, nửa quỳ trên đất, vết tên trên vai máu chảy như suối, nhuộm đỏ một mảng lớn giáp trụ, hắn thở hổn hển, nhưng ánh mắt vẫn hung tợn như lang sói. Tạ Hành ôm chặt Thẩm Thanh Y đã hôn mê, che chắn cho nàng ấy ở sau lưng, thanh kiếm trong tay đã mẻ mấy chỗ, hổ khẩu rách toác, máu tươi đầm đìa. Hai người lưng tựa lưng, đối mặt với những binh khí sáng loáng lạnh lẽo đang từng bước áp sát, trong ánh mắt chỉ còn lại sự tuyệt vọng và quyết liệt của con thú cùng đường.
Sự tuyệt vọng lạnh lẽo tựa dây leo độc, quấn chặt lấy trái tim của mỗi người. Sự chống cự của Cố Vân và Tạ Hành ngày càng yếu ớt, lưỡi đao sáng loáng của thống lĩnh cấm vệ quân đã giơ cao.
“Dừng tay!”
Một tiếng quát trong trẻo, không quá lớn, nhưng lại như dùi băng đập vỡ lưu ly, rõ ràng xuyên thấu mọi sự ồn ào và chém giết của pháp trường, mang theo uy nghi không cho phép nghi ngờ, đột ngột vang lên!
Ánh mắt của đám đông, như bị một sợi dây vô hình kéo đi, đồng loạt hướng về phía phát ra âm thanh – Phía sau bên cạnh đài giám trảm.
Nàng, trưởng công chúa của Đại Lương, Tiêu Lệnh Nghi, từng bước từng bước đặt chân lên những bậc thang gỗ lạnh lẽo của đài giám trảm. Mỗi bước chân đều giẫm lên những vũng máu đã đông và tuyết đọng bẩn thỉu, phát ra tiếng cọt kẹt khe khẽ. Vạt váy cung trang thêu hoa văn loan phụng phức tạp kéo lê qua, quét đi bụi trần. Gió lạnh thổi tung những lọn tóc mai bên thái dương của nàng, để lộ ra gương mặt không còn chút huyết sắc, duy chỉ có đôi mắt, sáng đến kinh người, tựa như hàn tinh đã tôi qua lửa, nhìn thẳng về phía vị phụ hoàng đang thịnh nộ trên đài cao.