TỶ TỶ HÃY NUÔI TA - CHƯƠNG 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Các phu nhân cũng không đánh mạt chược nữa, vội vã quay về viện thu dọn đồ đạc, chuẩn bị chuồn.

Ta cũng muốn chuồn. Nhưng trong tay không có tiền.

Tuy nhiên, sủi cảo ăn tối qua khá ngon, nên ta lặng lẽ trốn vào bếp, lấy trộm một túi lớn, chuẩn bị mang về cho A nương ăn.

Vừa gói xong sủi cảo đi ra, liền đụng phải một đứa nhóc con đang chạy đến. Ta né không kịp, thế là hai người cùng ngã lăn quay.

“Ngươi là tên trộm ở đâu ra vậy, người đâu…!” Đứa nhóc con bò dậy, vừa mở miệng đã la toáng lên, bị ta một tay bịt miệng lại.

“Ngươi mà còn la nữa, ta đánh chết ngươi đó!” Ta vừa nói, vừa siết chặt nắm đấm trong tay.

A tỷ nói, nắm đấm của ta lợi hại nhất, A Hoa nhà bên nhìn thấy còn sợ.

Quả nhiên, đứa nhóc con bị ta dọa sợ, hắn yếu ớt gật đầu.

Kết quả ta vừa buông tay, hắn liền quay ra sân lớn tiếng kêu: “Mau đến đây, có trộm, người đâu…!” Nó vừa kêu vừa chạy ra ngoài.

Ta đuổi theo sau, chân không biết vấp phải cái gì, trực tiếp xông vào, đẩy hắn xuống ao.

“Cứu… cứu mạng…” Hắn ra sức vùng vẫy trong nước.

Ta đứng trên bờ phủi phủi bùn đất trên tay, xoay người chuẩn bị rời đi.

“Tỷ tỷ, cứu ta.” Hắn gọi ta, dáng vẻ đáng thương tội nghiệp.

Đứa nhóc con này trông khá đẹp, môi đỏ răng trắng, đuôi mắt hơi xếch, giống hình hoa đào, nếu chết đuối thì thật đáng tiếc.

Ta không đành lòng, đành phải bỏ túi đồ xuống, nhảy xuống nước vớt hắn lên.

Kết quả, tên nhóc này. Hắn giả vờ đấy.

Hắn bơi giỏi hơn ta nhiều.

Ta vừa nhảy xuống, hắn đã túm chặt lấy ta không buông, còn bôi bùn lên mặt ta.

Hai chúng ta đánh nhau trong ao.

“Tiểu thiếu gia, tiểu thiếu gia, Nhị gia đang tìm người khắp nơi!”

Chúng ta đang đánh nhau không dứt, bỗng có một nha hoàn vội vàng từ phía đó chạy đến.

Cả hai cùng bị gọi đến tiền viện.

Nhị gia. Chính là tiểu cữu tử (em trai vợ) của vị Thủ phủ kia, họ Bạch. Sau khi Thủ phủ mất, toàn bộ Quân gia liền do hắn nắm quyền.

“Ngươi chính là Tiểu Cửu phải không?” Hắn ngồi trên vị trí chủ tọa ở phòng chính, bên cạnh còn có hai tiểu kiều kiều bầu bạn. Nhìn thấy ta bước vào, hắn hờ hững mở lời: “Giờ ta hỏi ngươi, ngươi muốn đi cùng bọn họ? Hay là ở lại hầu hạ ta?”

Bọn họ? Ta nhìn theo tầm mắt của hắn, liền thấy trên khoảng đất trống ngoài sân la liệt không ít thi thể. Có người mất tay, người mất chân, thậm chí có người mất cả đầu… Nhìn kỹ lại, chẳng phải chính là các vị phu nhân tối qua còn rủ ta đánh mạt chược sao?

Một cơn gió thổi qua, một mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Ta không nhịn được, nôn thốc nôn tháo sang một bên.

“Quả nhiên vẫn chỉ là một đứa trẻ, giữ lại cũng chẳng có ích gì, xử lý đi.” Nhị gia mất kiên nhẫn đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

“Cữu cữu (cậu).” Có người gọi hắn lại. Là đứa nhóc con ban nãy đánh nhau với ta ở ao.

Hắn đã được các nha hoàn thay cho bộ y phục sạch sẽ, mái tóc đen được búi cao, trông như một thiếu niên tuấn tú. Chắc hẳn chính là thiếu gia duy nhất trong phủ, Quân Lân.

Nghe nói Thủ phủ về già mới có con, nên hết mực yêu chiều hắn.

“Cữu cữu, Lân Nhi từ nhỏ đã mất mẫu thân, thấy Cửu nương rất thân thiết, hay là để nàng ấy ở lại nuôi dưỡng con đi.” Quân Lân vừa nói, vừa cúi đầu hành lễ với Nhị gia, vô cùng cung kính.

Nhưng khi hắn cúi người xuống, ta rõ ràng thấy được sự hận thù ẩn chứa trong đáy mắt hắn.

“Vậy sao?” Nhị gia quay đầu lại, nhìn ta thêm lần nữa: “Tiểu Cửu, ngươi muốn nuôi dưỡng nó ư?”

Ta nhìn Quân Lân đang đứng trước mặt, rồi lại nhìn Nhị gia đầy sát khí, gật đầu: “Ta… ta nguyện ý nuôi dưỡng thằng bé.”

“Ha ha ha ha ha.” Nhị gia có lẽ bị lời nói của chúng ta chọc cười. Hắn lắc đầu, giễu cợt nói: “Đứa trẻ nuôi đứa trẻ, đứa trẻ nuôi đứa trẻ, quả là chuyện hiếm có!”

Cũng phải. Một đứa trẻ vừa tròn mười lăm tuổi, lại chỉ vào một đứa bé mười tuổi, nói muốn nuôi nó. Cái khung cảnh này quả thực có chút kỳ quái.

Nhưng ta không dám cười, Quân Lân cũng vậy. Hắn đứng thẳng tắp tại chỗ, tay vẫn giữ nguyên tư thế hành lễ. Còn ta trốn sau lưng hắn, người ướt sũng, mặt đầy bùn đất.

 

Cho đến khi Nhị gia ôm hai vị tiểu kiều kiều rời đi, ta mới mềm nhũn cả người, ngất lịm.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo