TỶ TỶ HÃY NUÔI TA - CHƯƠNG 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Chỉ vì tối qua lén ăn nửa cái màn thầu, A cha lại nhẫn tâm muốn gả ta đi.

Ta khóc gần nửa đêm, hai mắt đều sưng húp.

A nương tìm thấy ta, bà nói: “Tiểu Lục, con gả đi, người mà A cha gả con cho là Thủ phủ của trấn, bạc trong nhà ấy à, đếm không xuể đâu.”

Ta lau nước mắt: “Thế nhà đó có màn thầu để ăn không ạ?”

A nương gật đầu: “Không chỉ có màn thầu, còn có cả sủi cảo thơm lừng nữa.”

A nương vừa nhắc đến sủi cảo, ta liền không kìm được mà chảy nước dãi.

Sủi cảo. Đó là thứ ngon lành chỉ có năm mới mới được ăn.

Lần duy nhất ta từng ăn, là khi ca ca A Ngưu nhà bên lén cho ta.

Nhà huynh ấy gói nhân hẹ, thịt chỉ có một tí xíu. Thế mà cũng không thể cưỡng lại được cái ngon của nó.

Nhà ta ăn không nổi sủi cảo, ngay cả màn thầu cũng phải ưu tiên cho các ca ca, tỷ tỷ. Vì họ là con ruột của A cha.

Còn ta là con được A nương nhặt về.

Những năm này, A nương vì nuôi sống ta mà đã gầy đến mức tiều tụy.

“A nương, con gả.” Nghĩ đến đây, ta siết chặt nắm tay: “Đợi con gả sang đó, tích góp đủ màn thầu, sẽ đón người sang ăn cùng.”

A nương nhìn ta khẽ thở dài một tiếng, muốn nói gì đó, cuối cùng lại chẳng nói gì, xoay người rời đi.

Nhà Thủ phủ đó quả nhiên có tiền, áo cưới mang tới còn thêu hoa bằng chỉ vàng. Chỉ là, bị A tỷ lặng lẽ rút hết chỉ vàng đi.

Ta cũng chẳng so đo với tỷ ấy. Số chỉ vàng đó, đủ cho người nhà ta ăn một bữa màn thầu no bụng rồi. Còn ta thì sắp được đi ăn sủi cảo ở nhà Thủ phủ kia.

Thế nhưng đợi đến khi ta tới nhà Thủ phủ mới biết, người mà mình phải gả lại là một lão già đã ngoài sáu mươi.

Lão già đó sáu mươi hai tuổi, đã nằm liệt giường hơn một năm rồi. Tìm ta đến chỉ để tổ chức một việc hỷ, xua đuổi điềm xui.

Thật ra gả cho một lão già ốm yếu cũng chẳng sao. Nếu vận may tốt một chút, chờ lão chết đi, vậy thì bạc trong phủ chẳng phải đều là của một mình ta sao?

Thế nhưng sự thật chứng minh. Có suy nghĩ này không phải chỉ mình ta. Mà là tám người.

Thủ phủ trước khi cưới ta đã có tám vị phu nhân rồi. Họ thân thiết gọi ta là Tiểu Cửu, còn rủ ta cùng đánh mạt chược.

Ở nhà thì ta đứng thứ Sáu, người nhà đều gọi ta là Tiểu Lục, không ngờ đến đây, thứ bậc còn bị tụt xuống.

Ta cũng không biết đánh mạt chược. Tám người họ vừa vặn xếp thành hai bàn, ta nhìn một lúc lâu cũng không hiểu ra được gì. Đành quay về phòng nghỉ ngơi.

Nửa đêm, đột nhiên có động tĩnh từ phòng chính, nghe nói là bệnh tình của Thủ phủ trở nặng rồi. Mời không ít đại phu đến, họ ra vào liên tục, suýt chút nữa giẫm nát ngưỡng cửa nhà Thủ phủ. Thế nhưng, vẫn vô ích.

Trời còn chưa sáng, liền nghe thấy một tiếng “úi dào ôi” vang lên từ phía đó.

 

Thủ phủ mất rồi.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo